Chương 3: Oán khí (1)

May mà Thẩm Hiểu Nhã là người cuối cùng, nhưng trùng hợp thay, chưa đầy một năm sau khi bà ta sinh con gái, đương gia chủ mẫu lại hạ sinh một bé trai. Thế là đối phương lập tức xoay người, nắm trọn quyền hành trong phủ, lại thường xuyên lấy tính mạng con trai uy hϊếp, một khóc hai nháo ba thắt cổ, khiến Tô Thế Kiệt không dám trái ý nửa phần, dần dà cũng quên bẵng đi mình có bao nhiêu đứa con gái.

Một mình Thẩm Hiểu Nhã nuôi nấng con gái Tô Nhã Thiến, cuộc sống chẳng dễ dàng gì. Trên có chủ mẫu hà khắc vênh váo, dưới có đầy tớ giậu đổ bìm leo, xấc xược thờ ơ, bà ta chịu đựng đủ điều, ngoài mặt còn phải cố tỏ ra mình gả cho tình yêu đích thực. Nhà mẹ đẻ chẳng những không chống lưng, trái lại còn đòi hỏi bà ta giúp đỡ, cho tiền ít thì chửi mắng om sòm, bảo bà ta là kẻ vô ơn chuyên sinh con gái vô dụng.

Từ sau khi có con trai, Tô Thế Kiệt chưa từng đặt chân vào phòng Thẩm Hiểu Nhã. Cuộc sống của bà ta càng lúc càng tăm tối, bao oán hận trút hết lên người con gái, suốt ngày vô cớ đánh mắng, đem hết tài hoa biến thành lời lẽ cay độc, thóa mạ con gái ruột. Mùa đông bắt con quỳ trên tuyết, mùa hè lại ép quỳ trên đá nóng, thậm chí khi cáu giận còn bắt con ăn đất, gặm bùn, nhịn đói, xem con gái cứ như là kẻ thù.

Cuộc đời Tô Nhã Thiến chuyển hướng vào năm nàng ta lên mười. Một lần tình cờ, Tô Thế Kiệt đi ngang một khóm hoa, trông thấy nàng ta đang đào tổ chuột tìm thức ăn.

Chỉ một cái nhìn thoáng qua, thiếu nữ như yêu tinh xinh đẹp tuyệt trần giữa khóm hoa đỏ rực khiến Tô Thế Kiệt giật mình, tựa như hồi xuân, lập tức bế thốc nàng ta về phòng.

Nếu không phải chủ mẫu nghe tin xông vào bắt gian, rồi nhận ra thân phận của Tô Nhã Thiến, e là nàng ta đã bị chính cha ruột mình vấy bẩn.

Thế nhưng, điều đó cũng không ngăn được Tô Thế Kiệt để tâm tới nàng ta. Dung mạo của Tô Nhã Thiến đẹp đến mê hồn, không biết vượt xa Thẩm Hiểu Nhã bao nhiêu lần. Chim sa cá lặn chưa đủ để tả, hoa nhường nguyệt thẹn cũng chẳng thể lột tả hết, huống chi năm ấy nàng ta chỉ mới mười tuổi.

Tô Thế Kiệt mời đủ loại thầy giỏi, dạy nàng ta thơ từ ca phú, cầm kỳ thư họa, cho nàng ta cơm ngon áo đẹp, nuôi nàng ta thành mỹ nhân duyên dáng, da thịt nõn nà, cả người đều tản ra hơi thở quyến rũ.

Tô Nhã Thiến muốn cái gì thì Tô Thế Kiệt cho cái ấy. Tô Nhã Thiến nói cái gì ông ta cũng nghe theo. Ông ta lấy danh nghĩa yêu thương con gái, nâng niu hòn ngọc quý trên tay, khiến chủ mẫu phòng ngày phòng đêm, sợ xảy ra chuyện trái luân thường đạo lý, luôn coi Tô Nhã Thiến là hồ ly tinh rước họa vào nhà.

Thái độ của Thẩm Hiểu Nhã tất nhiên cũng thay đổi, ngày xưa là đánh mắng, ngày nay là nâng niu trong lòng bàn tay, ân cần dạy bảo, muốn nàng ta giữ gìn dung mạo, đôi khi còn xu nịnh lấy lòng, nói nàng ta xinh đẹp như thế, sau này khắp thiên hạ, có thứ gì mà nàng ta không có được chứ?