Chương 710: Kiêu hùng

Đứng trước khí thế áp bách của Đại Vệ, A Diệt cùng Tử Yêu dần chấn tĩnh lại, dù quy củ có thay đổi thì đã tiến đến đây họ cũng chẳng có ý định bỏ cuộc, chỉ còn cách dốc hết sức mà chiến, một khi vượt qua được ắt sẽ thu hoạch cực lớn.

Tử Yêu cất tiếng hỏi Đại Vệ: “Khẩu khí ngươi lớn như vậy, rốt cuộc chiến lực ra sao, có dám nói rõ không?”

Đại Vệ gương mặt lạnh lùng, nghe câu hỏi của đối phương liền không hề che giấu, đáp: “Chiến lực của ta tương đương với những kẻ mà tu hành giả các ngươi thường xưng là Phong Hầu Vô Địch. Dù không sở hữu vũ khí gọi là Tiên Binh, nhưng binh khí của ta đã được tế luyện qua vô số tuế nguyệt trong lòng thái dương tinh, uy năng tuyệt không tầm thường.”

Dứt lời, hắn chậm rãi nâng cánh tay phải, hỏa diễm trên thái dương tinh sau lưng bộc phát dữ dội, tức thì trong tay hắn hiện ra một thanh cự kiếm tựa như được cấu thành từ nham thạch nóng chảy. Nhiệt độ xung quanh đột ngột tăng vọt, khiến hư không tối đen ánh lên sắc đỏ. Đối diện uy áp nóng rực ấy, hai kẻ thách đấu lập tức đồng loạt xuất thủ, bọn họ hiểu rằng lời nói lúc này đã trở nên dư thừa, kết cục chỉ có thể phân định bằng một trận đại chiến.

Nếu đối thủ là tu hành giả sở hữu chiến lực bậc này, A Diệt cùng Tử Yêu dù có liên thủ cũng chưa chắc giành phần thắng. Thế nhưng thủ hộ giả thì khác, chúng không có quá nhiều át chủ bài, không sở hữu dồi dào bất tử lực, vũ khí cũng hữu hạn, vì vậy chỉ dựa vào chiến lực cao thôi vẫn chưa đủ khiến hai người chùn bước.

Đại Vệ vung mạnh cự kiếm, chính diện đối bính với chiến đao cùng lưỡi hái của song địch, ngay sau đó khí thế bạo tăng, kiếm thế thuận đà chém thẳng ra, lập tức chấn bay hai thân ảnh trước mặt. Nhận ra ở trạng thái thông thường bản thân kém xa Đại Vệ, A Diệt cùng Tử Yêu không chút chần chừ liền thi triển bí pháp, thực lực tức thì chạm tới Phong Hầu cực hạn rồi vượt qua ngưỡng đó.

Tử Yêu bước vào trạng thái Hiền Nhân Thể, đã có thể miễn cưỡng ngạnh kháng thế công của Đại Vệ mà không bị đẩy lùi quá xa. A Diệt hóa thân Dung Huyết Giả cũng tương tự, thời khắc này hắn đang tiêu hao bất tử lực để đổi lấy sức mạnh, thế công nối tiếp không dứt, ý đồ tốc chiến tốc thắng.

“Thái Dương Hoành Kiếm!”

Đại Vệ lập tức thi triển tuyệt kỹ nhằm bức lui địch thủ, nhát chém của hắn xé rách không gian tạo thành khe nứt khổng lồ, từ bên trong phóng ra một luồng kiếm quang viêm diễm thiêu đốt toàn bộ hư không. A Diệt gầm nhẹ một tiếng, gồng sức phát động công kích, tiên nguyên dồi dào dung hợp cùng ma khí huyền diệu, tung ra Thiên Hà Liệt Trảm nghênh đón hỏa quang trước mặt.

Hai đại tuyệt kỹ va chạm rồi điên cuồng triệt tiêu lẫn nhau, dư ba cuốn quét khiến toàn bộ thiên thạch trong phạm vi mười vạn dặm bị đánh văng ra xa. Tử Yêu nhân cơ hội đó phóng vọt từ một phương khác, giơ cao thanh lưỡi hái đã ngưng tụ tiên ma lực hùng hậu, bổ xuống một trảm tựa sao băng bạo nộ.

