Chương 707: Nhất diệt

Giữa bình địa Hắc Vong Giới, một thân ảnh chật vật bị đánh nện mạnh xuống mặt đất, tạo ra một hố sâu rộng lớn tới hàng vạn trượng. Trên bầu trời âm u, ma khí không ngừng lưu chuyển, vài thân ảnh ma binh thủ hộ giả huyền phù quanh không, chuẩn bị giáng xuống những đòn công kích cường đại. Nhận ra tình thế đã hoàn toàn bất lợi, kẻ bị đánh rơi xuống sâu vội thôi thúc ý niệm nhận bại, thân ảnh lập tức bị một tầng quang mang bao phủ rồi biến mất không dấu vết.

A Diệt dần hiện hình giữa lớp ma khí hắc ám, hắn khẽ lẩm bẩm: “Mới ba năm trôi qua mà đã có không dưới mười kẻ thách đấu tiến lên tầng sáu, trong đó có ba tên buộc ta phải tự mình ra tay, xem ra tin tức về phúc địa Âm Ma này đã truyền ra rất xa, trở thành nơi tụ hội của không ít cường giả.”

Hắn truyền ý niệm ra lệnh cho đám thủ hộ giả tiếp tục canh giữ khắp các điểm tài nguyên trọng yếu, còn bản thân thì quay trở lại động phủ, tiếp tục chuyên tâm tu luyện hai bộ pháp môn ma tu. Hiện tại cả hai pháp môn này hắn đều đã luyện đạt tới căn bản, uy lực thực chiến cũng coi như khả quan.

Tử Yêu lúc này đã trở thành chủ nhân tầng 11 của U Minh sơn, nàng phải trải qua không ít lần thách đấu lặp đi lặp lại mới có thể đánh bại được chủ nhân cũ nơi đó. Hiện tại nàng cũng đang bế quan tiềm tu, thỉnh thoảng thử thách tiến lên các tầng cao hơn, nhưng tất cả đều thất bại rồi lui về.

Theo thời gian, nơi này ngày càng thu hút nhiều tu hành giả đặt chân tới, trong đó không thiếu ngoại tộc, vì thế A Diệt đã rất lâu không còn lộ diện trước mặt người ngoài. Một là để tránh việc quá nhiều người nắm được hành tung của hắn, hai là để không làm lộ mối quan hệ giữa hắn và Tử Yêu. Dù sao trong mắt thế nhân, hai người từng liên thủ trong trận tranh đoạt Vọng Khí Ma, nếu nay lại cùng xuất hiện tại một nơi, tất nhiên sẽ khiến không ít kẻ sinh nghi, cho rằng quan hệ giữa bọn họ không chỉ dừng ở mức giao hảo thông thường.

Bởi vậy, với thân phận chủ nhân tầng sáu U Minh Sơn, A Diệt vẫn luôn ẩn thân trong bóng tối. Phần lớn kẻ thách đấu chỉ phải đối diện với đám thủ hộ giả, chỉ khi gặp đối thủ đủ mạnh, có thể tiêu diệt toàn bộ thủ hộ giả, hắn mới buộc phải ra tay. Nhưng ngay cả khi đó, hắn cũng chỉ âm thầm ẩn thân rồi công kích từ xa, tuyệt không chính diện giao phong.

Hắc Vong Giới từ đầu đến cuối đều mang vẻ u ám, ma khí dày đặc làm suy giảm nghiêm trọng tầm nhìn cùng khả năng dò xét của thần thức. Lại thêm việc A Diệt là chủ nhân của tòa thế giới này, hắn càng có thể vận dụng các thủ đoạn ẩn thân một cách kỹ lưỡng hơn. Hơn nữa, sau khi luyện thành tầng đầu của Cổ Khí Ma Công, công kích của hắn không còn thuần túy là tiên nguyên, mà còn dung hợp một loại ma khí quỷ dị, khiến kẻ khác khó lòng cảm ứng chính xác khí tức đặc thù của hắn.

Cộng thêm việc Tử Yêu tọa trấn tận tầng 11, rất ít kẻ có thể leo lên tới đó để trông thấy nàng, nên chuyện A Diệt và Tử Yêu đồng thời hiện diện trong phúc địa Âm Ma cơ hồ chỉ có duy nhất đạo sĩ Trần Tử Tế biết rõ. Nhưng kẻ này lại trường kỳ tu luyện tại tầng 9, từ lâu không giao thiệp với bên ngoài, hoàn toàn không hay biết tình hình hiện tại của A Diệt và Tử Yêu, vì vậy hai người cũng không cần quá bận tâm chuyện tên đó sẽ tiết lộ hành tung hai người.

