An Vạn Điền quay đầu lại mấy lần, đánh giá Tần Diệc Thanh thật kỹ, sau đó mới hấp tấp chạy theo Phượng Khởi, hạ giọng hỏi: “Ta chỉ muốn hỏi... cháu gái à, vị tiên nhân áo đỏ kia, sao lại nói muốn đón cháu đi?”
“Nếu hắn muốn đón thì cứ để hắn đón đi, nhưng có đón được hay không thì chẳng còn liên quan đến ta. Đừng hỏi mấy chuyện khác, mau đưa ta lên núi.”
Đôi mắt ti hí của An Vạn Điền đảo tới đảo lui, vừa gật đầu lia lịa, vừa không biết trong bụng đã nảy ra bao nhiêu chủ ý mờ ám.
Phía nam trấn Phong Diệp có một ngọn núi không quá cao, dân trong trấn vẫn quen gọi là núi Bán Diệp. Bởi vì một bên là sườn dốc thoai thoải phủ rừng cây, còn một bên là vách núi dựng đứng, trông như ngọn núi bị chém mất một nửa.
Mà thật ra, nếu là địa hình như vậy thì ma tướng Thanh Nghiệp quả đúng bị phong ấn ở nơi này. Bởi vì chính ngọn núi ấy đã bị bổ đôi, ở giữa vách đá có khắc một pháp trận, tương đương với việc phong ấn Thanh Nghiệp giữa tầng tầng lớp lớp vách đá cheo leo, để tránh cho người phàm vô tình xâm phạm.
An Vạn Điền đi trước dẫn đường, tỏ ra vô cùng sốt sắng, không ngừng nhắc nhở Phượng Khởi cẩn thận đá lở hay hố sâu dưới chân, miệng thì nói không ngơi:
“Cháu gái à, ta bảo này, thời buổi loạn lạc chính là lúc dễ kiếm tiền nhất, đạo lý là vậy đấy. Kỳ thực đám yêu kia cũng chẳng hại người đâu, trái lại còn rất hào phóng nữa. Bọn chúng thuê người lên đây làm việc, chỉ nửa tháng đã kiếm được một tờ ngân phiếu, cả đời ta cũng chưa từng thấy nhiều tiền đến thế! Mà để ta nói cho cháu nghe, bọn yêu còn rất dễ nói chuyện nữa. Ta thấy thằng nhóc nhà họ Trương bên cạnh cứ lén lút lên núi, tối về lại hầm thịt ăn, ta mới đi theo nó. Kết quả vừa tới nơi, hầy, thằng nhãi ấy dám ăn một mình, còn bảo không được tiết lộ cho ai biết. Nhưng ta vừa nói ta cũng muốn làm, thế là đám yêu kia chẳng nói hai lời liền đồng ý ngay! Đâu có giống bọn người ngoài kia tuyển dụng, kẻ thì chê ta già, người thì bảo ta gầy! Cháu nói xem, đám yêu ấy có phải rất tử tế không?”
Phượng Khởi vừa bước trên đường núi vừa âm thầm đảo mắt. Tử tế hay không thì nàng chẳng dám khẳng định, nhưng nàng biết chắc một điều: Yêu nghiệt chưa từng làm điều thiện, lại càng không biết tích đức hành thiện. Những cái xác trong khách điếm hôm nay chẳng phải là bằng chứng rõ rành rành sao? Ông ta không nhìn thấy ư?
Đột nhiên, An Vạn Điền chỉ vào một mảng lớn hoa dại màu tím: “Cháu xem kìa, chẳng phải ta nói đúng sao? Núi non ở đây hoa dại mọc đầy, đẹp biết bao! Đi tiếp phía trước còn nhiều hơn nữa đấy!”
Phượng Khởi gật đầu. Đúng là rất đẹp, loài hoa đặc trưng chỉ mọc nơi phong ấn ma tướng. Loài này tên là tẩy tâm thảo, bình thường dùng để thanh tâm trừ uế, nhưng với người trong Ma giới mà nói, ma sinh từ tâm, nếu hít phải phấn hoa này quá nhiều sẽ khiến ma khí tổn hại. Có lẽ chính đạo đã rải loại cỏ này khắp nơi, mong rằng một ngày nào đó ma tướng Thanh Nghiệp có thể tĩnh tâm ăn chay niệm Phật chăng?
Quả thực là một kỳ vọng tốt đẹp.
Nói vậy thì... Thanh Nghiệp thực sự còn sống sao?
“Bình thường các ngươi lên núi này làm gì?”
An Vạn Điền cười toe toét, thoả mãn đáp: “Thật ra cũng chẳng làm gì nhiều, chúng muốn đào ba đường hầm xuyên qua núi Bán Diệp này, nhưng việc bẩn việc nặng chẳng bao giờ bảo bọn ta làm cả. Thỉnh thoảng kêu bọn ta hợp lực đốn một cây, hoặc khuân một tảng đá lớn thôi, nhàn lắm!”
