Chương 33: Hành Thủy Thi

Phượng Khởi vừa vui vẻ đạp nước, vừa thản nhiên đá vài cú vào cái đầu đang trôi lập lờ có mái tóc dài dưới nước. Làm thủy quỷ mà cũng nhu nhược đến thế sao? Bám vào đáy thuyền nửa ngày trời rồi, ngươi tính đi Tầm Dương du lịch một ngày à?

Thủy quỷ, còn được người trong tiên môn gọi là “Hành Thủy Thi”. Người thường sau khi chết chỉ có số ít thành cương thi, đa phần là hồn phách thoát ra ngoài, gọi là quỷ. Nhưng người chết đuối, hơi thở dương khí cuối cùng bị chặn lại không thoát được, linh hồn mắc kẹt trong xác, may thì mười ngày nửa tháng nổi lên, xui thì chìm luôn dưới đáy, trở thành loại Hành Thủy Thi này.

Cái chết kiểu này là đáng thương nhất, không được yên nghỉ, không bao giờ siêu thoát. Nhưng kẻ đáng thương thì ắt cũng có chỗ đáng hận, vì chúng chuyên rình mò người sống dưới nước để tìm kẻ thay thế.

Trên thuyền chỉ có hai người. Phượng Khởi nhớ rõ, kể từ khi rời bến, mực nước dâng lên bốn lần, nghĩa là dưới đáy thuyền đang có bốn con Hành Thủy Thi bám vào. Một con cần một kẻ chết thay, bốn con rõ ràng chia không đều, mà lại chẳng nghe tiếng tranh chấp gì. Này, các ngươi đang chơi mạt chược dưới đó phân thắng thua hả?

Mau trồi lên phá rối một trận đi, Diệp ca ca có nổi tâm sắc hay không còn trông chờ vào mấy người đó!

“Diệp ca ca! Mau lên! Cá kìa!” Phượng Khởi hét lớn một tiếng, rồi hung hăng đá mạnh vào đầu một Hành Thủy Thi dưới nước. Không chịu trồi lên thì vĩnh viễn làm rùa rụt cổ luôn đi!

Ngay lúc ấy, chưa kịp để Diệp Trọng Lang ra tay, Phượng Khởi bỗng cảm thấy một bàn tay lạnh ngắt túm chặt cổ chân mình, sức lực cực mạnh, kéo phăng nàng xuống nước!

To gan!

Tõm một tiếng, Phượng Khởi bị lôi khỏi thuyền, kéo thẳng xuống sông.

“Cứu mạng…”

May thay đầu nàng chưa bị nước sông nhấn chìm thì Diệp Trọng Lang đã kịp vươn người, nắm lấy cánh tay nàng, nhấc một cái, nhẹ nhàng như nhổ củ cải lôi cả bùn đất theo… Một bàn tay bị nước ngâm đến trắng bệch đang siết chặt lấy cổ chân nàng, theo đó, một thi thể Hành Thủy Thi với đôi tròng mắt trắng dã, mặt mũi sưng phù cũng bị kéo lên thuyền.

Trường kiếm Kinh Tình “ong” một tiếng rút khỏi vỏ, kiếm quang vừa lóe lên liền chặt phăng cánh tay Hành Thủy Thi kia.

Ngay lúc đó, chiếc thuyền nhỏ bắt đầu lắc lư dữ dội, bốn thi thể Hành Thủy Thi lần lượt trồi đầu lên từ mép thuyền, mặt mũi mờ mịt, tròng mắt trắng toát, móng tay dài nhọn cào lên ván thuyền tạo thành những vết rạch chằng chịt, đang định bò lên.

Kiếm trong tay Diệp Trọng Lang xoay chuyển, bất ngờ đâm thẳng vào đầu một con, nhưng “tõm” một tiếng, con Hành Thủy Thi kia lại dứt khoát lặn mất.

Bọn chúng rõ ràng không phải lũ vô tri, có thể nghe tiếng, có thể phân biệt tình huống, hiểu rõ kiếm khí không thể chạm đến lòng sông, liền chọn cách né tránh mũi kiếm, thoắt cái lại chui vào nước.

Thuyền nhẹ lay động mỗi lúc một mạnh hơn, chỉ riêng việc sử dụng trường kiếm Kinh Tình đối phó với lũ Hành Thủy Thi xảo quyệt này e là không dễ. Diệp Trọng Lang đặt nàng xuống, liền đổi sang đặt cây cổ cầm ngang trước người.

Ngay lúc đó, từ dưới đáy thuyền vọng lên một tiếng ầm, kế đó ván thuyền bắt đầu chìm xuống. Nếu rơi xuống nước, đó sẽ là lãnh địa của Hành Thủy Thi.

Diệp Trọng Lang không chần chừ, thu kiếm Kinh Tình, bế nàng lên, vận kiếm khí bay thẳng lên không trung. Gần như ngay khoảnh khắc hai người rời khỏi thuyền, “ùm” một tiếng, chiếc thuyền nhỏ bị lật ngửa hoàn toàn.

Bốn con Hành Thủy Thi bám trên đáy thuyền lật ngửa, vẫn ngẩng đầu nhìn lên Diệp Trọng Lang, ánh mắt trắng dã như thể thèm khát, lại như chế giễu. Bởi nếu bắt được một kẻ tu hành làm vật thế thân, đó là khát vọng lớn nhất đời chúng.

“Véo” một tiếng, tiếng đàn Bi Vấn ngân lên, chỉ một khúc… chưa dứt… bốn cái đầu trắng bệch kia đã “bùm” một tiếng nổ tung như hoa nở, kế đó “bõm” một tiếng rơi xuống, vẩn đυ.c cả mặt nước với vệt đen kịt.

Đám Hành Thủy Thi ấy dĩ nhiên không phải đối thủ của Diệp Trọng Lang.

Còn mục đích của nàng là gì…

“Ôm ta… lạnh quá…”

Diệp Trọng Lang đưa tay vác đàn lên lưng, rồi ôm lấy nàng. Nàng vòng tay ôm cổ hắn, tựa vào vai run rẩy khẽ khàng, thân thể thật sự lạnh buốt.

Dẫu cho mục đích đã đạt được, nhưng lòng nàng lại có phần uất ức. Nàng đường đường là Phượng Khởi, một vị ma tướng danh chấn thiên hạ, từ khi nào lại để đám Hành Thủy Thi hạ cấp này khi dễ đến nỗi bị túm cổ chân, bị kéo xuống nước?

Đúng là kẻ nhắm trái mềm mà bóp! Dẫu nàng sớm đã liệu trước chẳng có hung hiểm, nhưng… vẫn thấy tức nghẹn!

Thật là nhục nhã! Thật là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh!

Ngay lúc này, chợt nghe từ xa vọng lại một tiếng gọi lớn:

“Phía trước kia có phải đồng đạo Cô Trúc không? Tại hạ là Lam Tư Kính ở Tầm Dương!”

Thật phiền! Vừa mới được ôm vào lòng một chút, giờ lại có người xuất hiện, Diệp Trọng Lang còn có thể khởi tâm niệm sắc được nữa sao?

Nàng khẽ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía sau có một chiếc thuyền nhỏ lao tới như bay. Người tới hiển nhiên cũng không phải hạng vô danh tiểu tốt. Nhưng mà… Lam Tư Kính ư? Không quen biết. Hẳn cũng chỉ là một tân tú trẻ tuổi như Diệp Trọng Lang mà thôi.