Lúc này khi A Diệt đang tĩnh tu ma công trong thạch thất, Tử Yêu lại hiện thân bên ngoài, bắt đầu thu hoạch các loại tài nguyên thuần ma. Đám thủ hộ giả đã sớm quen với hành động này, lại được chủ nhân cho phép từ trước, nên đối với sự xuất hiện của nàng coi như không thấy.

Giống như Tử Yêu, A Diệt thỉnh thoảng cũng tiến lên tầng 11 để thu lấy một vài tài nguyên bản thân cần dùng. Quy củ không được vượt quá ba tầng chỉ áp dụng đối với thách đấu, còn việc lên các tầng với thân phận khách nhân thì hoàn toàn không bị hạn chế, chỉ cần được chủ nhân tầng đó đồng ý, dù tầng cao tới đâu cũng có thể trực tiếp chuyển tống tới.

Tử Yêu đột ngột tiến vào thạch thất nơi A Diệt đang tu luyện, nàng lên tiếng: “Trước đây ngươi từng nói đã có đủ năng lực triệu hồi đại ma cổ đại để triển khai việc phá giải phong ấn ma lộ, chỉ là ngươi vẫn do dự vì lo trong quá trình đó sẽ dẫn động áp chế chí thượng giáng xuống thêm một lần nữa.”

Nàng đưa tay chỉ lên trời cao rồi nói tiếp: “Giờ ta đã tìm ra biện pháp giúp ngươi che giấu hành động trước ý chí của nhân giới, đó chính là vận dụng tiên phù Thần Không Hay. Vừa hay tại tầng 13 của U Minh sơn có vật này, ta đang chuẩn bị thách đấu tầng ấy thêm một lần nữa. Chuyến này ngươi hãy chuẩn bị chu toàn để cùng ta tiến lên, tiêu diệt đám thủ hộ giả khó nhằn nơi đó.”

A Diệt không khỏi sinh nghi, hỏi: “Chẳng phải cùng một thời điểm chỉ có một người được phép thách đấu cùng một tầng sao? Nếu ngươi đã thách đấu, ta làm sao có thể cùng tiến lên?”

Tử Yêu khoát tay đáp: “Bổn tiên tử vừa biết thêm một quy củ trọng yếu, đó là một tầng tháp nếu vô chủ quá lâu sẽ nới lỏng giới hạn, cho phép nhiều người cùng thách đấu. Tầng 13 đã hơn ngàn năm không có ai đủ sức trở thành chủ nhân, nên hiện tại đã cho phép hai người cùng lúc thách đấu, ta và ngươi hoàn toàn có thể cùng tiến lên.”

Nghe nàng giải thích, A Diệt lập tức động tâm. Nếu hai người thật sự chiếm được tầng 13 của U Minh sơn, không chỉ có thể đoạt được tiên phù Thần Không Hay, mà còn có thể thu toàn bộ tài nguyên nơi đó. Một thế giới hơn ngàn năm chưa từng có chủ nhân, tài nguyên tích lũy tất nhiên vô cùng phong phú.

A Diệt gật đầu đáp: “Được, ta sẽ chuẩn bị cẩn thận cho lần thách đấu tầng 13 sắp tới, thời gian xuất hành do ngươi quyết định.”

Không lâu sau Tử Yêu trở về tầng 11, nàng định thời gian xuất chiến là ngày này tháng sau, trong khoảng thời gian này cả hai đều phải chuẩn bị các thủ đoạn thật chu toàn. Có một điểm khiến A Diệt cảm thấy thoải mái khi thách đấu thế giới vô chủ, đó là có thể toàn lực vận dụng mọi át chủ bài mà không lo nội tình bị kẻ khác biết được.

Một tháng sau, A Diệt chủ động tiến lên tầng 11 do Tử Yêu cai quản. Thế giới này trông khá bình thường, tài nguyên phần nhiều phù hợp với nguyên sĩ tu hành thuần túy, bản thân Tử Yêu cũng không mấy ưa thích. Thấy A Diệt xuất hiện, nàng lập tức bay ra từ cung điện, ánh mắt hai người chạm nhau, ngay sau đó cả hai đồng thời truyền đi ý niệm thách đấu tầng 13 của U Minh sơn.

Núi U Minh rốt cuộc có bao nhiêu tầng hiện nay không một ai biết rõ, có lẽ chỉ có Thương Khung bá tiên mới nắm được toàn bộ. Trước mắt từ tầng 1 đến tầng 12 đều đã có chủ nhân, còn từ tầng 13 trở lên thì đang vô chủ, đương nhiên trong quá khứ từng có kẻ nắm giữ. Lúc này, hai tu hành giả tại tầng 11 đồng thời phát động thách đấu lên tầng 13, nơi đã mở thêm một danh ngạch, cho phép hai sinh linh cùng lúc tiến hành thách đấu.

