Chương 26: Chúc mừng chúc mừng (1)

Diệp Tồn Hi vốn định lên tiếng xin đi theo hỗ trợ, nhưng vừa nghe câu đó liền chợt nhớ ra, chuyện Quỷ vương trốn thoát mới là chuyện cấp bách, huống chi đây lại là mệnh lệnh của Tư Sơn quân, bọn họ sao có thể trái lời?

“Vậy xin đa tạ Tư Sơn quân, đã làm phiền người rồi.”

Phượng Khởi âm thầm cười khẽ, đều là đồng môn sư huynh đệ, thế mà đã phân rõ xa gần thân sơ rồi, Diệp Trọng Lang không thấy ngại à?

Thế nhưng, Diệp Trọng Lang chỉ hơi gật đầu, đáp một câu: “Nên làm.”

Phượng Khởi: Cao thủ!

Cuối cùng, Diệp Trọng Lang cũng dẫn Phượng Khởi rời đi. Diệp Tồn Hi cùng các sư huynh lùi về sau một bước, đồng loạt cúi người hành lễ, cung kính hô to:

“Cung tiễn Tư Sơn quân! Kính chúc Tư Sơn quân thượng lộ bình an, sớm ngày trở về!”

Chỉ thấy Phượng Khởi đi được vài bước lại quay đầu nhìn, ánh mắt bịn rịn chẳng nỡ rời xa khiến người nhìn cũng phải chua xót. Diệp Tồn Hi trong lòng thấy ngổn ngang trăm mối, trầm mặc một hồi rốt cuộc không nhịn được, thấp giọng hỏi:

“Thần Dương, huynh nói xem… lần này Tư Sơn quân bị làm sao vậy? Trước đây ở Tầm Dương từng gửi tin về, nói vùng gần trấn Phong Diệp có yêu tà tụ tập, xin gia chủ cử người điều tra, nhưng trong danh sách đệ tử gia chủ chỉ đích danh cho theo, vốn không hề có Tư Sơn quân. Tư Sơn quân quanh năm chỉ quanh quẩn ở khu vực núi Cưu Ma, chưa từng rời khỏi phạm vi vài dặm, vậy mà lần này núi Cưu Ma bất ngờ sụp đổ, lẽ ra ngài ấy phải về kiểm tra ngay mới phải, sao lại…?”

Diệp Thần Dương khẽ liếc chàng một cái, ánh mắt sâu xa: “Huynh thấy sao?”

“Ta cũng không nghĩ ra mới hỏi huynh chứ, lý ra thì…”

“Gia huấn có dạy, không được nói bừa sau lưng người khác.”

“Ờ…”



Đại trạch Tô phủ suốt nửa đêm bị quỷ quấy nhiễu, tiếng người khóc quỷ gào vang trời động đất. Sau lại dẫn đến vô số khô cốt, thi hài đi lại lổm ngổm. Hàng xóm láng giềng bốn phương đã sớm vây chặt đầu ngõ, chặn kín như nêm. Tuy không dám đến gần, song chuyện xem náo nhiệt xưa nay vốn chẳng ai thấy ngán, nhìn bao lâu cũng không biết chán.

Phượng Khởi vừa xuất hiện, lập tức có người nhận ra nàng. Đám đông “soạt” một tiếng tự động nhường ra một lối, như tránh tà khí, sợ lại gần bị vạ lây. Dẫu sau lưng nàng còn có một vị tiên gia mang phong tư thoát tục, tựa như tiên nhân giáng thế, cũng chẳng ngăn nổi lời bàn tán rì rầm vang lên tứ phía.

“Nhìn kìa, chính là tiểu nữ nhi của nhà họ Tô, không lâu trước còn được đưa lên tiên môn. Mới trở về chưa được hai ngày, Tô phủ đã bị quỷ ám.”

“Thật là tạo nghiệt a! Một tiểu cô nương đang yên đang lành lại đưa lên tiên môn làm chi? Ngày ngày giao đấu cùng yêu ma quỷ quái, không khéo mang thứ không sạch sẽ về nhà cũng nên!”