Đại Vệ thần sắc vẫn bình tĩnh, bàn tay trái siết lại, một cây trường tiên ngưng tụ từ hỏa diễm tức thì xuất hiện. Hắn vung mạnh trường tiên, hư ảnh hỏa long khổng lồ gào thét lao ra, cứng rắn chặn đứng thế công cường đại của Tử Yêu, không những không bị thương mà còn đẩy lùi nàng ta ra xa một đoạn.

Trường tiên tiếp tục được vũ động, nó kéo dài tới mức khó có thể nhìn thấy điểm cuối, đầu trường tiên quấn chặt lấy một tinh cầu rồi tức thì tinh cầu đó bị Đại Vệ quăng thẳng về phía Tử Yêu cùng A Diệt. Thấy khối tinh cầu khổng lồ phá không ập tới, hai kẻ thách đấu lập tức bạo phát độn tốc, rời khỏi quỹ đạo va chạm.

Tử Yêu tức giận quát lớn: “Trên tinh cầu đó có vô số tài nguyên quý hiếm, ngươi thân là thủ hộ giả của nơi này mà lại tùy ý phá hoại tài sản như vậy sao?”

Đại Vệ lạnh nhạt đáp: “Từ tầng 13 trở lên đã khác với các tầng dưới. Nơi đây có pháp tắc thời gian gia trì, dù vật chất của thế giới này bị hủy hoại ra sao thì sau khi trận chiến kết thúc, tất cả đều sẽ khôi phục như ban đầu, giống như các thủ hộ giả trước đó.”

Nghe vậy hai người mới phần nào hiểu ra. Tử Yêu lập tức quay người thi triển thần thông, hư ảnh hỏa phượng khổng lồ hiện ra, vung mạnh song dực, hai đạo trảm ảnh bạo khởi chém nát khối tinh cầu lớn gần vạn dặm. Lõi tinh cầu nổ tung, kéo theo vô số sinh linh cùng tài nguyên trên đó đồng loạt hóa thành hư vô.

A Diệt vỗ mạnh côn bằng dực, phi độn tiếp cận địch nhân. Trên không trung, vô số phi kiếm nhanh chóng hội tụ, vừa đến gần Đại Vệ hắn liền điểm chỉ xuống, đại kiếm kim trúc khổng lồ ầm ầm đâm thẳng, trên thân kiếm phủ kín diệt thần ma lôi cùng ma khí nồng đậm, buộc Đại Vệ phải dốc toàn lực nghênh đón.

Ngay khi Đại Vệ tập trung ngạnh kháng đại kiếm kim trúc, Tử Yêu từ một hướng khác liền ném thẳng Cổ Ma Sơn về phía đối phương. Thế nhưng ngọn cự sơn đó lại không thể xuyên phá lớp quang tráo hỏa diễm quanh thân Đại Vệ, chỉ khiến không gian rung chuyển dữ dội, làm nàng không khỏi kinh ngạc trước phòng ngự bá đạo của hắn.

Trường tiên đỏ rực lại quấn lấy một tinh cầu khác rồi quăng thẳng về phía Tử Yêu. Tinh cầu lần này lớn gấp ba lần khối trước đó, buộc nàng phải thi triển tuyệt kỹ có sức phá hoại cực cao mới có thể một kích phá hủy. Cùng lúc ấy đại kiếm của A Diệt cũng đã bị Đại Vệ chém tan, hắn lập tức bấm quyết, điều động những trận kỳ ẩn thân quanh đó, giăng kín xiềng xích phong tỏa Đại Vệ trong một vùng không gian nhất định.

Từ hai phương hướng chợt bắn tới hai đạo hào quang đa sắc, oanh kích dữ dội lên lớp phòng ngự của Đại Vệ. Đó chính là công kích của Hư Long cùng tổ hợp bảo cụ giao long, uy năng ẩn chứa vô số pháp tắc, thế nhưng cũng chỉ khiến lớp quang tráo kia xuất hiện thêm nhiều vết rạn.

