Chương 40: Tiên môn hơi loạn

Mà thực ra lúc này, vở kịch đã bắt đầu rồi, một đệ tử Đông Đô bên cạnh vừa mở lời đã là một tiếng thở dài bi thiên mẫn thế: “Công tử, nay vừa thấy, nhìn trấn này vẫn còn có thể cứu vãn, may mà chúng ta đi cả ngày lẫn đêm nên kịp thời.”

“Đúng vậy, công tử, nghe nói trấn Phong Diệp này gần đây yêu nghiệt tụ tập, quấy nhiễu đến nỗi dân chúng lầm than, nếu đến chậm một bước e rằng khó mà giải quyết được.”

Phượng Khởi: Không nhìn ra chỗ nào dân chúng lầm than cả, một ngày còn cho hai mươi lạng bạc lận mà.

Một đệ tử khác lại nói: “Tuy nhiên, dọc đường đến đây yêu họa nổi lên khắp nơi, tuy được công tử ra tay giúp đỡ, nhưng e rằng trấn Phong Diệp này không hề đơn giản, e rằng phải ở lại đây thêm một thời gian nữa.”

Một người khác vội vàng phụ họa: “Chỉ là chỗ ở trong trấn đơn sơ quá, quả thực làm khổ công tử rồi.”

Phượng Khởi: Lời này nói ra là sao? Muốn gấm vóc lụa là thì đừng có chui vào xó xỉnh hẻo lánh chứ? Các ngươi nhìn bộ dạng ta có giống người có tiền không? Muốn đến nhà ta ở, ta dẫn các ngươi đi, các ngươi muốn ở không? Bản thân ta còn chưa có chỗ ở nữa là.

Tần Diệc Thanh khoát tay, ra vẻ hiệp nghĩa: “Ra ngoài bình loạn cứu thế, bách tính vẫn đang trong cảnh nước sôi lửa bỏng, chúng ta là đệ tử tiên môn sao có thể câu nệ những điều này?”

“Nhưng thân phận của công tử… thân vàng ngọc lại phải ở chốn thôn dã, dù có thiên đạo chức trách, haizz…”

Phượng Khởi hơi nghe không lọt tai nữa, các ngươi muốn khen Tần Diệc Thanh thân phận cao quý phi phàm thì được rồi, thân vàng ngọc… e rằng khoa trương quá rồi đó.

Diệc Thanh, ấy là tên tự đặt khi trưởng thành, nàng đương nhiên chưa từng nghe nói, nhưng Tần Húc, chẳng phải là một trong những đứa con riêng của gia chủ Đông Đô Tần Dục sao?

Năm đó tin tức của Ma giới là linh thông và tường tận nhất, từ gia phả, chính sử đến bí ẩn của Thất Đại Tiên Môn Thế Gia, không có tin tức nào mà Ma giới không thể có được. Mà đời sống riêng tư của gia chủ Đông Đô Tần Dục lại càng được tô điểm bằng những nét đậm đà. Phải nói Tần Dục này khá có dã tâm nhưng cũng gánh vác được trọng trách, năm đó Ma giới và Thần giới khai chiến, tiên môn đầu tiên đứng ra cùng Thần giới chung một lòng căm thù địch là Đông Đô, sau đó mới có các tiên môn khác lần lượt gia nhập.

Có được sự ưu ái của Thần giới, khi Tần Dục truyền tin giữa Thần giới và các tiên môn thế gia, ông ta có nhiều cử chỉ của một người đứng đầu tiên môn, sau đó vận trù nhiều mặt, tạo dựng danh tiếng, gây thanh thế, từng bước thúc đẩy, Tần Dục bán đẩy bán đưa liền ngồi lên vị trí Minh chủ Tiên Minh.

Có dã tâm, có thủ đoạn, biết thời thế, nhưng nếu nói ông ta có khuyết điểm gì… e rằng chính là thích “ăn vụng”.

