“Đao tới!”
Dòng đao như thác đổ cuồn cuộn hướng về Đại Vệ, uy thế cường đại xé mở hỗn khí phía trước, chém rách quang hoa hỏa diễm, buộc kẻ bị nhắm tới phải giơ cao quyền trượng, diễn hóa ra một tòa đại cảnh quang dương, miễn cưỡng chống đỡ trước đòn trảm kinh khủng này.
Chưa để đối phương kịp hoàn hồn, A Diệt đã tung người lao tới, đao quang dày đặc liên tiếp trút xuống, từng tầng thần thông phòng ngự bị nghiền nát, chẳng mấy chốc lưỡi đao cùng quyền trượng đã trực diện va chạm, cận chiến quyết liệt bạo phát, mỗi một lần đối bính đều khiến vực ngoại chấn động, chư khí tán loạn.
Từ một phương hướng khác, một cỗ ma khôi cũng đồng thời lao vào chiến trường, tổ hợp bảo cụ hình giao long của A Diệt lập tức phân giải rồi lắp ráp lên bề mặt thân thể ma khôi, hóa thành một bộ giáp cứng rắn, tay ma khôi nắm lấy phần đuôi giao long sắc bén, vừa tiếp cận Đại Vệ đã liên tục bổ chém, khí thế không hề kém cạnh.
Bị công kích từ hai phía, Đại Vệ buộc phải bộc phát thần thông dương hỏa bạo liệt, đánh lui hai địch nhân cùng lúc để tranh thủ một hơi thở dốc. Thế nhưng hai kẻ kia lại trở nên liều lĩnh, mặc cho dương hỏa oanh kích thân thể, vẫn cắn răng lao tới dồn ép thế công, tựa hồ không hề để ý bản thân có thể nhận phải trọng thương.
Đại Vệ một tay cầm quyền trượng, tay kia nắm cự kiếm, vũ động càn khôn, khí thế bành trướng, cứng rắn đối kháng hai kẻ đang liều mạng, thế giằng co kéo dài hồi lâu chưa phân thắng bại. Ở phương xa, thân ảnh Tử Yêu vẫn phiêu phù bất động, nàng nhắm chặt hai mắt, toàn lực ngưng tụ sức mạnh lên thanh lưỡi hái, A Diệt cùng ma khôi liều mình như vậy chính là để kéo dài thời gian cho nàng hoàn tất một kích chí mạng.
Chợt đôi mắt Tử Yêu mở bừng, ngọc thủ giơ cao lưỡi hái, sức mạnh hắc tử sắc cuồn cuộn dâng cao như dung nham phun trào, vạn dặm không gian xung quanh trong nháy mắt bị ma khí bao phủ, khí tức tỏa ra từ thân nàng khiến ngay cả Đại Vệ ở xa cũng sinh ra cảm giác rùng mình, ánh sáng thái dương dần bị che lấp.
“Vạn Cổ Hồng Hoang - Chí Kim Phách Hiện!”
Thanh lưỡi hái lập tức khai mở vạn cổ, kinh động chí kim, linh phách thần thông của cường ma trong khoảnh khắc hiển lộ, hợp cùng một đạo trảm kích đánh thẳng về phía mục tiêu, xé toạc hoàn toàn một vùng hư không. Ánh tím vừa lóe đã quét ngang chiến trường, thân thể Đại Vệ tức thì bị hủy diệt thành vô số mảnh nhỏ, những mảnh huyết nhục ấy bị cuốn vào hư vô, trong chớp mắt đã tiêu tán sạch sẽ, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
A Diệt vừa kịp thối lui khỏi đạo tử trảm, dù đây đã là lần thứ hai tận mắt chứng kiến chiêu thức này thì trong lòng hắn vẫn vô cùng kiêng dè. Một đòn công kích quá mức mạnh mẽ, một khi bị cuốn vào vùng hư vô thì dù có trăm cái mạng cũng chẳng đủ để bù đắp.
