Chương 27: Chúc mừng chúc mừng (2)

Mọi người nhất thời ngây ra, nhưng vừa nghe nói đệ tử tiên môn có lễ vật tặng, lập tức sắc mặt rạng rỡ, chẳng còn ai bận tâm Tô gia chết bao nhiêu người, liền ùa lên chúc mừng rối rít.

“Chúc mừng chúc mừng! Đại hỷ đại hỷ a! Diệp công tử và Tô cô nương thật là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi!”

“Tô cô nương được gả vào tiên môn, đúng là phúc phận sâu dày! Diệp công tử phong thần tuấn nhã, khí độ phi phàm, sau này ắt sẽ thành tựu lớn lao, thật là xứng đôi vừa lứa!”

“Đáng mừng đáng chúc! Chúc hai vị trăm năm hòa hợp, con cháu đầy đàn!”

Phượng Khởi: Còn chuyện đồng tử công thì sao?

Nhưng vấn đề lại chẳng phải ở chỗ đó… mà là… sao phong cách lại sai quá rồi? Quá sai rồi a!

Sao lại quay sang chúc mừng mất rồi?

Một đám hàng xóm láng giềng hết đợt này tới đợt khác thi nhau chúc phúc, tâng bốc Diệp Trọng Lang từ đầu tới chân, lại hâm mộ Phượng Khởi từ trong ra ngoài, lời tán dương như suối chảy không dứt, từ trời xuống đất cũng chỉ có một đôi này là xứng. Phượng Khởi đột nhiên cảm thấy, hai mươi năm không gặp, văn tài của phàm nhân nay đã tiến bộ vượt bậc rồi đó.

Và nàng cũng nhận ra có lẽ mình đã không thành công trong việc khiến Diệp Trọng Lang thấy chán ghét. Cùng là đệ tử Cô Trúc, nhưng Diệp Trọng Lang rõ ràng chẳng cùng đẳng cấp với đám người Diệp Tồn Hi. Khi đối mặt với lời gièm pha độc ác của thế tục, Diệp Tồn Hi và những người kia chỉ có thể nhẫn nhịn nuốt vào bụng, cùng lắm trong lòng rủa vài câu, mà rủa cũng chẳng ra lời nào tục tĩu, nhiều lắm là “quá đáng!”, “thật không thể chấp nhận được!” mà thôi.

Thế nhưng Diệp Trọng Lang… những điều hắn không muốn nghe, hắn lại có cách xoay chuyển cục diện. Với người thường thì chỉ là khôn khéo lanh lợi, nhưng dưới sự giáo dưỡng u ám đến tuyệt vọng của Cô Trúc, thì Diệp Trọng Lang quả thật là dị chủng trong đám biếи ŧɦái.

Đợi đám đông dần tan, hai người bước qua cánh cổng đổ nát của Tô phủ. Phượng Khởi rốt cuộc nhịn không được mà hỏi: “Huynh với ta… đâu có đính hôn thật chứ?”

Nói dối là sẽ bị bắt về nhà đánh đòn đó nha!

“Đêm qua.” Hắn đáp.

Phượng Khởi nghẹn lời… Ừm, đây đúng là cái hố vòng trước nàng tự đào, chết cũng không oan.

Nhưng nàng lại nói: “Cái đó… không coi là thật được đâu.”

“Ta coi là thật.” Hắn thản nhiên đáp.

Phượng Khởi: “…”

Bên trong đại trạch Tô gia, thi thể đều đã biến mất không thấy tăm hơi, đến cả thi thể bị lột da của Tô Thế Kiệt cũng chẳng còn dấu vết. Chắc là đêm qua Quỷ Vương len lén quay về, hoặc là ăn hết, hoặc là mang đi rồi.

Là người duy nhất còn sống sót của Tô gia, lời nên nói nàng cũng đã nói, để tránh cho Diệp Trọng Lang sinh nghi về quan hệ thân thích giữa nàng với Tô gia, việc cần làm cũng phải làm cho có vẻ. Ý của nàng là chỉ làm qua loa cho xong, khắc vài bài vị, cắm hai nén nhang là coi như hoàn thành đại sự.

Thế mà Diệp Trọng Lang lại cố ý báo tin với hàng xóm láng giềng, còn mời người tới viếng, làm rùm beng thế này, nếu nàng dám qua loa cho xong chuyện, chẳng khác nào tự đưa đầu vào lưới. Thành thử vở diễn này, đành phải diễn cho trọn.

