Chương 36: Truy Nhân Hồn, Vấn Xuất Xứ

Phượng Khởi cúi đầu lắng nghe, đột nhiên mi tâm khẽ giật, nàng tự hỏi mình khá am hiểu địa hình Cửu Châu thiên hạ, núi Cưu Ma? Chỗ nào vậy? Nghe cái địa danh đã thấy uy vũ bá khí rồi.

Nhưng bỗng lại nghĩ, sụp đổ? Đêm đó thi hài ma binh bạo loạn…

Ngón tay Diệp Trọng Lang khẽ dừng, nhàn nhạt nói: “Chẳng qua là yêu nghiệt tác quái, kinh động đến xương cốt ma binh khô mục, không có gì lớn.”

“Vậy thì tốt.” Lam Tư Kính đáp lời, nhưng lại có vẻ chưa thỏa mãn: “Nhưng nghe bên ngoài đồn ầm lên, dù sao núi Cưu Ma cũng là nơi chôn cất Ma Tôn Thù Nghiễm và Ma Tướng Phượng Khởi, nay yêu nghiệt gây náo loạn khiến lòng người hoang mang, nếu Ma giới lại có động tĩnh sống lại từ cõi chết… Hầy, mọi người đều nói, Ma Tôn Thù Nghiễm thân tử đạo tiêu, đó là do Diệp Tông chủ đích thân chém gϊếŧ, không sai được, nhưng Ma Tướng Phượng Khởi dù sao cũng chết dưới tay Ma Tôn, nếu trong đó có gì khuất tất… Trọng Lang huynh, huynh nói xem, liệu Ma Tướng Phượng Khởi có thật sự có khả năng hồi hồn sống lại, trở về thế gian không?”

“Không có khả năng.”

Phượng Khởi lén nhướng mày. Ồ? Ma Tôn Thù Nghiễm chết dưới tay Diệp Đại Y ư? Lợi hại vậy sao?

“Thôi đi thôi đi.” Lam Tư Kính sảng khoái cười, mang theo vài phần trêu chọc nói: “Ngày trước các đệ tử thế gia chúng ta luân phiên đến các thế gia học tập, đến Cô Trúc các huynh, thích nhất là hỏi thăm chuyện núi Cưu Ma, nhưng cứ hễ nhắc đến Ma Tướng Phượng Khởi, huynh lại không vui như vậy, ngay cả Diệp Tông chủ cũng từng khuyên huynh, hà tất phải chấp niệm như thế… Thôi đi thôi đi, không nhắc nữa, không nhắc nữa.”

Tim Phượng Khởi đập thình thịch, bàn chân đang được Diệp Trọng Lang nắm trong lòng bàn tay khẽ xoa, không hiểu sao dần dần tê dại, một cảm giác rợn tóc gáy, như bị rắn độc quấn quanh, khiến người ta không rét mà run.

Nhìn Diệp Trọng Lang, hắn hơi cúi đầu với vẻ mặt lạnh lùng, thần sắc nhạt nhẽo như được tạc từ băng ngọc, nhưng khóe mắt dường như hơi ửng đỏ.

Đừng như vậy mà thiếu niên, tuy cha mẹ ngươi chết trong đại chiến Thần Ma nhưng thực sự không phải ta gϊếŧ đâu, lúc ta chết, ngươi còn đang ở trong bụng mẹ ngươi đấy.

Nàng lại nghĩ đến tu vi cao siêu của Diệp Trọng Lang khi còn trẻ, Phục Ma Âm mà thế hệ đệ tử trẻ chỉ được giám thưởng, thế mà đã được hắn luyện đến mức lô hỏa thuần thanh, hắn vốn quanh năm canh giữ núi Cưu Ma, sau đó lại cố tình như hình với bóng với nàng, một đường đến tận địa phận Tầm Dương nổi tiếng với Tịnh Ma Châm Pháp và Truy Hồn Thuật, hắn thực sự không nghi ngờ nàng chính là Ma Tướng Phượng Khởi sao?

Nhưng hắn lại nói, Ma Tướng Phượng Khởi không có khả năng hồi hồn sống lại.

Đột nhiên, Diệp Trọng Lang cúi đầu, như vô tình hỏi một câu: “Tư Kính, Truy Hồn Thuật của Tầm Dương các ngươi, cần phải có điều kiện gì?”

Phượng Khởi nín thở, nhất thời ngay cả một tiếng thở mạnh cũng không dám.

Lam Tư Kính sững sờ, nhưng cũng thành thật đáp: “Truy Hồn Thuật, truy nhân hồn, vấn xuất xứ, đại để dùng để phân biệt linh hồn đoạt xá trọng sinh, chỉ cần người bị hỏi hồn có mặt, ba giọt máu tươi, mười sợi tóc hoặc râu, nếu không có tóc hoặc râu, móng tay mười ngón cũng được.”

“Thi thuật cần chuẩn bị bao lâu? Hỏi hồn mất bao lâu?”

“Không cần chuẩn bị nhiều, có thể thi thuật ngay lập tức, nếu nói cần bao lâu… phải xem hồn lực của linh hồn đoạt xá thế nào, nếu không bị quấy rầy, đại khái cũng chỉ một nén hương thôi.” Nói xong những lời này, Lam Tư Kính lại hỏi thêm một câu: “Sao Trọng Lang huynh lại hỏi về Truy Hồn Thuật? Có phải Cô Trúc đã bắt được kẻ nào đoạt xá trọng sinh không?”

“Không, tiện miệng hỏi thôi.” Diệp Trọng Lang điềm nhiên nói xong, đột nhiên quay đầu lại, Phượng Khởi giật mình, suýt nữa thì nhảy xuống thuyền mà chạy, nhưng lại nghe hắn hỏi: “Lạnh không?”

Phượng Khởi kéo chặt chiếc áo choàng trên người, đè nén nỗi lòng đang dậy sóng, duỗi chiếc chân còn lại vào lòng Diệp Trọng Lang, gót chân khẽ di chuyển, thăm dò dịch chuyển đến chỗ nhạy cảm: “Đương nhiên lạnh rồi, Diệp ca ca sờ xem, lạnh cóng cả rồi.”

Diệp Trọng Lang không để lại dấu vết gì mà nắm lấy cổ chân nàng: “Đợi lên bờ, ta sẽ đưa nàng an trí và thay y phục trước.”

An trí? Thay y phục? Chỉ cần lên bờ, ta nhất định chạy nhanh hơn thỏ!