Bên cạnh A Diệt là ma khôi, toàn thân đã hư hại nghiêm trọng, chỉ mới giao thủ với Đại Vệ qua vài hô hấp mà đã thành ra nông nỗi này, đủ thấy đối phương sở hữu sức công kích khủng bố đến mức nào. Tử Yêu sau khi thi triển tuyệt kỹ đáng sợ kia thì đã bất tỉnh, nàng duy trì trạng thái Hiền Nhân quá lâu, lại liên tục tiêu hao nội tình để vận dụng những át chủ bài mạnh nhất, lúc này đã không còn đủ sức giữ vững ý thức.
Nàng chính là kẻ ra đòn kết liễu Đại Vệ, vì thế đương nhiên trở thành tân chủ nhân của Tinh Hà Giới thuộc tầng 13. A Diệt còn chưa kịp bay tới chỗ Tử Yêu đang trôi nổi thì cả tòa thế giới đã phát sinh biến hóa, pháp tắc thời gian đảo nghịch, khiến cả vùng ngoại vực tàn tạ này nhanh chóng khôi phục, trở lại dáng vẻ ban đầu, không khác gì thời điểm hắn cùng Tử Yêu vừa đặt chân tới đây.
Lúc này bên cạnh Tử Yêu đang hôn mê xuất hiện một thân ảnh, chính là hình chiếu của nàng. Trước khi thϊếp đi, Tử Yêu đã kịp thời phát động hình chiếu để xử lý hậu sự sau trận chiến. Nơi này vốn chỉ là tiểu thế giới mô phỏng ngoại vực, không phải ngoại vực chân chính, vì thế việc tạo ra hình chiếu cũng không có gì khó khăn.
Chín đạo hào quang từ chín tinh cầu đồng loạt bay về phía hình chiếu Tử Yêu, quang hoa thu liễm hiện ra chín gã thủ hộ giả, tất cả đồng loạt cúi đầu ôm quyền, cùng nhau hô vang: “Bái kiến chủ nhân.”
Hình chiếu Tử Yêu khẽ gật đầu tiếp nhận chín gã thủ hạ, rồi lập tức hỏi rõ tình hình toàn bộ tài nguyên trên mỗi tinh cầu, nhằm xác nhận xem thu hoạch có thật sự xứng đáng với cái giá đã bỏ ra hay không. Kết quả không ngoài dự liệu, trên cả chín tinh cầu đều tồn tại tài nguyên dồi dào, thậm chí còn có một số giống loài sinh linh hiếm thấy, thu hoạch có thể nói là cực kỳ to lớn.
Tử Yêu đương nhiên đã từ bỏ thân phận chủ nhân tầng 11 để tiếp nhận chức vị chủ nhân tầng 13, lúc này nàng liền lần lượt bay tới từng tinh cầu kiểm tra tài nguyên. A Diệt sau khi được báo cho biết tiên phù Thần Không Hay nằm trên thái dương tinh thì lập tức cấp tốc bay tới đó, dốc sức tìm kiếm.
Cùng thời điểm ấy tại tầng 9, một tòa tiểu thiên địa có đại tháp đạo kinh tọa lạc ở trung tâm, nơi được coi là thánh địa tu luyện của đạo gia, có một tên thanh niên đang khẽ than thở. Người này không ai khác chính là đạo sĩ Trần Tử Tế, vừa rồi hắn truyền ra ý niệm muốn tiến lên tầng 11 thăm Tử Yêu, thế nhưng lại nhận được phản hồi rằng nơi đó đã trở thành thế giới vô chủ, khiến hắn nhất thời không rõ nàng rốt cuộc đã đi đâu.
Chợt hắn nhận được tin tức có kẻ xâm nhập, còn chưa kịp phản ứng thì đã có hai thân ảnh xuất hiện trước mặt, là một thiếu niên da thịt trắng trẻo khoác đạo bào rộng thùng thình, cưỡi trên lưng một con trâu già, chậm rãi tiến về phía họ Trần.
Trông thấy kẻ vừa xuất hiện, đạo sĩ họ Trần không giấu nổi sự kinh ngạc, hắn lập tức chắp tay thành hình đạo giáo để thi lễ rồi cung kính nói: “Chào sư phụ, chào Thanh Ngưu tiền bối.”
