Chương 21: Máu lạnh vô tình ngắt quãng

Tiếng đàn không ngừng, mà đám xác ma binh cũng vẫn quỳ chặt không nhúc nhích, dẫu cho sóng âm trong khúc đàn đánh gãy từng khớp xương của họ, cũng không có lấy một kẻ dám tự ý hành động.

Dần dần, đám người Diệp Tồn Hi cũng bắt đầu cảm thấy... có gì đó không ổn.

Diệp Linh thì thầm nghi hoặc:

“Sư huynh, đám xác ma này... bị dọa ngu luôn rồi à? Tư Sơn Quân đàn khúc Trừ Ma là có ý tiễn hồn quy vị, sao chúng lại không đi? Còn tiếp tục quỳ xuống làm gì?”

Diệp Tồn Hi cũng chau mày: “Ta cũng thấy... chuyện này e là có uẩn khúc.”

Phượng Khởi thầm thấy bất an, khúc Trừ Ma của Cô Trúc mất hiệu lực, nếu có người muốn truy cứu trách nhiệm thì bốn đệ tử Cô Trúc này đều là người trong cuộc, còn người trên tường kia rõ ràng là nhân tài mới nổi của Cô Trúc... Vậy thì kẻ đáng nghi nhất, tất nhiên là nàng.

Nghĩ đoạn, nàng lặng lẽ dùng trường kiếm chạm đất, âm thầm ra lệnh: “Nghe theo người trên tường.”

Chỉ nghe một loạt âm thanh “xoạt xoạt” vang lên, ma binh xác khô đồng loạt đứng dậy, không chần chừ quay đầu lui về phía sau, như thủy triều rút xuống, lớp lớp trật tự, hàng ngũ nghiêm chỉnh. Chỉ chốc lát sau, khúc Trừ Ma kết thúc, trong sân chỉ còn lại từng mảnh xương vụn, sắt gãy... không còn tiếng động nào nữa.

Đám người Diệp Tồn Hi cuối cùng cũng thở phào một hơi thật sâu, cả bọn gần như kiệt sức, đang lảo đảo thì thấy Diệp Trọng Lang phi thân nhảy xuống từ trên tường, lập tức đứng nghiêm, chắp tay hành lễ:

“Đa tạ Tư Sơn Quân ra tay tương trợ!”

Diệp Trọng Lang khẽ gật đầu coi như đáp lễ, sau đó ánh mắt chuyển sang Phượng Khởi, đầu tiên là thấy nàng đang khoác áo ngoài của Cô Trúc, nhíu mày.

Sau đó thấy những vết thương lộ ra trên da, lại nhíu mày.

Cuối cùng ánh mắt dừng lại ở bàn tay trái cầm kiếm của nàng, lông mày càng nhíu chặt hơn.

Phượng Khởi giật nảy mình, như vừa tỉnh mộng, vội vã ném thanh kiếm xuống, rụt rè định trốn sau lưng Diệp Tồn Hi. Nàng không tin chỉ với việc người ta thấy nàng thuận tay trái mà cũng nhận ra nàng chính là ma tướng Phượng Khởi?

Diệp Tồn Hi nhanh chóng giải thích: “Xin Tư Sơn Quân lượng thứ, vị cô nương này từng là môn sinh của Cô Trúc, nay gia tộc bị diệt, toàn thân trọng thương, đệ tử mới cho mượn áo khoác tạm thời che thân. Việc đệ tử tùy tiện cho mượn đạo bào, lại còn thất lễ không chỉnh tề, sau khi trở về sẽ tự nguyện nhận phạt.”

Diệp Trọng Lang gật nhẹ đầu: “Được.”

Phượng Khởi: Lạnh lùng thật đấy!

Diệp Trọng Lang từ tốn đảo mắt nhìn khắp viện, hỏi: “Trong nhà này, còn ai sống không?”

Diệp Tồn Hi đáp: “Quỷ vương hiện thân nơi đây, cả nhà họ Tô đều bị gϊếŧ hại, hóa thành hung thi bị bọn đệ tử tiêu diệt. Riêng gia chủ bị yêu tà hại chết, sau đó xác ma xông vào, quỷ vương bỏ chạy, nay không rõ tung tích.”

Diệp Trọng Lang thản nhiên đáp: “Tội thêm một bậc.”

“Vâng!”

Phượng Khởi: Vô tình hết sức!

Xong phần nhận tội, Diệp Tồn Hi lại lấy dũng khí trình bày: “Tư Sơn Quân, đệ tử còn một chuyện muốn xin chỉ thị. Cô nương này nay nhà tan cửa nát, không nơi nương tựa, từng là đệ tử Cô Trúc nhưng vì phạm lỗi bị trục xuất. Nhưng đệ tử thấy muội ấy tâm địa ngay thẳng, phẩm tính không tệ, mong được phép dẫn muội ấy về tiên môn trước, sau đó xin gia chủ xét xử nhẹ tay.”

Diệp Trọng Lang nhìn Phượng Khởi thật sâu, như xác nhận lại lần nữa: “Cả nhà họ Tô, chỉ còn mình nàng ấy sống sót?”

“Đúng vậy.”

“Được. Ta sẽ cùng các ngươi đưa nàng ấy về.”

Phượng Khởi: “...”

Cái sự lạnh lùng vô tình này... là có tính chu kỳ à?

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, nàng lại bỗng thấy… kế hoạch của mình... phải sửa lại rồi.