Chương 25: Từ biệt

“Sư muội, lần này muội đến trấn Phong Diệp, núi cao đường xa, nhất định phải tự bảo trọng thật tốt đấy.” Diệp Tồn Hi đầy vẻ nuối tiếc tiễn biệt Phượng Khởi, tận mắt nhìn tiểu sư muội vừa sửa soạn qua loa đã xinh đẹp tựa đóa đào tháng Ba, thanh tú như hoa sen vừa ló khỏi mặt nước, trong lòng lại càng luyến tiếc không thôi, dặn dò: “Nếu sau này nương nhờ thân thích không thành, hoặc cuộc sống không được như ý, nhất định phải quay lại Cô Trúc tìm chúng ta. Các sư huynh nhất định sẽ chống lưng cho muội!”

Phượng Khởi gật đầu thật mạnh, đôi mắt bỗng đỏ hoe, thầm nghĩ: Yên tâm đi, đợi ta đá văng Diệp Trọng Lang, nếu tìm được người giúp, nhất định quay về Cô Trúc tìm các ngươi!

Diệp Linh cũng muốn nói vài câu, nhưng nghĩ mãi vẫn thấy lần đầu gặp lại ở đại trạch nhà họ Tô, câu mình thốt ra lúc nhận ra tiểu sư muội… hơi bị kinh ngạc xen chút khinh bỉ, rõ ràng không hợp với phong thái quân tử, cứ thấy ngượng ngập mãi. Cuối cùng gắng gượng nói một câu:

“May là có Tư Sơn quân thuận đường đưa muội đến trấn Phong Diệp, dọc đường chắc cũng không gặp trở ngại gì. Muội nhớ giữ gìn sức khỏe, đợi chúng ta rèn luyện thêm ít lâu, khi có thể rời khỏi lãnh địa Cô Trúc, chúng ta sẽ đến thăm muội.”

Chưa nói xong, vành mắt Phượng Khởi đã càng đỏ hơn, thầm nghĩ: Các ngươi thật không thấy gì kỳ lạ sao? Tên Tư Sơn quân nhà các ngươi chẳng có vấn đề à? Không ai nghĩ nên trói lại mang về khám xem đầu óc có ổn không à?

Trấn Phong Diệp là cái nơi chim không thèm ị, hoang vu khỉ ho cò gáy, tại sao lại “vừa khéo” thuận đường? Rõ ràng không phải cướp dân nữ, mà là cố tình ép thành thuận đường!

Tại sao phải cố ép mình thành thuận đường chứ? Cho dù ngờ ta là cô hồn dã quỷ đoạt xác sống lại thì liên quan gì đến ngươi? Lo chuyện không đâu thì chỉ rước họa thôi, hiểu chưa?

Tất nhiên, chuyến đi trấn Phong Diệp lần này của nàng cũng không thể nói hoàn toàn không dính líu đến Diệp Trọng Lang. Nhưng nếu chỉ dựa vào một cái tên trấn Phong Diệp mà hắn có thể đoán được nàng tìm ai, rồi đoán ra nàng nhờ người giúp để quay lại gϊếŧ gia chủ nhà hắn – Diệp Đại Y – thì nàng Phượng Khởi xin đổi họ theo hắn!

Thấy Phượng Khởi như sắp khóc đến nơi, Diệp Tồn Hi càng thêm đau lòng, vội vàng chuyển chủ đề. Hắn nhận lấy một bọc nhỏ từ tay Diệp Hoán, đưa cho nàng, dỗ dành:

“Sư muội đừng buồn nữa, bọn huynh sẽ thường xuyên đến thăm muội mà. Tối qua vội vàng, khiến muội phải mặc đồ cũ của người khác, Tư Sơn quân nói có vẻ rộng quá, nên sáng nay dặn bọn huynh mua thêm hai bộ đồ mới cho muội. Đừng buồn nữa, các sư huynh đều luôn nhớ đến muội, nhất định sẽ đến thăm muội.”