Trâu già gật đầu đáp lại lời chào của Trần Tử Tế, còn thiếu niên môi hồng răng trắng ngồi phía trên thì không nói gì, chỉ đưa mắt quan sát xung quanh nơi này, vẻ mặt không hề có chút hứng thú. Họ Trần tiến lên vài bước, mỉm cười hỏi: “Không biết sư phụ đến đây vì việc gì, lão nhân gia cứ nói, đồ nhi nhất định sẽ thay người xử lý.”
Thiếu niên khẽ lắc đầu, giọng điệu bình thản không chút cảm xúc: “Ta tới muốn lên tầng 23 một chuyến, nghe nói năm xưa Thương Khung bá tiên từng lưu lại truyền thừa cấp cao nhất của bản thân tại đó, ta muốn mượn xem qua đôi chút, thử xem có thể dựa vào đó mà mở rộng cảm ngộ hay không. Tiện đường nên ghé qua nhìn ngươi một cái, thấy ngươi vẫn còn nhảy nhót được như mọi khi là được rồi.”
Trần Tử Tế tươi cười nịnh nọt nói: “Ra là vậy, không ngờ truyền thừa của Thương Khung tiền bối lại khiến sư phụ hứng thú, người đường đường là cường giả thành danh đã lâu, năm xưa còn từng là một trong Thập Tân Tinh, vậy mà vẫn nguyện hạ mình đi xem truyền thừa của kẻ dưới.”
“Mỗi người đều có sở trường riêng, đâu phải kẻ khác tu vi không bằng ngươi thì mọi hiểu biết của hắn đều kém hơn ngươi. Được rồi, đang làm gì thì cứ tiếp tục đi, vi sư không muốn nói nhảm với ngươi nữa.” Nói xong, thiếu niên đưa bàn tay trắng nõn vỗ nhẹ lên đầu trâu già, miệng khẽ nói: “Đi thôi đạo hữu, chúng ta lên tầng 23 của núi U Minh này.”
Thân ảnh một người một trâu lập tức biến mất không còn tăm tích, đây chính là thuấn di chi pháp mà chỉ những cường giả cảm ngộ pháp tắc không gian mới có thể nắm giữ. Trần Tử Tế khom người ôm quyền, đợi đến khi sư phụ hoàn toàn rời đi mới thẳng lưng trở lại, hắn đưa tay làm động tác lau mồ hôi trên trán dù thực tế chẳng hề có lấy một giọt.
Nghĩ tới mục đích chuyến đi này của sư phụ, hắn không khỏi thở dài lẩm bẩm: “Lão nhân gia người đã kẹt tại Vấn Tổ cảnh đỉnh phong quá lâu rồi, giờ ngay cả truyền thừa của một kẻ Phong Vương tầm thường cũng phải tìm đến mượn xem, đủ thấy con đường phía trước đã bị bít kín đến mức nào.”
Chợt giọng hắn khựng lại, bởi hắn nhớ ra bản thân mình cũng đã dậm chân tại Hư Linh cảnh đỉnh phong suốt một khoảng thời gian dài, hơn nữa còn từng thử qua ba phương pháp đột phá thượng hạng, nhưng cuối cùng đều không thu được kết quả khả quan.
Hắn vội lắc mạnh đầu, rồi từ trong giới chỉ lấy ra một cuốn sách mà hắn vô cùng trân quý, đây chính là quyển sổ ghi lại một trăm mỹ nhân cực đỉnh khắp chư tộc do chính tay hắn ghi chép. Nhìn cuốn sách trên tay, họ Trần tươi cười nói: “Ta vẫn còn phương pháp tốt nhất này, ngắm mỹ nhân khắp chư thiên để hợp đạo, nữ tử càng đẹp thì khả năng thành công của ta lại càng cao.”
Hắn đưa tay lật ra trang đầu, nơi lưu lại thông tin cùng dung mạo của ba nữ tử đồng hạng nhất trong lòng họ Trần. Ba mỹ nhân này đều sở hữu dung nhan kinh thiên tuyệt thế, mỗi người lại mang một khí chất khác biệt, ai nấy đều đủ khiến nam nhân khắp thiên hạ điên đảo.