Linh đường rất nhanh được bày biện xong, treo màn trắng, dâng mười mấy bài vị, thắp lên nén hương an hồn. May mà không còn thi thể, cũng tiết kiệm được việc thu dọn xác chết.

Kỳ thực Tô gia trong mắt dân chúng xung quanh vốn chẳng có danh tiếng gì tốt đẹp. Buôn bán thất đức, bóc lột người sống kiếm lời từ người chết, cướp đoạt xảo trá, có tiền mà vô nhân đạo. Đám người hầu lại càng vô lễ, ỷ thế hϊếp người, thả chó cắn người, vu khống lung tung, những chuyện xấu đã làm không ít.

Thế nhưng chẳng bao lâu sau, vẫn có người lục tục kéo tới viếng tang.

Diệp Trọng Lang đứng nơi cửa chính, một thân đạo bào trắng như tuyết vốn là phục sức tiên môn, nay lại bị xem như tang phục. Mà khách đến ai nấy đều tươi cười rạng rỡ, gặp hắn là chắp tay liên tục chúc mừng. Sau đó nhận lấy một lá phù gấp thành hình tam giác từ tay hắn, cười đến không khép nổi miệng.

Phù tiên môn đương nhiên có linh lực trừ tà tránh họa, người thường muốn cầu được một lá, đi một chuyến lên tiên môn còn phải ba lạy chín khấu mới chưa chắc xin được. Giờ chỉ cần tới một chuyến là được nhận một lá, món hời này đúng là chiếm to rồi!

Vì vậy người đến viếng tang, nhận phù xong liền xoay người bước vào linh đường, nhưng nét cười trên mặt chẳng thu lại nổi. Khuôn mặt tươi roi rói, lại cố ra vẻ thương tâm, khiến gương mặt cười ra khóc vào vô cùng méo mó. Gặp Phượng Khởi thì nói một câu: “Xin hãy nén bi thương.”

Không khí quả thực quái lạ đến cực điểm, chưa từng thấy nhà nào chết sạch cả nhà mà người tới lại chúc mừng?

Ngoài cửa tưng bừng như đón khách cưới, trong cửa lại tang thương buồn thảm, tiếng khóc ai oán vang lên.

Phượng Khởi bị ép mặc đồ tang, quỳ trên bồ đoàn, vừa đốt vàng mã vừa khóc thảm thiết.

Diệp Đại Y ơi, thật là đáng thương thay ngươi! Gia môn bất hạnh, cuối đời không yên a! Nghĩ tới ngươi nửa đời đần độn ngoan hiền, sao lại nuôi ra một thằng con nuôi tâm cơ độc địa thế này? Ngươi là bị che mắt hay là đành bất lực mà mặc kệ? Con nuôi của ngươi bụng dạ đen tối đến độ sắp bay lên trời rồi, ngươi còn không quản nữa, tổ tông nhà Cô Trúc liệu có yên nghỉ nổi dưới mồ?

Khóc lóc một hồi, Phượng Khởi rốt cuộc cũng bật khóc thành tiếng: “Trời ơi đất hỡi! Tàn nhẫn vô đạo! Lương tâm chó ăn mất rồi! Ép người lương thiện thành kỹ nữ! Mặt người dạ thú! Trái đạo trời!”

“Ô ô ô! Tô Lão gia! Ngài chết thật oan uổng quá!”

Đột nhiên, một hán tử trung niên lao vào linh đường, “phịch” một tiếng quỳ ngay trước linh vị, gào khóc rống lên, tiếng khóc đứt gan đứt ruột, trực tiếp át luôn tiếng khóc của Phượng Khởi: “Tô lão gia ơi! Ngài nhân đức cao dày, công lao muôn thuở, sao lại ra đi sớm vậy a?! Ngài chết oan quá mà…”

Phượng Khởi sững người, cũng ngừng khóc, nghĩ: Ai đây? Khóc như thể cha ruột chết thật vậy. Hơn nữa, nghe cái giọng khóc kìa, chưa học chữ bao giờ phải không?

“Ờm… ngươi là ai vậy?”

Hán tử trung niên đang khóc như chết cha lập tức im bặt, ghé sát lại thấp giọng nói: “Phu quân ngươi bảo, ta mà thành tâm tới viếng thì sẽ được ba lá phù.”

Phu quân của ngươi!

Phượng Khởi lập tức ngẩng đầu, vừa hay bắt gặp khóe miệng Diệp Trọng Lang còn chưa kịp hạ xuống.

Khoảnh khắc đó, nàng chỉ muốn đập cái lư hương đang cháy vào đầu hắn, thật đó!