Chương 23: Con nhà người ta (2)

Diệp Liên, tự Trọng Lang, hiệu Tư Sơn, là tam công tử chi chính tông của bản gia Cô Trúc. Nhưng theo lời Diệp Tồn Hi kể lại, Diệp Trọng Lang không phải là con ruột của gia chủ Diệp Đại Y.

Hai mươi năm trước, đại chiến thần ma xảy ra. Thê tử của Diệp Đại Y là Vân Khả Khanh vì bảo vệ phu quân mà bỏ mạng, để lại một trai một gái. Kể từ đó, Diệp Đại Y thủ tiết, không tái giá.

Còn phụ thân của Diệp Liên lại là em ruột của Diệp Đại Y, hai vợ chồng cùng bỏ mình trong chiến loạn, bỏ lại Diệp Liên khi đó chưa đầy một tuổi, tất nhiên được Diệp Đại Y nhận nuôi.

Phượng Khởi đếm ngón tay tính toán, cũng đã hiểu đầu đuôi ngọn ngành. Tức là trận chiến thần ma kết thúc chỉ khoảng chưa đầy hai năm sau khi nàng chết. Bảo sao nàng không biết đến cái tên Diệp Liên, nàng chết khi hắn còn chưa chào đời cơ mà.

Còn phụ thân của Diệp Liên... Nếu đúng là em ruột của Diệp Đại Y thì nàng thật sự chẳng có chút ấn tượng nào. Năm đó chỉ nghe nói Diệp Đại Y có đệ đệ thích ngao du bốn phương, chắc chính là người đó.

Diệp Liên, năm nay vừa tròn hai mươi mốt tuổi, nhưng danh hiệu “Diệp Trọng Lang – Tư Sơn Quân” thì đã vang danh khắp giới tu tiên. Thiên tư dị bẩm, căn cốt nghịch thiên: Ba tuổi biết nhạc luật, bảy tuổi có thể điều khiển phi kiếm, mười tuổi đã đọc thuộc toàn bộ tàng thư của Cô Trúc.

Mười lăm tuổi song tu cầm kiếm, mười tám tuổi đột phá cảnh giới “kiếm trong cầm”, đến hai mươi tuổi thì lọt vào hàng thập cường tu tiên giới, cả cuộc đời dường như chẳng còn mục tiêu gì để theo đuổi nữa.

Điều quan trọng hơn cả, Diệp Trọng Lang xuất thân Cô Trúc, hành sự đúng mực, phong độ nho nhã, cử chỉ không chê vào đâu được, chính là bậc quân tử mẫu mực. Gia huấn nghiêm khắc nhất trong bảy đại thế gia tu tiên là Cô Trúc thế gia, đặt lên người hắn thì không thấy một kẽ hở.

Đức tài vẹn toàn, không chút tỳ vết, chính là điển hình của… con nhà người ta trong truyền thuyết.

Tất cả những điều này đều do Diệp Tồn Hi kể lại, cũng chẳng biết có phải để nịnh nọt Diệp Trọng Lang mà phóng đại hay không, nhưng chí ít cũng cho thấy, Diệp Trọng Lang tuyệt đối là nhân vật không thể xem thường trong Cô Trúc.

Diệp Tồn Hi còn kể, một cầm một kiếm của Diệp Trọng Lang, lần lượt tên là Bi Vấn và Kinh Tình. Nếu không phải nàng đang cố gắng duy trì hình tượng “Tô Nhã Thiến nhu mì yếu đuối” thì Phượng Khởi thật muốn nói một câu: “Xem ra tình sử của Tư Sơn Quân không ít đâu ha. Hôm nào chúng ta phải đốt nến tâm sự xuyên đêm mới được.”

Nhưng nói gì thì nói, Phượng Khởi vốn chẳng xa lạ gì với Cô Trúc. Năm xưa khi nàng còn chưa trở mặt với chính đạo, cũng không ít lần móc mỉa Diệp Đại Y rằng gia huấn nhà ông ta khắc kín nguyên một bức tường, còn phải quẹo ba lượt mới hết, cơ bản là quản cả ăn uống tiểu tiện thở than xì hơi, đúng là để “hun đúc” cái khí chất sống chẳng còn gì luyến tiếc.

Thế nhưng nàng cũng phải thừa nhận, kẻ sống không còn gì luyến tiếc, trong tâm lại càng thanh tịnh. Kẻ có lòng thanh tịnh, đầu óc minh mẫn, cho nên đến đại chiến thần ma, quân Cô Trúc do Diệp Đại Y dẫn đầu, đúng là khó lừa nhất thiên hạ.