Một người phong thái mạnh mẽ như bậc nữ cường từng lăn lộn nơi chiến trường, một người yểu điệu nhẹ nhàng mang nét ngây thơ thuần khiết, người còn lại mới được thêm vào gần đây, sở hữu vẻ yêu mị quyến rũ khó tả, ba mỹ nhân này luôn được Trần Tử Tế lấy ra ngắm nhìn mỗi ngày.
Quay trở lại tầng 13 núi U Minh, lúc này A Diệt đang tìm kiếm tiên phù giữa đống bảo vật chất đầy trên thái dương tinh, một tinh cầu có nhiệt độ cực cao, sức nóng đủ để thiêu đốt cả năng lực hộ thể của nhất trọng thiên. Sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng hắn cũng phát hiện ba tấm tiên phù được cất giấu trong một hộp nham thạch đặt sâu giữa hỏa nham sôi trào, có được vật này A Diệt sẽ không cần lo bị thượng thiên áp chế khi phá giải phong ấn ma lộ nữa.
Thế nhưng khi dùng thần thức bao phủ lên tiên phù để kiểm tra uy năng, sắc mặt A Diệt chợt biến đổi, hắn thốt lên: “Đây đâu phải tiên phù Thần Không Hay, mà lại là tiên phù Quỷ Không Biết, rốt cuộc là chuyện gì?”
Hình chiếu của Tử Yêu chợt xuất hiện bên cạnh hắn, nàng ném về phía hắn một hộp dung nham, bên trong cũng có ba tấm tiên phù trông tương tự ba tấm trong tay A Diệt, chỉ là màu sắc khác biệt, nàng nói: “Thêm ba tấm Thần Không Hay nữa, lần này ngươi cứ thoải mái mà dùng.”
A Diệt nhận lấy tiên phù Tử Yêu đưa cho rồi lập tức kiểm tra, quả nhiên đúng là Thần Không Hay, hắn liền đưa lại cho đối phương ba tấm mình vừa tìm được rồi nói: “Ngươi xem đi, đây là Quỷ Không Biết chứ không phải Thần Không Hay.”
Sau khi kiểm tra xong, Tử Yêu liền vui mừng nói: “Trúng lớn rồi, không ngờ nơi này còn có cả tiên phù Quỷ Không Biết, sau này khi đột phá cảnh giới chúng ta có thể dùng nó để xóa bỏ quỷ kiếp, giảm đi một tầng trở ngại, quá tốt rồi.”
Nghe nàng nói, A Diệt mới phần nào hiểu ra công dụng của loại tiên phù này, xem ra trong điều kiện bình thường thì Quỷ Không Biết còn hữu dụng hơn cả Thần Không Hay. Hai người liền trao đổi lại, A Diệt giữ hai tấm Thần Không Hay cùng một tấm Quỷ Không Biết, còn Tử Yêu thì ngược lại.
Sau đó cả hai tiếp tục thu thập tài nguyên trên các tinh cầu, số lượng cực kỳ phong phú, thích hợp cho mọi phương diện tu hành. Chỉ riêng những tài nguyên không cần thiết với A Diệt và Tử Yêu, nếu đem bán cũng có thể đổi được tới ba ngàn nguyên thạch cực phẩm. Hơn nữa tại đây còn có không ít tiên bảo có công dụng tăng nhanh tốc độ khôi phục bất tử lực, đối với A Diệt hiện tại mà nói vô cùng hữu ích.
Sau khi quét dọn sạch sẽ tầng 13, A Diệt liền quay trở về Hắc Vong Giới tại tầng 6, bắt đầu quá trình bế quan chuẩn bị, đợi thời cơ thích hợp sẽ lập tức thi triển hai bộ pháp môn ma công tuyệt đỉnh, mượn dồi dào ma khí của tòa tiểu thế giới này để phá giải phong ấn ma lộ, lấy lại toàn bộ sức mạnh ma tu đã bị phong ấn suốt bấy lâu.