Phượng Khởi lặng lẽ dùng mũi kiếm chạm đất, truyền lệnh cho đám ma binh tử thi quay về. Thế nhưng, bọn chúng dường như vẫn cảm nhận được khí tức yêu tà đang điều khiển đồng bọn phía sau, sát khí cuồn cuộn, thẳng hướng về phía chủ tướng của mình. Dù đã hóa thành xác khô, không còn thần trí, chẳng thể suy nghĩ tại sao chủ tướng lại đứng chung hàng với người của tiên môn, nhưng bản năng bảo vệ chủ soái, dù sống hay chết, vẫn khắc cốt ghi tâm trong từng khúc xương.
Chủ tướng còn ở đây thì dù có chết lần nữa, bọn chúng cũng quyết không lùi bước.
Khúc Độ Ách vừa dứt, cả người Diệp Thần Dương như muốn sụp xuống, còn đám ma binh quỳ gối thì chẳng chút nhúc nhích. Ngược lại, đám tử thi phía sau bị ngăn lại thì càng lúc càng điên cuồng, lũ bị yêu khí điều khiển này vẫn đang tìm mọi cách để tiến lên, một lòng một dạ muốn gϊếŧ chết Ma tướng Phượng Khởi.
Phượng Khởi đắn đo chốc lát, mới nhẹ giọng nhắc Diệp Thần Dương: “Ờm... hay thử đàn khúc Trừ Ma xem? Biết đâu chúng thật ra là... ma?”
Lời còn chưa dứt, tay Diệp Thần Dương, nhuốm đầy máu, bỗng khựng lại trên dây đàn, vẻ mặt lập tức trở nên xấu hổ đến mức... gần như không biết tiếp theo nên đàn gì nữa.
Ba người còn lại thì đồng loạt tròn mắt, nhìn đám xác binh quỳ rạp dưới đất, cứ như thể đang chiêm ngưỡng bảo vật hiếm thấy.
Phượng Khởi cạn lời. Không đến nỗi vậy chứ? Kỹ nghệ đàn tranh của hắn tinh xảo thế kia, khúc Trừ Ma chẳng phải là tuyệt kỹ vang danh của Cô Trúc từ thời thượng cổ đó sao? Năm xưa trong trận đại chiến Thần Ma, khúc ấy là trọng âm nơi tuyến giữa, thế mà giờ bảo không biết đàn? Hắn mà dám về nói thế, kiểu gì Diệp Đại Y cũng đánh gãy chân cho mà xem!
“Khụ!” Diệp Tồn Hi vội ho một tiếng thay lời giải vây: “Sư muội có lẽ chưa rõ… Ma giới đã diệt vong từ hơn hai mươi năm trước rồi. Hiện tại, đệ tử đời sau của Cô Trúc khi tu học, khúc Trừ Ma đã được xếp vào hàng tác phẩm… thưởng thức, không còn nằm trong chương trình bắt buộc.”
Phượng Khởi sững sờ.
Ma giới... diệt vong rồi? Hơn hai mươi năm trước... đã diệt vong rồi?
Không thể nào. Sao Ma giới lại diệt? Vậy Thù Nghiễm đâu? Các Ma tướng khác đâu?
Không thể nào, sao Ma giới có thể thất bại? Cho dù Thần giới, Yêu giới và nhân gian liên thủ, Ma giới… cũng không thể thua.
Không nói đâu xa, trong tam giới lục đạo, ai có thể gϊếŧ nổi Ma Tôn Thù Nghiễm?
Vậy Ma giới đâu? Vạn vạn người của Ma đạo ngày trước... giờ chỉ còn lại mỗi mình nàng à?
Lừa ai chứ? Đây là mơ sao? Nàng còn chưa tỉnh sao?
Ngay lúc đó, đám tử thi bị yêu khí điều khiển phía xa đã ào ào tràn tới, tuy có một phần xác binh vẫn quỳ bất động, nhưng phần còn lại thì chen chúc tiến lên, kẻ va khiên vào đầu, kẻ đá chân vào xương ống đồng... hỗn loạn vô cùng.
Diệp Thần Dương gắng gượng gảy đàn lại lần nữa, Diệp Tồn Hi quay đầu nhìn bức tường vây cao vυ"t của Tô phủ, đang định hỏi Phượng Khởi nhà nàng có cửa sau không thì vô tình trông thấy nàng... nhẹ nhàng vung tay trái cầm kiếm một cái.
Không phải kiếm chiêu, cũng chẳng có lực đạo gì. Giống như tùy tiện vung tay… nhưng đó chính là mệnh lệnh của Ma tướng Phượng Khởi, gϊếŧ!
Lập tức, đám ma binh quỳ dưới đất đồng loạt bật dậy, giơ kiếm chém thẳng vào lũ tử thi bên cạnh vẫn còn bị yêu khí khống chế.
Diệp Tồn Hi kinh ngạc đến mức chẳng màng lễ nghĩa, há hốc miệng ra nhìn cảnh tượng đám xác binh đột nhiên tự tàn sát lẫn nhau, xương gãy vang lên răng rắc, tiếng kim loại chém vào xương cốt vang lên chói tai… thật sự là… quá mãn nhãn! Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ họ được tận mắt thấy ma giới, ma binh trong mắt họ xưa nay chỉ tồn tại trong những câu chuyện kể.
Xương gãy chất thành đống, sắt vụn cắm sâu vào đất, Phượng Khởi đứng nhìn ma binh gϊếŧ chóc lẫn nhau, trong lòng như nhỏ máu. Thù Nghiễm! Đây là cái quỷ gì vậy hả? Khi xưa bảo nàng phối hợp chết giả để “lùi một bước tiến ba bước”, bây giờ nàng vừa sống lại… còn hắn thì chết thật luôn rồi?
Bảo nàng hy sinh rồi trở lại giành lại giang sơn, giờ thì tốt, giang sơn đâu chẳng thấy, đồng đội cũng chẳng còn ai, một mình nàng thì xoay sở kiểu gì?
Vô lý! Thù Nghiễm chết ở đâu? Mộ của hắn, nàng phải tự tay đào ra cho rõ!
Ngay lúc ấy, giọng cười yêu dị lại vang lên bên tai Phượng Khởi, đầy vẻ giễu cợt, ngạo mạn không thể tả.
Cười cái đầu ngươi ấy! Rồi có ngày, bổn tướng đánh cho bọn yêu nghiệt các ngươi răng rơi đầy đất, đến lúc đó, không cười cũng phải khóc!