Tử Yêu vũ động những ngón tay thon dài, truyền thêm vô số lực lượng vào Cổ Ma Sơn, khiến cự sơn càng lúc càng nặng nề, thế công trở nên cuồng bạo, rốt cuộc phá vỡ được lớp phòng hộ đã lung lay của Đại Vệ. Nàng dán một tấm tiên phù lên lưỡi hái, rồi toàn lực triển khai công kích, ma uy bạo phát khiến không gian run rẩy, thanh âm ma khóc vang vọng khắp hư không.

Đại Vệ vũ động càn khôn, quỹ đạo các tinh cầu theo sức mạnh của hắn mà xoay chuyển, hình thành một tầng phòng ngự cường đại, chặn lại toàn bộ thế công từ Tử Yêu. Thân ảnh Đại Vệ lúc này trông như một thái dương tinh thu nhỏ, các tinh cầu khác xoay quanh hắn, không ngừng triệt tiêu những đòn công kích chí ma giáng xuống.

Hư Long theo lệnh A Diệt lao tới, ý đồ công phá một tinh cầu, thế nhưng còn chưa kịp tiếp cận đã có một thanh cự kiếm từ hư không bắn vọt ra, xuyên thẳng qua mi tâm. Hỏa diễm cuồng bạo tràn ngập thể nội, khiến Hư Long đau đớn gào rống, thân thể khổng lồ giãy giụa dữ dội giữa vực ngoại tối đen.

Nhận thấy thế công của mình khó lòng xuyên phá lớp phòng ngự do sáu khối tinh cầu xoay chuyển quanh địch nhân tạo thành, Tử Yêu lập tức vận dụng đồng thời hai kiện phỏng chế phẩm Tiên Binh, không tiếc tiêu hao đại lượng nội tình để thôi phát uy năng ở trạng thái mạnh nhất.

A Diệt giơ tay tiếp nhận thanh lưỡi hái từ Tử Yêu, tay còn lại nắm chặt chiến đao, lực lượng trong cơ thể hắn bạo phát dữ dội, dồn toàn bộ sức mạnh vào hai kiện binh khí. Tử Yêu thì bành trướng Cổ Ma Sơn đến cực hạn, điều động cự sơn trấn áp từ trên cao, đồng thời thanh huyết đao từ phía dưới bạo phát huyết tinh trảm thẳng lên, dốc sức công phá tầng phòng ngự do tinh cầu cấu thành.

“Nghịch Hà Vẫn Liệt Đao!”

Song thủ A Diệt vung mạnh, chiến đao cùng lưỡi hái đồng thời chém ra hai đạo đao quang khổng lồ, tựa như hai dòng thiên hà giao thoa, xé toạc thế giới thành ba phần. Dưới sự áp bách của hai kiện Tiên Binh phỏng chế phẩm do Tử Yêu điều động, lớp phòng ngự của Đại Vệ rung chuyển kịch liệt, lúc này lại bị song đao càn quét, sáu khối tinh cầu lập tức bạo nổ, hình thành một trận đại bạo tạc kinh thiên động địa.

Khắp nơi xuất hiện những vết rách không gian khổng lồ, khí lãng từ hư vô tràn vào khiến nhiều vùng vực ngoại hóa thành tử địa. A Diệt cùng Tử Yêu đã sớm phi độn tới khu vực an toàn. Ngay lúc này thân ảnh Đại Vệ bắn vọt ra từ trung tâm vụ nổ, giáp phục trên người tả tơi thấy rõ, nhưng thần sắc vẫn vô cùng bình tĩnh, hiển nhiên trạng thái của hắn còn chưa suy yếu bao nhiêu.

Ánh mắt Đại Vệ khóa chặt hai kẻ địch, thân ảnh liền hóa thành một đạo hỏa quang bắn vọt tới, độn tốc kinh người, xuyên qua các dòng khí lãng hỗn loạn giữa vực ngoại, chả mấy chốc đã áp sát rồi thi triển thế công liên miên. Tử Yêu tiếp nhận cả lưỡi hái lẫn chiến đao từ tay A Diệt, lập tức bạo phát toàn lực nghênh chiến Đại Vệ, hai bên tức thì giao phong kịch liệt.