Giữa một vùng không gian tối đen, thân ảnh A Diệt và Tử Yêu đồng thời hiện ra. Ánh mắt A Diệt lập tức quét nhìn tứ phía, thần sắc không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc, bởi nơi này trông chẳng khác gì ngoại vực. Bốn bề là màn đêm u ám vô tận, những khối thiên thạch trôi nổi ở phương xa tỏa ra ánh quang nhàn nhạt, từ xa nhìn lại tựa như những vì sao. Trong không gian còn tồn tại vài tinh cầu, chúng xoay quanh một thái dương tinh khổng lồ ở trung tâm.

Não hải hai người gần như đồng thời tiếp nhận tin tức, tầng 13 mang tên Tinh Hà Giới, được mô phỏng theo một hằng tinh hệ cỡ nhỏ ngoài ngoại vực. Tính cả thái dương tinh ở trung tâm, hằng tinh hệ này có tổng cộng chín tinh cầu. Trên mỗi một tinh cầu đều có một thủ hộ giả, chiến lực mạnh yếu không đồng nhất, phương thức chiến đấu cũng hoàn toàn khác nhau, không hề đồng dạng như các thủ hộ giả ở những tầng phía dưới.

Các thủ hộ giả tại Tinh Hà Giới sẽ lần lượt xuất hiện nghênh chiến kẻ thách đấu, chứ không đồng thời vây công, vì thế người thách đấu vẫn có thời gian điều chỉnh trạng thái và chuẩn bị. Ngay lúc này, tinh cầu nằm ngoài cùng của hằng tinh hệ bỗng rung chuyển, một đạo hào quang từ đó lao thẳng về phía hai kẻ thách đấu. Khi tới gần, quang hoa dần thu liễm, để lộ ra một thân ảnh nhân hình.

Đó là một nam tử nhân tộc trông chừng bốn mươi tuổi, khoác giáp phục đồ sộ kín kẽ, tay cầm đại đao, toàn thân tỏa ra quang mang ánh đồng đỏ, tương đồng với sắc thái của tinh cầu hắn cư ngụ. Khí tức trên người hắn dao động ở mức tam trọng thiên, nhưng khi bị ánh mắt đối phương khóa chặt, A Diệt lập tức sinh ra cảm giác kẻ này tuyệt không đơn giản, thậm chí còn khó đối phó hơn một vài cường giả ngoại tộc cùng cảnh giới.

Tử Yêu lên tiếng nhắc nhở: “Dù chỉ là thủ hộ giả đầu tiên, chiến lực của hắn cũng không thể xem nhẹ, tốt nhất khi ra tay nên dốc toàn lực để tránh lật thuyền trong mương. Trước kia ta từng thách đấu tầng 13 vài lần, cao nhất cũng chỉ đi tới được thủ hộ giả thứ bảy.”

A Diệt khẽ gật đầu rồi nói: “Trận đầu để ta ra tay, ta đang muốn xem thử thủ hộ giả ở tầng cao này rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh. Mấy năm nay phải ẩn thân tu luyện, tay chân cũng có phần ngứa ngáy rồi, hôm nay coi như đánh một trận cho thống khoái. Dù sao tên đầu tiên này cũng chỉ là dùng để làm nóng người mà thôi.”

Thấy A Diệt tiến lại gần, chẳng mấy chốc đã bước vào phạm vi chiến trường, thủ hộ giả giáp đỏ ánh đồng tên gọi Hồng Vệ liền chắp tay, sau đó vung đại đao lên cao, khí thế trong nháy mắt bạo phát cuồn cuộn khiến hư không cũng theo đó run rẩy. Trước sự phô trương của đối phương, A Diệt mỉm cười đầy hứng thú, tay nắm chiến đao, sau lưng côn bằng dực dang rộng, lôi đình kim sắc trong chớp mắt nổ vang dữ dội.

Hồng Vệ trợn tròn mắt kinh hãi trước độn tốc của đối thủ, lập tức bổ mạnh đại đao về phía trước. Sức mạnh trong nhát bổ này tựa như muốn chẻ đôi cả ngoại vực, khí thế hung bạo vô cùng đáng sợ. Thế nhưng đạo kim quang kia vẫn bắn thẳng một đường, không đổi hướng, cũng không chậm lại, trực tiếp lướt qua nhát đao như phi tiễn xuyên qua một tờ giấy mỏng, không gặp bất kỳ trở ngại nào.

Đạo kim quang lao đi một đoạn rồi mới dừng lại, thân ảnh A Diệt thong dong hiện ra, tay làm động tác thu đao. Sau lưng hắn mấy trăm dặm, thân thể Hồng Vệ đã bị trảm làm hai nửa, thanh đại đao vỡ tan thành mảnh vụn, khí tức hung bạo như mãnh thú cũng theo đó rơi thẳng xuống vực sâu.