“Ấy? Ta lại nghe đồn rằng, tiểu nữ ấy thật ra bị tiên môn trục xuất đấy. Nghe đâu ở trong môn quy phạm hạnh kiểm, chẳng giữ tiết hạnh nữ tử, lẳиɠ ɭơ quyến rũ khắp nơi, khiến cho không ít đệ tử mất đi thân đồng tử. Các ngươi hiểu thân đồng tử là gì chứ? Trừ tà bắt quái là dựa vào dương khí không bị tiêu hao, giờ thì tiên môn tổn thất chẳng nhỏ đâu.”

“Ôi ôi ôi, thật thế sao? Ghê gớm vậy à? Nhưng mà theo ta thấy, loại chuyện ấy một bàn tay đâu thể vỗ thành tiếng. Tiểu cô nương nhà họ Tô kia dung mạo khuynh thành, chẳng may là bọn đệ tử kia không cầm lòng được… hề hề, chuyện ấy nghe còn hợp lý hơn nhiều!”

“Ừm, rất có thể lắm! Tiên nhân cũng là người mà thôi. Nhưng mà… nếu nàng ta đã bị tiên môn đuổi đi, vậy người theo sau nàng là ai? Nhìn qua cũng giống tiên gia lắm a, lại còn tuấn tú như vậy…”

“Chuyện ấy nhìn chẳng ra sao? Tình nhân chứ còn gì nữa!”

Phượng Khởi nghe những lời ấy mà suýt bật cười. Ai nói tu hành cầu đạo là phải giữ mình như ngọc? Nếu thật là thế, thì con cháu trong trăm họ tu tiên khắp đại giới, chẳng lẽ đều là từ kẽ đá nứt ra mà sinh?

Kỳ thực, người phàm thế tục đâu để tâm đến phải trái lớn lao gì. Điều họ quan tâm là những chuyện cơ mật của tiên môn, càng thêm chút mùi vị da^ʍ tình càng tốt. Phàm nhân mắt thị phi, khi cần cầu cạnh tiên môn thì kính cẩn khép nép, còn khi có dịp bàn tán, lại chẳng ngại rắc phấn, đội nón xanh lên đầu đệ tử tiên gia.

Nếu Diệp Trọng Lang cứ bám theo nàng mãi, nàng cũng không ngại vòng quanh thị trấn này vài lượt. Những cái mũ như “dê xồm”, “tình nhân”, “háo sắc”, “gian phu” vân vân, hắn muốn bao nhiêu nàng tặng bấy nhiêu.

Nhưng vấn đề là... đây cũng như thanh kiếm hai lưỡi. Hiện tại nàng đã chán ghét Diệp Trọng Lang đến tận xương tủy, nếu giờ làm hắn khó xử, sau này vào lại Cô Trúc sẽ khó tránh trở ngại. Song nếu không khiến hắn khó chịu...

Bất chợt, Diệp Trọng Lang theo sau nàng liền dừng bước, xoay người nhìn về phía những dân phu đang xì xầm nghị luận.

“Ồ” một tiếng, đám người lập tức lùi về sau mấy bước. Dẫu họ có nói lời phải trái sau lưng người ta, cũng chẳng lấy gì làm hổ thẹn. Cùng lắm nói đến người ta không vui thì họ liền tản đi thôi, ai sợ ai chứ?

Phượng Khởi cũng quay người lại, nhìn bóng lưng Diệp Trọng Lang mà khẽ nhướng mày. Thiếu niên à, tranh luận với người là trái với gia huấn Cô Trúc, bị người phỉ báng cũng chẳng nên nổi giận. Trong sạch thì tự người biết mình trong sạch, nếu ngươi không nhịn được, ta đây liền ghi lại một bút vào sổ nhỏ, ngày nào về Cô Trúc… Diệp Đại Y ắt sẽ là người đầu tiên đánh ngươi.

Thế nhưng, gương mặt tuấn tú nho nhã kia của Diệp Trọng Lang không hề lộ vẻ giận dữ hay xấu hổ, chỉ nghiêm cẩn cất tiếng, từng chữ rõ ràng:

“Chư vị, Tô gia chẳng may gặp nạn, lát nữa sẽ lập linh đường tại chính thất. Tại hạ cùng nàng đã đính hôn, phàm là người đến Tô phủ viếng tế, Diệp mỗ xin kính tặng chút lễ mọn.”