A Diệt thu hồi trạng thái Dung Huyết Giả, nội tình bất tử lực của hắn vốn đã không còn sung túc, nếu tiếp tục duy trì trạng thái đó thì chính hắn sẽ không chịu nổi. Lúc này hắn chuyển hóa sang hình thái bán long, khoác lên thân Ma Lôi Tiên Y, chiến lực nâng cao không kém Dung Huyết Giả, nhục thân lại càng cường đại hơn.

Đại Vệ dần chiếm được ưu thế trước Tử Yêu, đúng lúc này từ một phương khác gã long nhân đã bắn vọt tới, long quyền nện xuống liên hoàn như lôi đình giáng thế, buộc hắn phải vung kiếm chống đỡ. Tử Yêu nhân cơ hội vũ động song binh công kích dồn dập, còn A Diệt thì như mãnh thú thượng cổ xông lên, thế công càng thêm hung bạo, hoàn toàn không để tâm đến phòng ngự, khiến Đại Vệ dần bị bức lui.

Bị hai kẻ địch hợp kích áp chế đến mức khó lòng phản công, Đại Vệ rốt cuộc phẫn nộ, hắn huyễn hóa thanh trường tiên thành một cự kiếm khác, song kiếm đồng thời bùng nổ hỏa quang, uy thế đại thịnh, lập tức khiến hắn có thể chống đỡ thế công của hai người một cách dễ dàng hơn.

Trong thể nội Đại Vệ chợt sinh ra tâm hỏa thiêu đốt, hắn nghiến răng nhẫn chịu đau đớn thi triển thần thông liên hoàn trảm, song kiếm không ngừng vung ra, hỏa quang hóa thành từng đầu hỏa long khí thế cuồng bạo, thế công liên miên đẩy lùi hai kẻ địch từng bước.

Đúng lúc này từ hư không có một lợi trảo ẩn mình chộp xuống, Đại Vệ đang toàn lực công kích nên nhất thời không kịp đề phòng, để mặc trảo ảnh đánh thẳng lên thân, phá vỡ lớp hỏa diễm hộ thể khiến thân hình hắn chấn động lảo đảo. Ngay sau đó Đại Vệ phản kích, một kiếm chém thẳng về phương hướng lợi trảo xuất hiện, hỏa diễm bộc phát dữ dội, tức thì chém đôi thân thể khổng lồ của Hư Long.

Từ phía sau lưng Đại Vệ chợt lóe lên một đạo tử quang, phi kiếm của Tử Yêu đã đâm trúng sau đầu hắn, thế nhưng lại không thể xuyên qua hộp sọ cứng rắn. Lực lượng đỏ rực trên thân Đại Vệ tràn ra bao phủ thanh kiếm, lập tức khiến Tử Yêu tạm thời mất đi quyền chưởng khống bảo cụ.

Cùng lúc đó từ một phương khác lại có một đạo trường tiên vụt tới, không phải công kích mà là trói buộc, trong chớp mắt đã quấn chặt cổ chân Đại Vệ. Hắn vung kiếm định chém đứt trường tiên, thế nhưng Tử Yêu đã bộc phát uy năng của hai đại binh khí trong tay, thế công dồn dập áp tới, buộc hắn phải tập trung toàn lực chống đỡ.

“Ngay lúc này!” Trong lòng A Diệt quát lên, hắn vung quyền đánh tới Đại Vệ, bề ngoài như tấn công trực diện nhưng thực chất là đánh dấu mục tiêu. Trong khoảnh khắc Ngọc Pháp Đao Trận được kích phát, kết giới trăm dặm hình thành bao phủ cả ba thân ảnh. Ba mươi sáu lưỡi đao ngọc bạo phát sát lực mạnh mẽ, từ bốn phương tám hướng hội tụ trảm về thân ảnh giáp lửa cường tráng ở trung tâm.

Vừa khởi động đao trận, A Diệt lập tức toàn lực vận dụng côn bằng dực, thân ảnh trong chớp mắt đã rời khỏi phạm vi kết giới. Tử Yêu cũng ném Lôi Thuấn Tiểu Chùy ra xa, thân hình nàng liền theo đó thuấn di tới vị trí của tiểu chùy bên ngoài kết giới. Trong đao trận lúc này chỉ còn lại duy nhất Đại Vệ, hắn vùng thoát khỏi trường tiên quấn chân, thế nhưng những lưỡi đao ngọc đã áp sát khắp bốn phía.