Chứng kiến cảnh này, sắc diện Tử Yêu chợt biến đổi mạnh, nàng bất giác lẩm bẩm: “Cổ Khí Ma Công có thể cường hóa lực công kích của hắn đến mức này sao? Không đúng, cảm ngộ về đao pháp của hắn đã tăng lên, lại phối hợp tiên nguyên ẩn chứa ma khí cường hóa, tung ra một đòn bất ngờ, vì thế mới tạo ra hiệu quả kinh người như vậy.”

Thân ảnh cùng những mảnh vỡ binh khí của thủ hộ giả Hồng Vệ dần dần tiêu tán, tinh cầu nơi hắn cư ngụ cũng mất đi tầng năng lượng bao bọc phía ngoài khí quyển. Não hải của hai kẻ thách đấu đồng thời nhận được tin tức, bọn họ có thời gian một nén nhang để nghỉ ngơi khôi phục, sau đó thủ hộ giả thứ hai sẽ xuất hiện tiếp chiến, hoặc cũng có thể bỏ qua giai đoạn nghỉ ngơi mà trực tiếp nghênh chiến tiếp.

Tử Yêu còn chưa kịp truyền ý niệm thì đã thấy một đạo hào quang bắn lên từ một tinh cầu khác, hiển nhiên A Diệt đã lựa chọn chiến đấu ngay lập tức. Thủ hộ giả thứ hai có hình thể không khác kẻ đầu tiên là bao, chỉ có điều giáp phục trên người hắn mang màu ngân bạch, vũ khí là song kiếm, khí thế sắc bén cương liệt, không mang vẻ bá đạo nặng nề như Hồng Vệ trước đó.

Kẻ này tên Ngân Vệ, trong những lần thách đấu trước đây, Tử Yêu chưa từng có thể tiêu diệt hắn chỉ trong một đòn, đương nhiên nàng cũng chưa từng thi triển công kích mạnh nhất lên hắn. Ngân Vệ cũng không phải tồn tại quá khó đối phó, nếu dốc lực không ngại tiêu hao, thì Tử Yêu có đủ tự tin nhất kích tất sát hắn ta.

A Diệt tiếp tục tế xuất chiến đao từ thể nội, hắn cảm nhận rõ đối thủ thứ hai này đã có thực lực tiếp cận Phong Hầu đỉnh cao, không thể dễ dàng diệt sát như tên đầu tiên. Trong lòng nảy sinh chút nghi hoặc, hắn liền truyền ý niệm hỏi ý chí của U Minh sơn, rất nhanh đã nhận được đáp lại rằng thời gian nghỉ ngơi sau mỗi trận có thể cộng dồn, vì thế sau khi kết thúc trận chiến với Ngân Vệ, hắn sẽ có trọn vẹn một canh giờ để khôi phục.

“Nghịch Hà Vẫn Liệt Đao!”

Đao kỹ cường đại tựa thiên hà triều tịch lập tức xuất thế, lần này A Diệt không tiếc tiêu hao lượng lớn tiên nguyên mang ma khí cường hóa, tạo thành một dòng thác đao hà hung mãnh, thế như chia đôi cả thế giới. Ngân Vệ đứng trước lưỡi đao chỉ cảm thấy tay chân lạnh buốt, khí tức toàn thân bị đao thế áp bách dữ dội, dù cố gắng vung song kiếm chống đỡ thì cũng chẳng khác nào châu chấu đá xe. Đao hà quét qua, mọi dấu vết tồn tại của hắn trong khoảnh khắc đã bị xóa sạch.

Cảm nhận tiên nguyên trong cơ thể sụt giảm một khoảng lớn, A Diệt lập tức lui lại, khoanh chân đàm tọa giữa hư không để khôi phục. Tử Yêu không nói với hắn lời nào, thân ảnh nàng đã tiến sát về phía tinh cầu vòng trong, trực tiếp thách đấu thủ hộ giả thứ ba. Ngay sau đó một đạo hào quang hoàng kim bắn vọt lên, thủ hộ giả kim giáp hiện thân, chính là kẻ đã nhiều lần bị Tử Yêu tiêu diệt trong quá khứ.

Kim Vệ xuất ra trường thương, khí thế bộc phát, thế công cuồng mãnh lập tức hướng thẳng về phía kẻ thách đấu. Tử Yêu nở nụ cười đầy tự tin, thanh lưỡi hái tử sắc còn lớn hơn cả thân hình nàng hiện ra trong tay. Tiên ma lực trong khoảnh khắc bạo phóng, tràn ngập không gian ngoại vực, tử hỏa bốc lên thiêu đốt hư không, thế công tựa thiên hỏa thần phạt của nàng xuất thế, hoàn toàn lấn át mọi đòn công kích của đối phương.