Phượng Khởi gật đầu. Đào núi đυ.c hang vốn là sở trường của Yêu tộc, nhưng mắt trận phong ấn Thanh Nghiệp nằm ẩn sâu giữa rừng, yêu nghiệt lại không thể động vào, bắt buộc phải mượn tay người phàm để phá hủy.
Nói cách khác, Thanh Nghiệp thật sự còn sống. Nếu không, đám yêu nghiệt kia đâu cần cố công phá vỡ mắt trận? Chúng muốn giải phong ấn cho ma tướng Thanh Nghiệp ư? Vậy thì chuyện nàng đoạt xác sống lại một cách kỳ quặc, có phải cũng là âm mưu từ Yêu giới? Rốt cuộc Yêu giới đang toan tính điều gì?
“Chúng có từng nói muốn làm gì ở đây không?”
“Chuyện đó thì không.” An Vạn Điền tỏ vẻ chẳng mấy quan tâm: “Có lẽ muốn xây một động phủ chăng? Dưới lòng đất thì đông ấm hè mát. Ta từng vào bên trong mấy cái đường hầm ấy rồi, đi đến cuối thì không gian bên trong rộng lắm, như cung điện vậy, hai bên còn có từng gian từng gian nhỏ, khắc hoa văn đầy tường nữa. Chắc dọn dẹp xong thì đẹp lắm.”
Hoa văn?
Phượng Khởi chỉ bắt được từ này. Chắc chắn không phải hoa văn bình thường mà là pháp trận được khắc tạc.
Nhưng nếu Yêu giới muốn giải phong ấn Thanh Nghiệp, kích hoạt pháp trận cũ là được rồi, sao còn phải khắc thêm trận mới?
Sườn thoải của núi Bán Diệp đã bị người ta dẫm ra một con đường nhỏ. An Vạn Điền quen thuộc địa hình, vừa đi vừa trò chuyện, suốt gần một canh giờ mới dẫn Phượng Khởi đến trước một cửa động ẩn sau bụi cây rậm rạp.
Cửa động cao hơn một người, dấu vết bên ngoài rõ ràng là bị móng vuốt dã thú bới ra. Ngay khi có động tĩnh, bên trong có bóng người thoáng ló ra nhìn, rồi lập tức có bốn người bước ra khỏi động.
Không phải người.
Mà là yêu, những con yêu quái đã hoàn toàn hóa thành hình người.
Dù không có đuôi, không lộ tai, thì giữa yêu và người vẫn luôn có chút khác biệt. Dễ nhận ra nhất là: yêu nghiệt, tuy có đẹp, nhưng giữa mi tâm luôn ẩn hiện một vẻ tà dị khó giấu.
Tuy nhiên, căn cứ này đôi khi cũng không chính xác. Dù sao vẫn có vài kẻ nhân loại, trời sinh dung mạo đã mang vẻ yêu khí bức người, khiến người ta dễ lầm tưởng.
An Vạn Điền có quen bốn người trước mặt, vội vàng cúi người khom lưng đon đả bước đến, đưa tay chỉ về phía Phượng Khởi: “Đại nhân, đây là người hôm nay ta mang đến, ngài xem thử?”
Bốn nam yêu đồng loạt quay lại nhìn nàng, đầu tiên nhìn gương mặt, sau đó đánh giá tuổi tác. Nam yêu dẫn đầu gật gật đầu, nói: “Được.”
“Vậy thì tốt, tốt lắm.” An Vạn Điền vừa nói vừa bước lùi vài bước: “Ta giao người cho các ngài, yên tâm, con bé chẳng có bản lĩnh gì, không chạy thoát nổi đâu.”
“Cô phụ?” Phượng Khởi làm ra vẻ kinh hoảng nhìn An Vạn Điền, đồng thời lùi lại vài bước: “Chẳng phải cô phụ nói... đưa ta lên núi để ngắm... ngắm hoa dại thôi sao?”
Gương mặt xảo trá của An Vạn Điền lập tức hiện nguyên hình, hừ lạnh một tiếng: “Ngắm gì mà ngắm? Lúc nãy chẳng phải ngắm xong rồi sao? Ngoan ngoãn ở đây cho ta!”
Bốn nam yêu ngay sau đó liền áp sát lại gần, ai nấy đều rút đao kiếm, không nói nhiều lời, chỉ quát một tiếng: “Vào trong!”
Vào thì vào.
Vừa nãy nàng còn đang nghĩ nếu bọn yêu này canh gác không cho vào hang thì nàng nên dùng chiêu gì.