Chương 5: Oán khí (3)

Phượng Khởi xoa xoa huyệt thái dương, cảm thấy đầu đau như búa bổ. Đây mà gọi là oán khí gì chứ?

Một cô nàng ngực to não nhỏ, thấy dung mạo tuyệt mỹ thật sự có thể xoay chuyển vận mệnh, thì tin chắc rằng nhờ gương mặt ấy có thể chinh phục thiên hạ, đạt được tất cả… Cũng chẳng có gì sai trái.

Huống hồ, ý tưởng trèo giường ấy vốn đâu phải nàng ta tự nghĩ ra. Chính Thẩm Hiểu Nhã lúc chia tay đã âm thầm căn dặn: Nhất định phải nghĩ mọi cách đứng vững trong tiên môn, với sắc đẹp ấy thì gả cho ai trong tiên môn cũng dư sức.

Một tiểu thư được nuông chiều từ bé, chịu không nổi khổ tu chốn tiên môn chỉ trong một hai tháng, muốn tìm cách cưới chồng để yên thân… Có gì là sai?

Sai ở chỗ, đầu óc Tô Nhã Thiến không chỉ đặt trong ngực, mà còn cực kỳ to gan… Cô Trúc to như thế, mà nàng ta lại chọn trèo lên giường… chưởng môn.

Khoan đã… Cô Trúc? Diệp Đại Y?!

Lúc này Phượng Khởi mới cảm thấy đầu óc ong ong, má cứ giật giật liên hồi. Chưởng môn đương nhiệm của Cô Trúc… chính là Diệp Đại Y!

Năm xưa khi Ma giới đại chiến Thần giới, Diệp Đại Y mới hơn hai mươi tuổi, nay chắc cũng hơn bốn mươi rồi. Nói thật, tứ tuần mà còn có được vận đào hoa thế này thì đúng là “tuổi cao mà vẫn phong độ” , đáng khen lắm… Nhưng mà… là Diệp Đại Y đấy!

Trong thiên hạ, tiên môn danh gia không dưới trăm nhà, Cô Trúc là môn phái nổi tiếng thanh khiết liêm chính nhất. Dù không tới mức cấm dục vô tình, nhưng đệ tử đều giữ mình đoan chính, cư xử khiêm hòa lễ nghĩa. Ấy thế mà Tô Nhã Thiến, kẻ muốn một bước thành tiên, lại chọn trèo lên giường chưởng môn của Cô Trúc… Đầu óc đúng là mọc toàn ngực rồi còn gì!

Chưa kể, đến cả chuyện mẫu thân nàng ta chưa xuất giá đã kén chọn chồng vì tham giàu mà nàng ta cũng oán, sống kiểu oán trời trách người thế này, không hóa thành lệ quỷ thì cũng lạ đấy.

“Gϊếŧ hết chúng đi!” Bỗng nhiên trong đầu Phượng Khởi vang lên một giọng nói đầy căm hận và điên dại.

Phượng Khởi hiểu rõ, đây chính là oán khí vẫn lởn vởn trong lòng nàng. Luồng oán khí này nặng nề một cách kỳ quặc, e là không thể hóa giải bằng đôi ba lời.

“Ngươi muốn gϊếŧ ai?” Phượng Khởi hỏi.

“Thế gian này đều là lũ mắt mù! Ta muốn gϊếŧ sạch cả thiên hạ!”

Phượng Khởi lại xoa trán, lòng thầm nhủ: Ước nguyện này có hơi… tham vọng quá mức. Vì cả thiên hạ không vì nhan sắc của ngươi mà dâng hết mọi thứ, liền muốn diệt sạch thiên hạ? Chưa nói tới chuyện có lý hay không, cho dù có lý, năm xưa nàng là ma tướng cũng không làm được. Giờ dựa vào mỗi bộ ngực à?

“Thôi đổi cái khác đi, cái này thật sự không khả thi. Hơn nữa, thiên hạ này có phải ai cũng từng thấy mặt ngươi đâu, liên quan gì đến họ?”

“Ta muốn bọn họ… tất cả… đều chết!”

Giọng oán khí kia gào rú đến rợn người, lạ thay lại giống hệt giọng Thẩm Hiểu Nhã khi mắng chửi.

Phượng Khởi nhăn mặt, “Đổi cái khác đi, đổi đi. Hoặc không thì ngươi cứ nêu đích danh, ta giúp ngươi gϊếŧ là được.”

“Ta muốn nhà họ Tô tan cửa nát nhà! Muốn cả Cô Trúc không còn trên thế gian này!”

Phượng Khởi lại nhăn mặt. Cái nhà họ Tô kia thì không thành vấn đề, nhưng cả Cô Trúc… dù bây giờ nàng có não, có ngực, thì xóa sổ Cô Trúc cũng đâu có dễ như chơi.

Nhưng rõ ràng, tâm nguyện của luồng oán khí này vẫn còn khả năng thương lượng.

Phượng Khởi tiếp tục mặc cả: “Cả nhà họ Tô thì ta chấp nhận. Nhưng Cô Trúc… ngươi chọn vài người thôi, vài cái gai trong mắt ngươi ấy.”

“Vô dụng!”

Có người dám mắng nàng à? Phượng Khởi vừa nghe đã nhướng mày, lập tức đứng dậy:

“Vậy thôi, ngươi thích oán thì oán đi, ta cũng lực bất tòng tâm. Đoạt xác sống lại mà rơi trúng ngươi, xem như ta xui xẻo. Nếu ngươi muốn hóa xác sống báo thù thì ta sẽ tranh thủ hoàn thành việc của mình cho nhanh, chúng ta mỗi người đi đường riêng.”

Vừa rồi còn nói năng nhỏ nhẹ, sau một câu lập tức quay mặt lạnh tanh. Đến oán khí cũng bị chấn động, chợt rít lên dữ tợn: “Dù ta không báo được thù, cũng sẽ kéo ngươi cùng tan xương nát thịt!”

“Nực cười!” Phượng Khởi đứng giữa trận pháp, cười lạnh lẽo: “Ngươi không nghe danh ta à? Ta, Phượng Khởi, sợ ai bao giờ? Ta cho ngươi hay, chỉ cần ta bước ra khỏi cánh cửa này, ta có thể khiến nhà họ Tô ngày một thịnh vượng, vững như bàn thạch. Ngươi muốn cùng ta tan xác cũng được, nhưng trước đó, ta đảm bảo đến lũ mèo chó nhà họ Tô cũng đều sống thọ trăm tuổi!”

Luồng oán khí cuộn lên điên cuồng. Tô Nhã Thiến, thiên kim tiểu thư được nuông chiều, đối dâud ma tướng Phượng Khởi, căn bản là khác biệt cả một đẳng cấp.

Tô Nhã Thiến chỉ là nuốt không trôi mối hận, muốn kéo tất cả xuống địa ngục. Nhưng bảo nàng ta trơ mắt nhìn nhà họ Tô phát đạt, người người sống lâu… thì lại càng không thể chấp nhận được.

“Vậy… Cô Trúc, ta chọn vài người. Nhưng nhà họ Tô, nhất định không để sót một ai!”

“Muộn rồi, tiểu thư à. Ai nói ngươi mặc cả không xong thì có thể lùi một bước thấy biển trời bao la?” Phượng Khởi chuẩn bị bước ra khỏi trận pháp: “Ta sẽ khiến nhà họ Tô gặp kiếp nạn. Sống hay chết, còn tùy tạo hóa. Còn Cô Trúc… ngươi chỉ được chọn một người.”

“… Diệp Đại Y!”