Chương 22: Con nhà người ta (1)

Nàng vốn dự định, chỉ cần được bốn đệ tử Cô Trúc này công nhận, thì với hoàn cảnh hiện tại, nhà tan cửa nát, thân thế đáng thương, theo đúng phong cách hành sự trước nay của Cô Trúc, họ tuyệt đối sẽ không bỏ mặc nàng. Chỉ cần thuận lợi mang nàng về lại Cô Trúc, đến khi nàng âm thầm triệu hồi đồng bọn Ma giới, trong ngoài giáp công, tập kích bất ngờ chém chết Diệp Đại Y, thì cũng chẳng phải chuyện gì quá khó.

Nhưng vấn đề là… Ma giới đã diệt vong rồi, đám đệ tử đời mới còn chẳng thèm học khúc Tru Ma, thì còn ai giúp nàng trong ngoài phối hợp?

Thế nàng gϊếŧ Diệp Đại Y bằng cái gì? Bằng... ngực to à?

Chiêu này nàng đã thử rồi, không hiệu quả lại còn mất mặt, mà nếu lỡ để lộ thân phận thì thể diện chẳng còn chỗ mà nhét.

Thế nên, nàng tuyệt đối không thể vào Cô Trúc lúc này, như thế khác nào dê chui đầu vào miệng cọp.

Bởi vì nàng thật sự hiểu rõ Cô Trúc: Một đại gia tộc tu chân được kế thừa bởi nhiều thế hệ… biếи ŧɦái.

Không phải nàng muốn tâng bốc họ, mà sự thật đã chứng minh: Ở Cô Trúc, tu vi càng cao, địa vị càng cao, thì lòng dạ càng tỉ mỉ như sợi lông mèo.

Chưa nói đến chuyện Tư Sơn Quân có nhận ra nàng chính là ma tướng Phượng Khởi hay không, chỉ riêng chuyện đoạt xác trọng sinh thôi đã đủ để bị chính đạo tu chân giới treo lên lột da. Một khi bị hắn nhìn ra nàng là cô hồn dã quỷ đội lốt trọng sinh thì sẽ xong đời. Lúc đó, ngực to cũng không cứu nổi trước họ Diệp.

Mà nói mới nhớ… vị Tư Sơn Quân này, hình như không biết chuyện Tô Nhã Thiến từng gây ra nhỉ?

Cũng có thể lắm. Cô Trúc mà, càng có địa vị thì lại càng cổ hủ. Trên có đại cổ hủ, dưới có tiểu cổ hủ. Nếu hắn mà biết nàng từng trèo lên giường gia chủ Diệp Đại Y thì chắc chắn sẽ không dung túng cho nàng trở lại Cô Trúc thêm lần nữa.

Phượng Khởi bỗng khẽ mím môi, ánh mắt đầy hối lỗi nhìn sang Diệp Tồn Hi, thấp giọng nói:

“... Sư huynh không cần vì ta mà giấu giếm nữa. Nếu bây giờ gạt người đưa ta về Cô Trúc, sau này bị truy xét, huynh lại chịu vạ lây.”

“Làm sao lại thế được? Ta…” Diệp Tồn Hi thật lòng muốn mang nàng về, nhưng vừa quay đầu, bắt gặp ánh mắt của Tư Sơn Quân đang chờ câu trả lời, liền không khỏi chột dạ, đành phải giải thích: “Tư Sơn Quân, đệ tử không phải cố tình giấu diếm. Muội ấy tên là Tô Nhã Thiến, từng là môn sinh của Cô Trúc, vì ngưỡng mộ gia chủ mà phạm phải sai lầm. Nhưng đệ tử cho rằng, muội ấy biết sai biết sửa, tâm tính lại thiện lương, nên mới muốn xin được mang muội ấy trở lại để xin gia chủ khoan dung xử trí.”

Tư Sơn Quân vừa định gật đầu, Phượng Khởi đã vội vàng chen lời:

“Sư huynh đừng khó xử nữa. Các huynh không chê ta là ân huệ của ta, nhưng Cô Trúc sẽ không dung được ta đâu. Dù gì… ta cũng từng thất lễ trước mặt gia chủ, đã không còn mặt mũi quay về nữa.”

Bầu không khí lập tức trầm mặc. Diệp Tồn Hi cũng biết mình che giấu chuyện lớn như vậy là sai nặng, chỉ chờ Tư Sơn Quân mở miệng xử phạt.