Giọt nước mắt ấm ức của Phượng Khởi sắp sửa rơi ra, đôi mắt đẫm lệ nhìn Diệp Tồn Hi, nàng cảm thấy cả hai kiếp này chưa bao giờ thấy tủi thân đến thế.

Nói đi cũng phải nói lại, các ngươi không nghe ra sao? Hắn nói “có vẻ rộng quá”, tức là chê nàng nhỏ đấy! Tuy không to bằng bà chủ khách điếm như bò sữa, nhưng cũng không phải là nhỏ mà?

Còn nữa, đúng là đã mua đồ mới cho nàng thật, nhưng kiểu dáng đều là loại tròng đầu, cổ áo bó sát như treo cổ, xương quai xanh cũng chẳng lộ ra nổi, đừng nói đến khe ngực! Thật sự không cảm nhận được ác ý tràn trề của Diệp Trọng Lang sao?

Phượng Khởi gạt đi giọt nước mắt đau lòng, đột nhiên lao tới ôm chặt lấy Diệp Tồn Hi, dụi mặt ướt nước mắt lên vạt áo trắng như tuyết của hắn, nghẹn ngào nói: “Sư huynh, muội sẽ luôn luôn, thật lâu thật lâu, nhớ các huynh lắm…”

Diệp Tồn Hi lúng túng giơ hai tay lên cao, mặt đỏ bừng như cà chua chín, bất giác cảm thấy sống lưng ớn lạnh, rùng mình một cái: “Sư… sư muội, các sư huynh… cũng sẽ nhớ muội. Ờm… nếu đã không nỡ rời xa như thế… hay là, muội cứ theo bọn huynh về…”

Phượng Khởi bỗng buông tay ra khỏi Diệp Tồn Hi, không thể đùa thêm nữa, đùa thêm là đùa quá đà, kiểu gì cũng thành bị ép “cướp dân nữ” thật!

Nàng lập tức quay sang nhìn Diệp Thần Dương, ánh mắt rơi vào bàn tay vẫn đang quấn vải, thấm máu lốm đốm của hắn, khẽ nấc lên hỏi: “Sư huynh, tay huynh còn đau không? Về nhớ phải chữa trị cho đàng hoàng, tuyệt đối không được lơ là.”

“Không sao đâu.” Diệp Thần Dương vội khom người, nhưng lặng lẽ nghiêng mình lùi nửa bước, đề phòng Phượng Khởi lại nhào qua ôm bất thình lình: “Sư muội đi đường cẩn thận, nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Tạm biệt từng người một xong, cuối cùng Phượng Khởi mới nhìn đến Diệp Trọng Lang đang đứng phía sau bốn người, trong lòng thầm nghĩ thật sự chưa từng gặp ai vô duyên như thế. Rõ ràng nàng và đám Diệp Tồn Hi vui vẻ chan hòa như một nhà, vậy mà hắn không thấy lạc lõng, không thấy bị gạt ra ngoài chút nào sao?

Phượng Khởi khẽ cúi người về phía Diệp Trọng Lang, lễ phép mà xa cách: “Tư Sơn quân thứ lỗi, ta cần phải quay về nhà một chuyến. Hiện giờ nhà họ Tô chỉ còn mình ta, ta phải mai táng người thân cho tử tế, báo cho thân thích lân cận, kiểm kê di vật, lo an ủi thân quyến gia nhân…” Tiện thể cho ngươi thấy thế nào là đàn bà thật phiền.

Nghe đến đây, Diệp Tồn Hi vội nói: “Vậy thì bọn ta cũng…”

Lời vừa thốt ra, Diệp Trọng Lang cuối cùng cũng lên tiếng: “Các ngươi mau chóng quay về Cô Trúc, bẩm báo việc Quỷ Vương đào tẩu với gia chủ, xin gia chủ phái người phối hợp truy sát Quỷ Vương. Ta sẽ cùng nàng xử lý chuyện nhà.”