Chương 9: Quân tử và thế tục (1)

Sắc mặt Diệp Tồn Hi vô cùng khó coi, chỉ nghĩ đến việc chiếc áo khoác của mình giờ lại khoác lên người Tô Nhã Thiến, trong lòng đã dâng lên một cơn buồn bực khó tả, như có thứ gì đó cuồn cuộn trào dâng, khó chịu vô cùng.

Diệp Thần Dương cũng chẳng khá hơn, nét mặt lạnh lẽo đến cực điểm, bước chân ngày càng gấp gáp. Diệp Linh và Diệp Hoán theo sau, đều lựa chọn im lặng, chuyện xấu không thể nhắc.

Phượng Khởi đi lẽo đẽo sau bốn người, bước nhỏ chạy chậm, nàng biết rõ sau khi nhận ra nàng là ai, đệ tử Cô Trúc tất nhiên sẽ thấy vướng bận trong lòng. Nhưng khi bọn họ sắp bước đến chính sảnh, nàng bất chợt lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ rụt rè: “Con quỷ đó… sẽ không hại họ đâu.”

Diệp Thần Dương cau mày sâu hơn, lạnh giọng hỏi: “Vì sao?”

Phượng Khởi cắn nhẹ môi, ánh mắt long lanh như quả hạnh ngậm nước, “Ta… ta nghe lén được, họ nói… ta bị đuổi khỏi tiên môn, chuyện xấu thế này, nhà họ Tô gánh không nổi. Chi bằng… để ta chết dưới tay lệ quỷ, ngược lại sẽ không bị người ta chê cười. Ta vốn tưởng họ chỉ nói vậy thôi, ai ngờ… ai ngờ bọn họ thật sự có bản lĩnh đó…”

Lời còn chưa dứt, sắc mặt Diệp Thần Dương đã đen sầm đến cực điểm. Diệp Tồn Hi vốn tự cho mình là quân tử chính trực, cũng không nhịn được mà rủa thầm trong lòng một tiếng: “Đê tiện!”

Cả hai đều là đệ tử bổn gia chính tông của Cô Trúc, từ nhỏ lớn lên trong môn phái, được hun đúc bởi thi thư cầm họa, răn dạy bởi phong thái quân tử. Dẫu có xuống núi rèn luyện, hàng yêu trừ ma, thì những thủ đoạn bẩn thỉu nhơ nhớp của thế tục họ tiếp xúc cũng không nhiều.

Nhưng thanh cao không có nghĩa là ngu ngốc. Ý trong lời nói, bọn họ hiểu rất rõ. Rõ ràng là gia giáo nhà họ Tô có vấn đề, khiến Tô Nhã Thiến phạm phải chuyện nhục nhã kia. Thế mà cái gì gọi là “nhà họ Tô gánh không nổi”? Ý là, chuyện đó tiên môn Cô Trúc không truy cứu, nhưng nhà họ Tô lại không muốn thừa nhận là do mình dạy dỗ không nghiêm. Một khi Tô Nhã Thiến chết rồi, họ tất sẽ đổ vấy toàn bộ lên đầu tiên môn.

Cô Trúc dù sao cũng là tiên môn, thuật pháp có thể trừ tà hàng yêu thì cũng có thể hại người. Đến lúc đó, nhà họ Tô chỉ cần kiên quyết chối bỏ, phủi sạch liên quan, thì người ngoài sẽ nghĩ thế nào? Sẽ cho rằng tiên môn có điều mờ ám, vừa đuổi người ta đi, lại thả lệ quỷ đến sát hại, chẳng phải là ngụy quân tử sao?

Thật là quá đáng! Khi dễ người quá thể!

