Chương 8: Quỷ vương giáng thế (3)

Thấy có người sống chạy thoát ra, hai người cũng thoáng nhẹ nhõm đôi phần. Nhưng khi nhìn rõ bộ dạng thiếu nữ, y phục tả tơi, không đủ che thân, thậm chí trong lúc chạy loáng thoáng còn để lộ xuân quang, sắc mặt cả hai lập tức biến đổi.

Diệp Tồn Hi đỏ bừng mặt, cuống quýt cúi đầu, có chút luống cuống không biết phải làm sao. Diệp Thần Dương thì hơi nghiêng người tránh sang một bên, dời ánh mắt đi chỗ khác, lúng túng đến cực điểm.

Phượng Khởi vừa chạy vừa khóc, trong lòng không khỏi phiền muộn, quả nhiên là đệ tử Cô Trúc, nhưng có thể tạm gác cái “không được nhìn bậy” ấy lại không? Sau lưng ta là Quỷ vương đấy!

“Ầm” một tiếng vang trời, Quỷ vương phá mái nhà bay vọt lên không, bật cười cuồng dại rúng động đất trời. Trong tích tắc lao qua đầu ba người, nhằm thẳng hướng chính sảnh đại trạch mà lao tới.

“Không hay rồi! Mau đuổi theo!” Diệp Tồn Hi quát lên một tiếng, vừa định đuổi theo thì bỗng tay áo rộng bị người nắm chặt.

Diệp Tồn Hi biết rõ ai đang kéo mình, nhưng lại ngại không dám quay đầu lại nhìn. Mà người kéo tay áo cũng không chịu buông. Diệp Tồn Hi lúng túng lo lắng mấy giây, cuối cùng cắn răng cởi ngoại bào, hai tay nâng lên, không dám nhìn thẳng: “Cô nương, tình thế cấp bách, đắc tội mạo phạm, mong lượng thứ.”

Phượng Khởi thút thít hai tiếng, run rẩy đón lấy chiếc áo, còn cung kính cúi người hành lễ cảm tạ, sau đó vội vàng quấn áo khoác quanh thân, hai tay đan vào nhau giữ lấy vạt áo, vẫn run rẩy không ngừng.

Chiếc áo choàng tuyết trắng sạch sẽ, tay áo rộng dài, nơi vạt áo và cổ tay có thêu hoa văn tán trúc mây trôi bằng chỉ bạc, đây chính là kiểu trang phục của đệ tử bổn gia Cô Trúc.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của nàng, nơi đây đúng là lãnh địa của Cô Trúc, chỉ cần có động tĩnh, người tới chắc chắn là người của Cô Trúc.

Thế nhưng... người của Cô Trúc thưa thớt hay sao? Hay thế hệ sau ngày càng giỏi? Chỉ hai đệ tử bổn gia mà cũng dám đối phó với một Quỷ vương?

“Đại sư huynh!” Diệp Linh và Diệp Hoán từ phía sau nhà chạy ra, vừa thấy Phượng Khởi liền sững người, không dám nhiều lời.

Thế nhưng Quỷ vương sau khi thoát thân thì chỉ trong chớp mắt đã không thấy tăm hơi. Dưới trời đêm, mây đen vẫn lượn lờ không tan, chứng tỏ Quỷ vương vẫn còn ẩn nấp trong đại trạch này.

Bốn phía yên ắng đến mức đáng sợ. Tuy cả phủ nhà họ Tô không ai còn ngủ được, nhưng không khí lại tĩnh lặng như nghĩa địa.

Diệp Thần Dương nhìn khắp bốn phương, khẽ nhíu mày: “Đi ra tiền viện xem sao.”

Bốn người cất bước tiến về phía trước. Phượng Khởi cũng lặng lẽ đi theo sau, chỉ có Diệp Linh là cứ nhìn nàng mãi không thôi, càng nhìn vẻ mặt càng trở nên quái dị.

Phượng Khởi chẳng buồn để ý. Diệp Linh và Diệp Hoán đều mặc áo dài bó tay, đúng kiểu đệ tử Cô Trúc. Tô Nhã Thiến từng là đệ tử Cô Trúc, ai còn không nhận ra ai nữa?

Quả nhiên, sau khi ngắm nghía vài lần, Diệp Linh bỗng thốt lên đầy kinh hãi: “Ngươi... ngươi là Tô Nhã Thiến?”

Phượng Khởi không đáp, xem như ngầm thừa nhận. Diệp Tồn Hi và Diệp Thần Dương đồng loạt khựng bước. Dù đều mang phong thái quân tử, nhưng khoảnh khắc ấy, trong lòng cả hai vẫn thấy như vừa nuốt phải ruồi.

Vừa rồi tình hình cấp bách, chẳng ai kịp nhìn rõ mặt Phượng Khởi, thân thể cũng chỉ liếc qua một cái, làm gì có ai đủ thời gian để nhận diện kỹ lưỡng?

Cả hai đều là đệ tử bổn gia của Cô Trúc, rất rõ gia quy nghiêm ngặt đến nhường nào. Tuy khắt khe vụn vặt, nhưng luôn trọng phép mà nhẹ hình, rất hiếm khi đuổi đệ tử ra khỏi sơn môn.

Vậy mà Tô Nhã Thiến chỉ vì một lần phạm lỗi đã bị trục xuất khỏi tiên môn, nguyên do bên trong ai ai cũng biết, chỉ là không tiện nhắc tới mà thôi. Cũng vì chuyện này, gia chủ Diệp Đại Y đã đích thân nhận tội trước toàn môn, giữa bao ánh mắt dõi theo, tự phạt mười roi Đoạn Hồn, đến giờ vẫn thương nặng chưa thể hành động bình thường.

Vậy mà hôm nay, bọn họ lại vô tình... cứu chính Tô Nhã Thiến.