Chương 4: Oán khí (2)

Nhờ vào khuôn mặt trời đất ghen tị, Tô Nhã Thiến thành công đổi đời, trở thành người đắc thắng nhất Tô phủ. Chưa đầy mười sáu tuổi, bà mối đến cầu thân đã giẫm nát ngưỡng cửa, từ quyền quý cho đến danh sĩ tuấn tài, nhưng tất cả đều bị Tô Thế Kiệt khước từ.

Có điều, người may mắn thì cơ hội tới cũng không cản được. Tô Thế Kiệt không muốn gả nàng ta đi, bảo phải chờ thêm hai năm nữa, ai ngờ lại đúng lúc tiên môn mở đợt tuyển đệ tử.

Trong mắt người thế tục, các tiên môn tu tiên hỏi đạo đều là thần nhân siêu phàm thoát tục, thân phận tôn quý, bao phủ tầng tầng lớp lớp sắc thái thần bí. Danh vọng và địa vị vượt xa mọi quyền quý thế tục. Dù chỉ là một môn sinh nhỏ, khi ra vào thế tục, cũng được người ta kính cẩn gọi một tiếng tiên gia tiên tử.

Thẩm Hiểu Nhã lập tức động lòng, bảo Tô Nhã Thiến gảy đàn trước đám đông. Nhờ vào dung mạo tuyệt thế phù hợp với tiêu chuẩn nam thanh nữ tú của tiên môn, lại còn biết đánh đàn, đệ tử tiên môn phụ trách thẩm định bảo Tô Nhã Thiến tư chất không tệ, để lại thiệp ngọc rồi dẫn Tô Nhã Thiến đi, thế là Tô Thế Kiệt chẳng thể nói gì hơn.

Thẩm Hiểu Nhã hoàn toàn nở mày nở mặt, bà ta biết dùng con gái kiềm chế Tô Thế Kiệt không phải kế lâu dài, sớm muộn gì cũng hỏng chuyện. Nhưng trở thành đệ tử tiên môn còn nở mày nở mặt hơn gả vào nhà quyền quý gấp trăm lần. Bỏ đi Tô gia, chỉ riêng Thẩm Hiểu Nhã bà ta đã có dây mơ rễ má với tiên môn. Nếu một ngày nào đó Tô Nhã Thiến có thể gả vào tiên môn, chớ nói Tô gia, mà khắp trấn này, nào có người thế tục nào sánh bằng bà ta?

Thời gian ấy, hàng xóm láng giềng dù quen hay lạ, gặp Thẩm Hiểu Nhã đều khen “phúc khí đầy người”, ánh mắt tràn đầy hâm mộ, ghen tị và nịnh nọt. Tô Thế Kiệt cũng quay sang sủng ái bà đủ điều, muốn gì được nấy. Ngay cả chủ mẫu trong phủ cũng phải nhún nhường, đến đứa con trai trưởng cũng phải cung kính gọi bà một tiếng “dì”.

Nhưng cảnh tốt chẳng dài lâu. Chưa tới ba tháng sau, Tô Nhã Thiến đã bị đưa trả về. Cô Trúc môn phong thanh khiết, xưa nay theo đạo quân tử. Đệ tử đến đưa nàng ta về cư xử lễ độ, không nói bóng gió chỉ trích, chỉ dứt khoát tuyên bố: Tuyệt đối không thu nhận nàng ta thêm lần nào nữa.

Thẩm Hiểu Nhã tất nhiên không chịu buông tha, cố hỏi lý do. Dù đệ tử kia năm lần bảy lượt né tránh, người nhà họ Tô sau khi xâu chuỗi thông tin vẫn moi ra được sự thật: Tô Nhã Thiến cố tình trèo lên giường chưởng môn Cô Trúc.

Chuyện như vậy, dù ở gia đình bình dân cũng bị lôi ra nhấn l*иg heo, huống chi là tiên môn thanh cao ngạo khí. Làm hoen ố môn phong thì nhỏ, bôi nhọ tiên địa mới là lớn. Cô Trúc không gϊếŧ nàng, đã là độ lượng lắm rồi.

Người ngã, kẻ đạp. Từ tiên tử trên cao, chỉ trong một đêm, Tô Nhã Thiến trở thành nỗi nhục của cả nhà họ Tô. Bọn họ hàng kéo tới như ong vỡ tổ, cướp sạch những gì có thể cướp từ phòng nàng ta. Chủ mẫu lập tức ra lệnh, không cho mẹ con họ bước ra khỏi viện nửa bước. Tô Thế Kiệt không hề lộ mặt, nhưng sự im lặng đã nói lên tất cả.

Giấc mộng hồng trần của Thẩm Hiểu Nhã vỡ tan tành, mọi chuyện dẫn tới sự việc vừa xảy ra: Bà ta phát điên, sống sượng đánh chết Tô Nhã Thiến.