Diệp Tồn Hi không nhịn được liếc nhìn Phượng Khởi, khó trách động tĩnh lớn như thế mà trong phủ nhà họ Tô không một ai ló mặt ra hỏi han. Khó trách cửa phòng Tô Nhã Thiến bị khóa trái, nàng bị nhốt bên trong kêu khóc bao lâu, khóc đến khàn cả giọng, hai bàn tay đập cửa sưng đỏ, cũng chẳng một ai lên tiếng, càng đừng nói đến chuyện cứu giúp.

Phượng Khởi: Đây thật sự là son môi dính lúc ta lau trận pháp thôi mà…

Diệp Tồn Hi đè nén tức giận trong lòng, hỏi Diệp Thần Dương: “Bây giờ… nên làm gì?”

Diệp Thần Dương vốn luôn trầm ổn cẩn trọng, Diệp Tồn Hi từ trước đến nay cũng quen nghe hắn sắp xếp. Nhưng dù có bình tĩnh đến đâu thì vẫn là người trẻ tuổi, gặp phải chuyện thế tục dám dở trò ngay trước mặt tiên môn, hắn cũng nhất thời khó mà quyết định, là nên rộng lượng lấy đức báo oán, hay cứ mặc kệ, để nhà họ Tô tự gánh hậu quả?

Ngay lúc đó, Phượng Khởi cuối cùng cũng lên tiếng, vừa mở lời, đã mang theo một mùi vị nhẫn nhục cầu toàn: “Có thể… có thể xin các vị hãy cứu lấy nhà họ Tô được không? Ta ở tiên môn chưa bao lâu, nhưng cũng biết rằng, một khi ác quỷ bị dẫn đến trần gian, chưa chắc đã còn nghe lệnh của người phàm, rất có thể sẽ làm hại đến người vô tội xung quanh, chuyện này… tuyệt đối không thể để xảy ra. Nhưng dù thế nào đi nữa, họ cũng là người thân của ta. Ta từ nhỏ đã ngưỡng mộ tiên môn, kính trọng người tu đạo, chuyện trước đây quả thật là do ta sai trước. Ta nay chết cũng không đáng tiếc, chỉ xin… chỉ xin các vị niệm tình đồng môn, cứu lấy người nhà của ta một lần này thôi, có được không?”

Đúng lúc này lại nhắc đến “tình đồng môn”, Diệp Tồn Hi và những người còn lại lại không còn thấy khó chịu như lúc ban đầu nữa. Chính tai họ nghe thấy, rõ ràng Tô Nhã Thiến biết người nhà mình là kẻ dẫn quỷ hại mình, thế mà vẫn cầu xin người khác cứu lấy nhà mình, nếu đây không phải là lấy đức báo oán, thì là gì?

Huống hồ, Tô Nhã Thiến thẳng thắn thừa nhận mình sai, thái độ chân thành, khiêm nhường, chỉ vì từ nhỏ đã ngưỡng vọng tiên môn, tôn kính người tu đạo, chẳng qua là cách thể hiện có hơi quá khích một chút, thì cũng không đến mức phải phạt nặng đến thế chứ?

Hơn nữa, nàng còn nói, bản thân chết cũng chẳng sao…

Diệp Tồn Hi bỗng thấy trong lòng dâng lên một nỗi hổ thẹn không rõ nguồn cơn. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không khỏi nghĩ, có phải là tiên môn đã quá nặng tay với Tô Nhã Thiến rồi không?

Đường đường là tiểu thư nhà quyền quý, chỉ vì một lý do như thế mà bị đuổi khỏi tiên môn, danh dự tan tành, trong sạch chẳng còn. Dù người nhà có dung nạp nàng, nhưng ngoài kia miệng đời độc địa, nàng còn có thể sống thế nào?

Đây rõ ràng là “ta không gϊếŧ Bỉ Nhân, nhưng Bỉ Nhân lại vì ta mà chết”, hoàn toàn trái ngược với gia huấn của Cô Trúc, “nơi có thể tha người, hãy tha người”.

Diệp Thần Dương trầm mặt suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm: “Đi xem thử.”