Trên song kiếm của Đại Vệ xuất hiện hư ảnh hỏa long quấn quanh, hắn vũ động kiếm pháp tinh diệu, kiếm ý dung hợp cùng pháp tắc tạo thành thế võ uy mãnh, chỉ trong khoảnh khắc đã chém tan năm lưỡi đao ngọc lao tới đầu tiên. Ở bên ngoài A Diệt liên tục kết ấn, thôi động đao trận vận hành nhanh hơn, không tiếc tiêu hao để tăng thêm tốc độ cho mỗi một đòn đao trảm.

Lúc này mỗi một hơi thở trôi qua, đao trận sẽ tiêu hao một trăm nguyên thạch cực phẩm, thế nhưng A Diệt hoàn toàn không để tâm. Hắn đã chuẩn bị đầy đủ nguyên thạch, chỉ cần đao trận có thể bào mòn được Đại Vệ, mọi tổn thất đều là đáng giá.

Không giống kẻ đầu tiên từng lâm vào đao trận này luôn tìm mọi cách thoát thân, Đại Vệ lựa chọn dùng cứng đối cứng, vận dụng toàn bộ lực lượng được thái dương tinh cung cấp, thi triển những công kích bá đạo trực tiếp đánh tan từng lưỡi đao ngọc. Chỉ trong thời gian ngắn, phân nửa số đao đã bị hắn phá hủy.

Đại Vệ khó tránh khỏi phải thở dốc, song kiếm trong tay xuất hiện vết nứt, khí tức cũng suy giảm rõ rệt, thế nhưng xung quanh vẫn còn mười tám lưỡi đao vừa lúc trảm tới. Giữa hư không, thái dương tinh cô lập chợt rung chuyển dữ dội, từ sâu trong lòng tinh cầu khổng lồ bắn ra một tia hào quang với tốc độ gần như không thể nhìn thấy. Luồng hào quang ấy xuyên thấu hư không, trong khoảnh khắc đã tới tay Đại Vệ bên trong đao trận, hóa thành một cây quyền trượng uy nghi.

Đại Vệ lập tức giơ cao quyền trượng, tiên nguyên nóng rực dung hợp cùng vô số pháp tắc bạo phát, ánh dương hạ san tràn ngập khiến cả một vùng không gian bộc phát quang mang chói mắt, buộc A Diệt cùng Tử Yêu đều phải nhắm chặt hai mắt. Khi ánh sáng tan đi, hai người mở mắt ra liền thấy đao trận đã thu hồi về hình thái cơ bản, hiển nhiên toàn bộ lưỡi đao bên trong đều đã bị quét sạch.

Thân ảnh Đại Vệ vẫn đứng sừng sững, phong thái uy nghi kiêu hùng, tay cầm quyền trượng hỏa diễm cuồn cuộn, trông như thái dương thần hiển thế, tỏa ra một loại áp bách vô hình khiến người đối diện khó lòng thở nổi. A Diệt không giấu được vẻ chấn kinh trên gương mặt, hắn không ngờ Ngọc Pháp Đao Trận lại không thể gây ra tổn hại thực chất nào cho đối phương.

Tử Yêu liền truyền âm nói: “Ngươi đừng quá thất vọng, đao trận đã làm rất tốt rồi. Ta có thể cảm nhận được khí tức sinh mệnh của tên đó đã suy giảm, buộc hắn phải dùng đến át chủ bài cuối cùng để phô trương thanh thế. Hắn đã gần chạm tới giới hạn, chỉ cần chúng ta tiếp tục dốc sức thì nhất định có thể đánh bại được hắn.”

Nghe lời nàng nói, A Diệt như được tiếp thêm tự tin, ánh mắt hắn nhìn thẳng đối phương mang theo chiến ý dâng cao. Bàn tay vừa giơ lên liền có một đạo hào quang bay trở về, chiến đao nhập thủ, hắn dốc toàn lực bổ ra một đòn cường đại hướng thẳng kẻ đang có thanh thế cực thịnh trước mắt, miệng quát lớn: “Đao tới!”