Thế mà Tư Sơn Quân chỉ lặng lẽ nhìn Phượng Khởi rất lâu, đôi mắt đen tuyền sâu như màn đêm, không một gợn sóng. Cuối cùng, hắn khẽ gật đầu:

“Không sao cả.”

Không sao cái đầu ngươi ấy! Phượng Khởi mắng thầm trong lòng. Chẳng lẽ hắn đã nhận ra điều gì rồi nên định giữ nàng lại để tiếp tục thăm dò?

Dù thế nào đi nữa, Cô Trúc tuyệt đối không dễ dàng tha thứ cho người từng trèo lên giường gia chủ. Nếu chỉ cần một câu “không sao” là cho qua, thế chẳng phải giường của gia chủ Diệp Đại Y ai cũng có thể trèo?

Nói mới nhớ… Tư Sơn Quân ở Cô Trúc rốt cuộc có địa vị gì? Không lẽ hắn muốn đưa nàng về rồi chọc giận Diệp Đại Y đến chết, để chính hắn có cơ hội ngồi lên ghế gia chủ?

Phượng Khởi đảo mắt, bỗng thấy tay Diệp Thần Dương vẫn còn đang rỉ máu, trong lòng lập tức nảy ra một kế. Nàng “á” một tiếng, hấp tấp chạy tới bên cạnh, nâng tay hắn lên, giọng nghẹn ngào:

“Sư huynh, tay huynh bị thương nặng thế sao không nói sớm!”

Diệp Thần Dương bị chộp bất ngờ, không kịp rụt tay lại, đành để nàng nắm lấy. Mà nàng thì lại mặc áo ngoài mở rộng, ngực áo không che nổi sự đầy đặn khiến hắn chỉ muốn nhanh chóng rút tay về.

Nhưng vừa động đậy, Phượng Khởi đã kéo mạnh thêm một chút, đầu ngón tay hắn suýt nữa đã chạm vào bộ ngực căng tràn kia.

“Không sao đâu…” Diệp Thần Dương bị nàng kéo tay, đành cúi đầu nói khẽ như cảm ơn, mắt thì quay đi không dám nhìn nàng, dáng vẻ thật sự… vô cùng khổ sở.

Phượng Khởi bèn xé một mảnh váy đã rách tả tơi, cẩn thận băng bó vết thương cho hắn, lại còn nhẹ nhàng thổi lên miệng vết thương như sợ hắn đau. “Tách” một tiếng, một giọt nước mắt rơi đúng lên đầu ngón tay hắn.

Diệp Thần Dương cả người chấn động như bị nước sôi dội vào, trong nháy mắt, cả lòng bàn tay lẫn mu bàn tay đều đỏ ửng như máu đổ.

Diệp Tồn Hi đứng bên cạnh nhìn mà lòng ngứa ngáy. Chao ôi, một tiểu sư muội biết quan tâm chu đáo thế này, đúng là chiếc áo bông nhỏ biết đi của lòng người! Sao có thể để nàng cô độc lưu lạc ngoài kia chứ?

Phượng Khởi thầm nghĩ: Tư Sơn Quân với mấy người Diệp Tồn Hi tuy cùng môn phái nhưng chắc chắn không cùng phe. Cái mà Diệp Tồn Hi gọi là dịu dàng thân thiết, vào mắt Tư Sơn Quân chắc chắn là loạn bậy hết.

Cô Trúc là nơi tuy chuộng phong hoa tuyết nguyệt nhưng dạy dỗ cực kỳ nghiêm khắc, rất xem trọng phong độ quân tử. Loại hành vi tay nắm tay, ngực đập vào mặt giữa thanh thiên bạch nhật như thế này, chắc chắn hắn không chịu nổi.

Thế nhưng, mãi đến khi Phượng Khởi từ tốn băng bó xong cho Diệp Thần Dương, mà hắn lúc này gần như không dám thẳng lưng lên, Tư Sơn Quân vẫn không nói gì. Cho đến cuối cùng, Tư Sơn Quân mới nhàn nhạt liếc mắt nhìn mọi người một vòng:

“Đi thôi.”

Diệp Tồn Hi phấn khởi như vừa bốc được quẻ thượng thượng:

“Tốt quá rồi! Tiểu sư muội, có Tư Sơn Quân đưa muội về, chắc chắn gia chủ sẽ nể mặt mà mở lòng khoan dung!”

Phượng Khởi có chút phiền muộn. Chẳng lẽ... nàng, ma tướng Phượng Khởi, sau hai mươi ba năm, vừa mới đoạt xác sống lại liền bị Cô Trúc tóm gọn?