Chương 20: Tư Sơn Quân

“Choang!” Dây đàn vang lên một tiếng đứt nghẹn, Diệp Thần Dương bị đứt dây đàn bắn xuyên bàn tay, máu từ kẽ tay trào ra, nhuộm đỏ ống tay áo trắng như tuyết.

“Thần Dương!”

Diệp Thần Dương siết chặt cổ tay, sắc mặt thoáng đau đớn nhưng vẫn cố lắc đầu, rồi ngẩng đầu nhìn về phía trước, trong mắt đã lộ ra tia tuyệt vọng rõ rệt.

Nhờ có tiếng đàn của Diệp Thần Dương mới khiến một phần xác binh chịu khuất phục. Tuy không rõ tại sao bọn chúng lại quay sang gϊếŧ nhau, nhưng nếu không có tiếng đàn làm nền, thì chẳng mấy chốc, đám tử thi bị yêu khí thao túng sẽ tiếp tục ập đến.

Mà đàn đã gãy, ba người còn lại dù có cầm kiếm… thì cũng cầm cự được bao lâu?

Diệp Tồn Hi nhìn quanh bốn phía, chỉ tay về một hướng, hét lớn: “Tranh thủ lúc này, mau tìm cửa sau chạy đi!”

Đột nhiên, tựa như có tiếng đàn vọng xuống từ bầu trời, chỉ mấy âm thanh thưa thớt mà vang lên như tiếng kim loại vỡ vụn, lạnh lẽo như tùng rừng ẩn trong sương tuyết mênh mang. Trong vòng mấy dặm quanh đó, toàn bộ ma binh xác khô, bất kể là địch hay ta, đều khựng lại trong chốc lát.

Đám người Diệp Tồn Hi như được tái sinh, lập tức ngẩng đầu hô to, mặt mày đầy vẻ mừng rỡ: “Tư Sơn Quân!”

Có cao nhân tới rồi, lại còn là trưởng bối của Cô Trúc? Nhất định là trưởng bối rồi, bằng không sao có thể đàn được một khúc Trừ Ma như trời giáng thần âm, vững như núi mà nhẹ như mây, sóng âm gần như có thể thấy được bằng mắt thường, lan tỏa xung quanh, đến cả yêu khí cũng bị vô hiệu hóa, trực tiếp chấn nhϊếp được đám xác ma binh, tu vi thế này, công lực thế này, không ngoài bốn mươi tuổi sao có thể làm nổi? Huống hồ, chẳng phải người ta đã nói đám đệ tử đời sau của Cô Trúc nay chỉ học khúc Trừ Ma để... thưởng thức thôi sao?

Nhưng nếu thật sự đã ngoài bốn mươi... thì Phượng Khởi vốn quen thuộc tộc phổ của bảy đại thế gia tu chân giới năm đó, đến cả tên của mấy đứa trẻ còn nằm trong tã lót nàng còn nhớ rõ, Tư Sơn Quân? Tên này nàng chưa từng nghe đến ở Cô Trúc.

Nàng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên tường viện son đỏ cao cao, có một nam tử áo trắng như tuyết đứng ngạo nghễ giữa gió đêm. Tóc đen nửa buộc, đen hơn cả bóng tối phía sau lưng. Người Cô Trúc chưa từng có ai xấu xí, nam tử kia tất nhiên cũng tuấn tú phi phàm, như thần tiên hàng thế, lạnh lẽo cao ngạo, ngẩng đầu là tuyết sương, cúi đầu là càn khôn, đến mức nàng từng thấy bao nhiêu đệ tử Cô Trúc thì cũng phải thừa nhận, người này, quả thật là người đẹp nhất.

Nhưng vấn đề là... quá trẻ. Nếu không dùng bí pháp giữ lại dung mạo thì nhìn sơ cũng chỉ khoảng hai mươi tuổi.

Một cây cổ cầm tử đàn gần như đen tuyền treo trước người hắn, mà đầu đàn lại buông xuống một chuỗi tua kiếm trắng muốt, rõ ràng trong đàn có kiếm, ẩn mà không giấu.

Có câu: Quân tử mang kiếm không giấu, ấy là quang minh chính đại.

Cô Trúc tu luyện song tu kiếm cầm vốn đã hiếm như lông phượng sừng lân, nay có người đạt đến cảnh giới “kiếm trong cầm”, quả là bước vào cảnh giới chí cao vô thượng.

Phượng Khởi còn nhớ, năm đó lúc Diệp Đại Y còn ở thời kỳ phong hoa tuyệt thế, cũng chỉ tu được song tu cầm kiếm, mà vẫn là lấy kiếm làm chính, cầm làm phụ, còn xa mới đạt được kiếm trong cầm.

Bởi lẽ cầm thuộc mộc, kiếm thuộc kim, ngũ hành xung khắc. Mộc âm cần mượn kim vận, kim quang phải nhờ mộc linh, muốn dung hợp quả thực khó như lên trời.

Thế mà thiếu niên này tuổi còn trẻ, đã luyện thành kiếm trong cầm, thật sự khiến người ta phải cảm khái: Hậu sinh khả úy.

Song khi tiếng đàn vẫn còn vang vọng, hàng vạn xác ma binh liền thoát khỏi sự thao túng của yêu khí, lần lượt quỳ xuống, gượng ép nhưng vững vàng, dù cho khúc Trừ Ma muốn đưa họ quay về đất chôn xương, họ vẫn cắn chặt chút hồn niệm cuối cùng, không hề nhúc nhích.

Nực cười!

Ma tướng vẫn còn ở đây, kẻ khác nào có tư cách ra lệnh? Nếu chỉ một khúc Trừ Ma đã có thể khu trừ hết ma binh thì hơn hai mươi năm trước, Cô Trúc chỉ cần đàn một khúc là đại thắng rồi chứ cần gì đánh đến sinh linh đồ thán?