Phượng Khởi nằm trên chiếc giường cỏ cứng như đá trong quán trọ, nghĩ tới nghĩ lui càng thấy mình khả năng cao là dữ nhiều lành ít, đặc biệt là khi phải đối mặt với đám đệ tử Cô Trúc miễn dịch hoàn toàn với vòng một.

Dù nàng cảm thấy Diệp Trọng Lang không có khả năng nhận ra nàng là ma tướng Phượng Khởi. Dù sao hắn cũng là đời sau của Cô Trúc, lúc nàng chết thì hắn còn chưa lọt lòng. Huống chi, giới chính đạo phòng bị tất cả cô hồn dã quỷ chứ không phải chỉ mình nàng, chẳng lý nào trùng hợp đến mức nhận diện đúng người, chẳng qua là nàng chột dạ, sợ bị lật mặt mà thôi.

Nhưng không thể loại trừ khả năng… Diệp Trọng Lang đã đoán ra nàng là kẻ đoạt xác chuyển sinh. Bằng không, với tư cách là đệ tử Cô Trúc mẫu mực, hắn hoàn toàn không có lý do gì phải khăng khăng đòi đưa nàng trở về.

Phàm cái gì khác thường, tức là có yêu tà. Mà nàng cũng chẳng biết rốt cuộc là chỗ nào sơ hở khiến hắn sinh nghi.

Không ngờ... Cô Trúc đúng là đất lành sinh quái vật, lớp trẻ cũng có loại biếи ŧɦái xuất chúng thế này.

Xem tình hình hiện giờ, đã có yêu tà điều khiển xác ma binh để gϊếŧ nàng, thì rất có thể kẻ đó đã biết thân phận thật của nàng. Mà nàng thì giấu được bao lâu chứ? Nếu yêu tà kia không gϊếŧ được nàng, chờ nàng bị đưa về Cô Trúc rồi mới vạch mặt, mượn đao gϊếŧ người, thế nào cũng là một con đường chết.

Hiện tại nàng không có tu vi, cũng chẳng còn thiên tư, muốn gϊếŧ Diệp Đại Y, nhất định phải tìm người giúp sức. Hai mươi năm trôi qua, chẳng lẽ trong thế gian này thật sự không còn ai nàng có thể tin tưởng?

Nàng không tin, thế gian lớn như thế mà ma đạo chỉ còn lại mình nàng?

Mà lúc này đây, nàng vẫn còn một chút cơ hội.

Sau khi rời khỏi đại trạch Tô gia thì trời cũng đã về khuya. Diệp Tồn Hi và những người khác vừa trải qua một trận sinh tử, thể lực tiêu hao, nhất thời không thể quay lại tiên môn. Cả thị trấn bị Quỷ vương làm loạn đến mức không ai ngủ yên, vì thế đám người nhanh chóng tìm được một quán trọ, gõ cửa xin trọ qua đêm.

Chỉ tiếc, không biết là vì Diệp Trọng Lang thực sự lo cho sự an toàn của nàng, hay vì sợ nàng bỏ trốn, mà lúc sắp xếp phòng lại cố tình để nàng vào một gian không có cửa sổ.

Đùa à? Không có cửa sổ thì nàng chẳng lẽ không thể đi bằng cửa chính?

Phượng Khởi xoay người ngồi dậy, trên người mặc một bộ đồ cũ kỹ của bà chủ quán trọ, nhẹ nhàng rón rén bước đến bên cửa, cẩn thận kéo ra một khe nhỏ.

Quả nhiên, trong đại sảnh quán trọ chỉ còn một ngọn đèn dầu leo lét, ánh sáng mờ mờ, tĩnh lặng như tờ. Nhưng ngay bên chiếc bàn gần cửa chính, lại có một bóng người vận bạch y ngồi thẳng lưng nghiêm chỉnh, không nhúc nhích.

Đêm hôm khuya khoắt không ngủ, ngồi trong đại sảnh quán trọ hóng gió uống trà, đệ tử Cô Trúc sống chán đời đến thế sao? Huống hồ, ngươi đang vi phạm gia huấn đó thiếu niên! Cô Trúc nhà các ngươi quy định: Mặt trời lặn thì nghỉ, mặt trời mọc thì dậy, không nghe lời “ông mặt trời” là bị đánh tay đấy biết không?

Phượng Khởi dứt khoát kéo hẳn cửa ra, còn cố tình kéo lỏng cổ áo, khe ngực mơ hồ hiện rõ, nàng muốn đích thân thử thách định lực của tên “biếи ŧɦái Cô Trúc” kia!