Tần Dục chỉ có một chính thê, không bao giờ nạp thϊếp, nhưng lại không để lại tiếng thơm “một đời một đôi người”. Bởi vì những mối tình phong lưu bên ngoài của ông ta vô số kể và ai cũng biết, chỉ riêng lúc nàng chưa chết thì Tần Dục đã có mười bảy đứa con riêng lưu lạc bên ngoài, sau này có thêm bao nhiêu thì nàng không biết, nhưng Tần Dục còn có một thói xấu, đó là chỉ lo gieo hạt chứ không lo gặt hái, chưa bao giờ chấp nhận con riêng nhận tổ quy tông.

Chuyện này được truyền bá rộng rãi trong Tu Tiên giới, các thế gia tiên môn lớn nhỏ ít nhiều đều có lời ra tiếng vào, nhưng lời ra tiếng vào thì cũng là chuyện riêng của Tần Dục, vả lại đều là chuyện đôi bên tình nguyện, chưa từng nghe đồn có chuyện cưỡиɠ ɧϊếp, ai cũng không thể nói ông ta nhiều nợ đào hoa thì không xứng làm Minh chủ Tiên Minh.

Nếu nàng không nhớ lầm, mẹ ruột của Tần Diệc Thanh là một người đánh tỳ bà trên sông Tần Hoài, còn về sau làm sao có thể khiến Tần Dục phá lệ đưa về nhà, chắc là bản thân hắn cũng có chỗ hơn người?

Chỉ là, hổ phụ sinh hổ tử, thích “ăn vụng” cũng là tật truyền đời, Tần Diệc Thanh lần này ra ngoài rèn luyện tiện đường “ăn vụng”, lại “ăn” trúng nàng.

Tần Diệc Thanh thấy Phượng Khởi nửa ngày không phản ứng, lại hỏi: “Không biết trong nhà Thiến Nhi cô nương còn có ai? Sao lại đêm khuya không mang giày mà ra ngoài?”

Thiến Nhi cô nương? Phượng Khởi rùng mình một cái, nức nở rồi đỏ hoe mắt: “Ta đã sớm tan nhà nát cửa, nay nương nhờ nhà cô mẫu, nhưng… cô mẫu và cha ta từng có hiềm khích, ta không nơi nương tựa nên bà ấy động một tí là đánh mắng, ta cũng là… chạy trốn ra ngoài.”

Vừa nói, nàng còn vén tay áo lên, vết thương do Thẩm Hiểu Nhã đánh hôm đó vẫn còn dấu, chằng chịt hồng hồng.

Có câu nói rằng, người thiện tâm nhìn vết thương, kẻ háo sắc nhìn vẻ đẹp, Tần Diệc Thanh đôi cánh tay trắng ngần như ngó sen của nàng, nhất thời chỉ thấy khô khan cổ họng, nắm tay khẽ đập xuống bàn, căm hận nói: “Lẽ nào lại như vậy, đã là huyết mạch chí thân, hà tất phải bức người ta đến đường cùng?”

Một người khác vội vàng phụ họa: “Đúng vậy công tử, chuyện này cũng quá đáng giận rồi, nếu không phải công tử ngẫu nhiên đi qua, cô nương này đêm khuya vẫn còn lang thang bên ngoài, khổ sở không nơi nương tựa, nói không chừng lại gặp phải sự ức hϊếp nào khác.”

“Thật nguy hiểm, ngoài trấn Phong Diệp đã có yêu nghiệt tụ tập, nếu vạn nhất bị những yêu nghiệt tàn nhẫn kia bắt gặp, cô nương này sẽ mất mạng đó!”

Có người đánh trống khua chiêng, Tần Diệc Thanh cứ như trở thành cứu tinh, thuận thế nắm lấy cánh tay Phượng Khởi, cảm giác mịn màng mềm mại dưới lòng bàn tay đủ để khiến lòng người xao động: “Thiến Nhi cô nương đừng đau lòng, lát nữa ta sẽ đưa cô về nhà, chịu uất ức gì, ta sẽ đòi lại tất cả cho cô nương!”

Chưa đợi Phượng Khởi nói, người khác đã tiếp lời: “Công tử, chúng ta sẽ không ở lại đây quá lâu, nếu đưa cô nương này về nhà để làm chỗ dựa, đợi chúng ta rời đi, người nhà cô nương chẳng phải sẽ càng được nước làm tới sao?”