“Thành giao.” Nói dứt lời, Phượng Khởi bước ra khỏi pháp trận, kết thúc cuộc đối thoại với oán khí. Thế nhưng vừa nghĩ đến cái tên mà oán khí nghiến răng nghiến lợi thốt ra sau cùng, nàng lại cảm thấy có lẽ bản thân đã quá mức tự tin.
Diệp Đại Y, chỉ vì cự tuyệt một cô gái không biết xấu hổ muốn bò lên giường, cuối cùng lại rước họa sát thân. Oan hay không oan, đó cũng là số mệnh của ông ta.
Vòng đi vòng lại, số mệnh ấy lại rơi vào tay nàng Phượng Khởi. Vậy cũng là do Diệp Đại Y hôm đó không xem hoàng lịch, mới để kẻ khác bò được lên giường mình mà mất cảnh giác.
Tất cả là mệnh số cả thôi. Đúng như người ta nói: Tai ương bất ngờ, họa từ trên trời rơi xuống, số mệnh đúng là kỳ quái đến vậy.
Nhưng vấn đề là, cô nương à, ngươi muốn ta gϊếŧ Diệp Đại Y thay ngươi thì không thành vấn đề. Thế nhưng nếu để Diệp Đại Y biết được cô gái từng định bò lên giường ông ta lại chính là ma tướng Phượng Khởi, thì cho dù ông ta không phát điên, ta sau khi đoạt xá trọng sinh còn mặt mũi nào gặp người?
Phượng Khởi vừa lắc đầu than thở, vừa vung tay về phía pháp trận. Thế nhưng trận pháp được vẽ bằng son đỏ lại hoàn toàn không lay chuyển chút nào. Nàng lại vung tay, trận pháp trên mặt đất vẫn hoàn hảo như cũ.
Nàng kinh ngạc nhìn bàn tay mình, lúc này mới bừng tỉnh, nhận ra thân thể hiện tại là một người lhafm không hề có tu vi, hoàn toàn không thể sử dụng pháp thuật.
Thế thì thật khiến người ta đau đầu. Đường đường là ma tướng Phượng Khởi, đến cả trận pháp tự tay mình vẽ cũng phải tự thân ngồi xổm xuống mà xóa đi, còn gì thê thảm hơn thế nữa? Sớm biết vậy đã không dùng loại son đậm đến thế, thứ này lau đi mới khổ sở làm sao!
Hơn nữa, oán khí chưa tan, nàng muốn gắng tu luyện một chút cũng không thể khai thông kinh mạch của thân thể này. Cái luật lệ đoạt xá trọng sinh này, đã vậy còn bắt nàng báo thù thay nguyên chủ, dựa vào đâu chứ? Chẳng lẽ chỉ vì ngực to, có thể tung hoành thiên hạ? Vô lý đến nực cười!
Phượng Khởi vừa phiền muộn vừa lắc đầu, vừa đi về phía bên kia căn phòng. Nàng thật muốn xem xem, rốt cuộc gương mặt này đẹp đến mức nào, mới khiến Tô Nhã Thiến có được thứ tự tin kỳ quặc đến thế?
Ở vị trí sát tường trong phòng, có một tấm gương đồng khổng lồ đứng sừng sững. Đây là món đồ mà Tô Thế Kiệt đặt làm riêng cho Tô Nhã Thiến. Trước đó khi đám người tranh đoạt, ai nấy chỉ lo cướp cho bằng được những thứ có thể chiếm hữu. Chiếc gương đồng này phải vài người hợp sức mới khiêng nổi, khó mà phân chia, nên bị bỏ lại.
Phượng Khởi chầm chậm bước đến trước gương, chỉ một cái liếc mắt, đến cả nàng – thân là nữ nhân – cũng phải kinh diễm bởi dung mạo phản chiếu trong gương.
Quả thật là một mỹ nhân tuyệt thế: Da như ngọc đông kết, căng mịn nõn nà, bộ ngực căng tròn sâu hút, thon thả quyến rũ, vòng eo nhỏ nhắn chỉ vừa một vòng tay, đôi chân dài ngọc túc, toàn thân không chỗ nào không thể gọi là hoàn mỹ.
Cho dù toàn thân đã đầy vết roi hằn sâu, thế nhưng lại toát ra một loại... mê hoặc đặc biệt khó nói thành lời.
Tô Nhã Thiến khi bị đánh đã liều chết bảo vệ gương mặt mình. Gương mặt này... quả thật đáng để liều mạng gìn giữ. Lông mày như núi cao, ánh mắt như hồ thu, môi như cánh anh đào, thêm vào búi tóc rối loạn, vài sợi tóc dài buông xuống bên má, phảng phất nét bi thương mà không hề nhợt nhạt, trái lại lại sinh ra một loại phong tình quyến rũ, như thể khiến người vừa thấy đã muốn thương xót, lại vừa muốn giày vò.
Đây đúng là một vũ khí gϊếŧ người nơi trần thế, nguồn cơn của tai họa.
Phượng Khởi khẽ cười lạnh một tiếng, mỹ nhân trong gương lập tức nở nụ cười rực rỡ, lệ đẫm như giọt mưa xuân rối loạn mặt hồ, vừa thuần khiết lại vừa bi thương.
Phượng Khởi lập tức lạnh mặt lại, mỹ nhân trong gương thu liễm nụ cười, đôi mắt long lanh ánh nước ngưng nhìn nàng, như muốn nói lại thôi.
Phượng Khởi trừng mắt đầy hung dữ, mỹ nhân trong gương cũng trừng tròn đôi mắt hạnh, ánh mắt ướŧ áŧ như con thỏ nhỏ hoảng loạn bất an, giả vờ hung hăng đôi chút.
Phượng Khởi chu môi một cái, cánh môi mềm mại đỏ hồng của mỹ nhân trong gương như nũng nịu đòi hôn, đến ngay cả nàng cũng bất giác tim run một nhịp.
Thôi được rồi, mỹ nhân yêu kiều khiến ai thấy cũng động lòng thế này, mà Diệp Đại Y lại không chút cảm động, vậy đúng thật là quá biếи ŧɦái rồi. Không đúng, đệ tử Cô Trúc từ xưa đã nổi tiếng biếи ŧɦái, người nào họ Diệp cũng né mỹ sắc như bản năng.
Phượng Khởi chơi đùa trước gương một lúc, bỗng mắt đảo nhanh, nghĩ đến chuyện vừa phải gϊếŧ người nhà họ Tô, lại phải gϊếŧ cả Diệp Đại Y, trong đầu đã có ngay một kế hoạch “một mũi tên trúng hai đích”.