Phượng Khởi nằm ngửa nghỉ ngơi một lúc rồi khó nhọc ngồi dậy, đưa mắt quan sát căn phòng. Tuy trống trơn chỉ có bốn bức tường, nhưng nhìn những thứ không tiện di dời như giường tủ thì rõ ràng đây là khuê phòng nữ nhi. Thứ có thể dọn thì đã dọn sạch, tuy tàn tạ nhưng chẳng hề mộc mạc, giường tủ đều làm bằng gỗ quý, chứng tỏ đây chốn giàu sang.
Còn thân thể này của nàng… Phượng Khởi nhìn xuống, chiếc váy lụa mỏng trắng như tuyết đã bị roi đánh gần như tơi tả, máu me bê bếch. Dù vết roi chằng chịt khắp người nhưng vẫn có thể nhìn ra làn da trắng ngần như ngọc, thân thể nõn nà mềm mại, rõ ràng là thân thể của một nàng tiểu thư quyền quý.
Phượng Khởi gượng người dậy, ngồi xếp bằng, bấm tay tính thời gian mình làm cô hồn dã quỷ, sau đó ngạc nhiên phát hiện đã hai mươi ba năm trôi qua, hôm nay chính là ngày giỗ của nàng.
Cơ duyên? Đoạt xác sống lại? Lễ vật ngày giỗ? Có thể sao?
Nhưng mà, chất lượng của lễ vật thật sự khiến người ta khó mà khen được, không có tu vi, không có tư chất, mười sáu tuổi, đã qua độ tuổi tốt nhất để tu luyện, thân thể yếu ớt không làm nổi việc nặng, hơn nữa Phượng Khởi còn phát hiện trong tim của thân thể này lẩn quẩn một luồng oán khí nồng nặc.
Chủ cũ đã chết, nếu chết oan thê thảm thì sẽ sinh ra oán khí. Nhẹ thì hóa thành cô hồn lệ quỷ quấy phá, nặng thì xác chết vùng dậy hóa thành hung thi, gọi là chết không nhắm mắt.
Phượng Khởi cảm thấy hơi đau đầu. Luồng oán khí này vốn thuộc về chủ cũ của thân xác, còn nàng tuy đoạt xác mà sống lại nhưng dù sao cũng chỉ là người ngoài. Nếu không sớm giải trừ oán khí, chẳng bao lâu nữa, oán khí này sẽ xâm nhập linh thức, cướp lấy hồn phách của nàng rồi hòa làm một thể. Khi ấy, nàng sẽ trở thành hung thi chết không nhắm mắt. Chậc chậc, ai muốn thành thứ thấp kém ấy chứ?
Không nghe lời người xưa, ắt sẽ chịu thiệt thòi. Chẳng trách các bậc tiền bối luôn nói thà làm cô hồn dã quỷ còn hơn chiếm xác của kẻ mang oán.
Đúng là chí lý.
Thật ra Phượng Khởi cũng thấy mình khá oan uổng, nàng nào có muốn quà giỗ này chứ, ai thích thì lấy đi, oán khí của chủ cũ thật sự rất phiền phức.
Chỉ tiếc, hình như nàng chẳng có quyền chọn lựa.
Phượng Khởi gian nan đứng dậy, loạng choạng đi đến tủ gỗ, lục lọi một hồi mới tìm được nửa hộp son phấn vỡ nát, sau đó nàng ngồi xuống vẽ trận pháp lên sàn nhà.
Nàng phải gọi luồng oán khí kia ra, nói chuyện với oán khí một chút, thương lượng xem có thể mỉm cười hóa giải thù hận hay không? Bởi vì nàng cảm thấy oán khí của tiểu thư người trần mắt thịt ắt chẳng phải oán hận thấu trời gì.
Nhưng ngay khi Phượng Khởi ngồi vào giữa trận pháp, một luồng oán khí nặng tựa huyết hải thâm thù bất chợt tràn ngập toàn bộ đầu óc nàng, kèm theo đó là một đoạn ký ức đời người vừa kỳ quặc vừa chua chát.
Nơi này là nhà họ Tô. Nhà họ Tô xem như là phú hộ có chút tiếng tăm trong vùng. Chủ cũ tên là Tô Nhã Thiến, gia chủ Tô Thế Kiệt là phụ thân của nàng, còn mẫu thân Thẩm Hiểu Nhã thì là tiểu thϊếp thứ sáu của Tô Thế Kiệt.
Lạ một điều là, oán khí của Tô Nhã Thiến thế mà bắt nguồn từ khi mẫu thân Thẩm Hiểu Nhã xuất giá, khi ấy nàng ta còn chưa chào đời.
Thẩm Hiểu Nhã từng là một giai nhân tài sắc vẹn toàn. Tuy xuất thân nghèo khó nhưng tài hoa và dung mạo của bà ta từng vang danh một thời, được vô số thư sinh lấy thơ ca tán tụng. Chỉ tiếc rằng, khi bọn văn nhân nhã sĩ cổ hủ ấy đến cầu hôn, Thẩm Hiểu Nhã chỉ nói chuyện văn nhã chứ không bàn chuyện tình duyên.
Còn Tô Thế Kiệt, một phú thương giàu có khởi nghiệp từ việc bán chổi lông gà, lại đặc biệt say mê những nữ tử tài hoa.
Dưới thế tiến công vung tiền như rác của ông ta, dẫu gả làm thϊếp thì Thẩm Hiểu Nhã vẫn cảm thấy hài lòng, bà ta nói với mọi người rằng bà ta đã gả cho người tri kỷ hiếm có trên đời, đồng thời sang năm sau, bà ta sinh một đứa con gái.
Gả vào nhà phú quý lại còn sinh được con, đáng lẽ nửa đời còn lại nên hưởng phúc, tiếc thay Tô Thế Kiệt có nhiều con gái nhưng chẳng có đứa con trai nào, nên bị hàng xóm nói xấu sau lưng, mắng ông ta thất đức nên gặp báo ứng, đáng đời đoạn tử tuyệt tôn.
Vì chuyện này mà Tô Thế Kiệt cưới sáu tài nữ làm thϊếp, nhằm bù vào cái đức hạnh mà ông ta khiếm khuyết, theo đuổi ai cũng dùng thế công vung tiền như rác, mà Thẩm Hiểu Nhã chỉ là một trong số đó.