Chương 45: Gia phả Yêu giới (2)

An Vạn Điền khom lưng bước tới sau lưng yêu đứng đầu, giọng nịnh bợ khúm núm: “Đại nhân, hôm qua chúng ta nói rồi, ta đưa người đến... nhưng mà... đây là người nhà của ta, đồ trên người nó đều là của nhà ta, ít ra cũng để ta lấy về chứ.”

Nam yêu dẫn đầu lộ vẻ khinh bỉ, vung tay ném hai thỏi bạc xuống đất, xoay người bước về phía cửa động: “Về mà đợi đi.”

“Đại nhân, hôm qua chúng ta nói rõ rồi mà…”

“Hửm?” Nam yêu lập tức lộ vẻ giận dữ.

An Vạn Điền lập tức không dám hé răng, vội vàng nhặt hai thỏi bạc lên, lẩm bẩm: “Thế... thế ta mấy hôm nữa lại đến lấy, mấy hôm nữa lại đến...”

Phượng Khởi bị bốn nam yêu áp giải vào động. Dọc theo vách hang cách quãng đều có gắn đuốc, hang động sâu hun hút, bên trong vang vọng những âm thanh quái dị. Nếu nghe kỹ, phần lớn là tiếng khóc.

Xem ra, thuật nhϊếp hồn của nàng đúng là chẳng phát huy được mấy phần hiệu quả. An Vạn Điền không chỉ mơ tưởng đến ngân phiếu trong người nàng, còn thật sự bán nàng cho yêu. Quả đúng là: người vì tiền mà chết, chim vì mồi mà vong.

Nếu nàng là một cô nương bình thường, mang theo ngân phiếu bên người chẳng khác nào đang ôm lấy bài vị của chính mình. Chỉ tiếc rằng... nàng không phải cô nương bình thường.

“Không biết sau bao năm, hiện tại Yêu Tôn là ai? Có thể thay ta bẩm báo một tiếng không? Ta nghĩ... chúng ta nên gặp nhau một lần.”

Bốn nam yêu lập tức dừng bước, bất chợt xoay người, vây chặt Phượng Khởi ở giữa.

Nam yêu cầm đầu nheo mắt đánh giá nàng một hồi lâu, cảnh giác hỏi: “Ngươi là ai?”

“Ngay cả ta là ai cũng không biết, thế mà Yêu giới các ngươi lại hết lần này đến lần khác tìm cách thu hút sự chú ý của ta?” Phượng Khởi hỏi lại, rồi thản nhiên bổ sung một câu: “Ta họ Tô.”

Nam yêu dẫn đầu rõ ràng không phải là kẻ quyền cao chức trọng, lại đánh giá nàng một lượt nữa, rồi phủ định: “Ngươi không có huyết thống Yêu giới.”

Phượng Khởi sững sờ, lúc này mới sực nhớ, nếu không có gì biến động lớn, hoàng tộc Yêu giới từ trước đến nay hình như cũng mang họ Tô.

Nhưng mà Tô này không phải Tô kia, nàng và nguyên chủ Tô Nhã Thiến trùng họ chỉ là ngẫu nhiên, nhà họ Tô không hề có thân thích nào với Yêu giới.

“Vậy để ta đoán thử xem Yêu Tôn hiện tại là ai nhé. Tô Duy? Tô Lâm? Tô Triệt? Chẳng lẽ vẫn là lão bất tử Tô Kình đó?” Phượng Khởi thuộc gia phả Yêu giới trong lòng bàn tay, tuy khi xưa Yêu giới rất biết thân biết phận, nhưng không ảnh hưởng gì đến việc nàng tìm hiểu mười tám đời tổ tông của bọn chúng.

Thế nhưng, trên mặt bốn tên yêu lại xuất hiện vẻ co giật, không rõ là sợ hãi hay kinh hoảng.

Bỗng nhiên, có một tên yêu cất giọng gắt gỏng: “Đừng để ý đến lời nhảm nhí của ả! Nếu thật sự có bản lĩnh thì bọn ta đã chẳng bắt được. Nếu không có bản lĩnh thì quen biết ai cũng vô dụng! Cứ giải vào, chết cũng đáng đời!”

Nam yêu đứng đầu như bừng tỉnh, siết chặt thanh trường đao trong tay, quát lạnh: “Đi!”

Phượng Khởi chớp mắt. Nàng hơi không hiểu, chỉ dựa vào chuyện nàng biết rõ gia phả Yêu giới, không phải đáng để đối xử khác biệt sao? Nàng nói sai chỗ nào à?

Tô Kình vốn dĩ là một lão bất tử, chuyện năm đó cả Yêu giới đều tự công nhận. Khi đó toàn bộ Yêu giới co đầu rút cổ mà sống, nhục nhã đến mức không thể tả, trên dưới oán khí ngập trời, ai nấy đều cho rằng lão Yêu Tôn bất tài vô dụng, chẳng có chút khí phách, khiến Yêu giới đến cái chỗ đứng trong tam giới cũng chẳng giữ nổi.

Thế nhưng Yêu giới lại cực kỳ coi trọng huyết mạch truyền thừa, xem vương tộc như thần linh, mấy chục vạn năm chưa từng có chuyện soán vị cướp ngôi. Huống hồ, lão Yêu Tôn Tô Kình lại sống thọ kinh người.

Vậy thì nàng đã nói sai ở đâu? Tô Kình chết hay chưa? Có còn là Yêu Tôn không?

Hang đá kéo dài hun hút. Đi mãi đến khoảng một nén nhang, phía trước bỗng mở rộng ra, một gian thạch thất rộng rãi, ánh lửa rực sáng, bốn phía còn đυ.c ra nhiều gian phòng nhỏ, không, phải nói là những cái l*иg giam.

Nam yêu dẫn đầu mở cửa một l*иg giam, nắm cổ áo Phượng Khởi nhấc bổng rồi ném thẳng vào trong.

Chân nàng mềm nhũn, loạng choạng vài bước rồi ngã nhào xuống đất.

Chỉ nghe “cạch” một tiếng, cửa gỗ đóng sập, theo sau là tiếng xích sắt lách cách khóa lại.

Tiếng khóc trong l*иg giam chợt ngừng bặt, nhưng cũng chỉ trong chốc lát rồi lại vang lên, càng thê lương đau đớn hơn ban nãy.

Trong l*иg đã giam mười mấy người, toàn bộ đều là thiếu nữ trẻ tuổi, thân mặc vải thô giày rách, tóc tai rối bời khô xác. Hẳn đều là dân chúng trong trấn Phong Diệp.

Nhưng hôm qua nàng còn lang thang ngoài phố, đâu có nghe thấy tin có người mất tích?

“Ngươi... sao ta chưa từng thấy ngươi? Ngươi từ đâu đến vậy?” Một thiếu nữ tuổi lớn hơn chút, đang ngồi trong góc tường lên tiếng hỏi.

Còn chưa đợi Phượng Khởi đáp lời, một cô gái khác đã bật khóc nức nở: “Ta... ta bị cha ta bán vào đây!”

“Ta bị cậu ta bán!”

“Ta mới gả vào nhà chồng thì đã bị nhà chồng bán vào đây rồi!”