Hậu viện của đại trạch Tô gia rất rộng, may mà chưa đến mức uốn lượn quanh co như chốn đào nguyên, đường đi thoáng đãng bằng phẳng. Bốn người cắm đầu bỏ chạy, tuy chưa hiểu rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng chỉ nghe âm thanh “răng rắc” của xương va chạm cùng tiếng binh khí sắt thép vang dội phía sau, cũng đủ biết tuyệt không phải thứ gì tốt lành.
Diệp Tồn Hi đi sau cùng, trong lúc chạy trốn không nhịn được quay đầu liếc một cái, lập tức hít mạnh một hơi khí lạnh: “Đó… là thứ gì vậy?”
Phượng Khởi vừa chạy vừa cau mày. Đường đường là đệ tử bổn gia của Cô Trúc mà lại không nhận ra ma binh sao? Cho dù chỉ còn bộ xương khô không có máu thịt, người có mắt nhìn cũng phải nhận ra chứ! Chẳng lẽ không thấy con Quỷ vương vừa rồi chạy còn nhanh hơn thỏ?
Diệp Thần Dương cũng ngoái lại nhìn, giữa chân mày thoáng siết chặt: “Có yêu khí.”
Phượng Khởi khựng người một nhịp, chợt nhớ ra, vừa rồi quả thực nàng có thấy quanh thân đám ma binh xác khô đó mơ hồ lượn lờ khí đỏ nhàn nhạt, chính là yêu khí.
Đã lâu không thấy yêu khí rồi… Nhớ năm xưa, đám yêu quái yêu nghiệt của Yêu Giới vừa thấy nàng, đừng nói là toát yêu khí, chạy còn nhanh hơn con quỷ ban nãy!
Diệp Tồn Hi vừa nghe có yêu khí, phản ứng cực nhanh: “Vậy là có yêu vật điều khiển đám xác khô đó? Nhưng nhân gian đã trăm năm yên ổn, làm gì còn nhiều thi thể binh sĩ đến thế?”
Phượng Khởi: Đó là hàng thật giá thật, ma binh tử trận từ Ma giới đấy.
Diệp Linh và Diệp Hoán đã chạy đến nỗi thở dốc, hai người không dám quay đầu nhìn, chỉ có thể hoảng hốt hỏi: “Đại sư huynh, chúng sẽ đuổi đến bao giờ nữa đây?!”
Ai mà biết chứ? Ta cũng muốn biết đây!
Đúng lúc này, bên tai Phượng Khởi vang lên một tràng cười quái dị, giọng cười lẳиɠ ɭơ, yêu dị, rõ ràng là giọng nam. Lúc này còn ai dám cười nàng hả? Không thể là mấy người Diệp Tồn Hi, vậy chỉ có thể là yêu vật ẩn mình trong bóng tối.
Hắn cười cái gì? Cười nàng, đường đường là ma tướng Phượng Khởi, lại bị chính xác binh cũ của mình rượt chạy trối chết?
Mẹ nó, đúng là quá đáng! Nhân gian từ xưa vốn là nơi Ma Đạo tung hoành, từ bao giờ lại đến lượt đám súc sinh hóa hình chê cười người của Ma giới?
Đột nhiên, Diệp Thần Dương sẩy chân suýt ngã, Phượng Khởi ở ngay bên cạnh, tay phải túm áo hắn, tay trái vung kiếm, khuỷu tay thuận thế đỡ lấy hắn.
Diệp Thần Dương vừa chạy vừa khẽ gật đầu: “Đa tạ.”
Phượng Khởi vừa chạy vừa dậm chân: Trong lúc dầu sôi lửa bỏng thế này, chúng ta có thể dẹp bớt mấy thứ lễ nghĩa nho nhã được không? Đã nhận ra có yêu khí thì dùng đầu nghĩ cách đối phó đi chứ? Đừng nói với nàng đường đường là đệ tử Cô Trúc, mà ngay cả một con yêu cũng không xử nổi!
Nhưng bốn đệ tử trẻ tuổi này chưa từng gặp trận thế nào như vậy, đã sớm hoảng loạn, đầu óc chẳng nghĩ được gì, toàn bộ tâm trí đều dồn vào hai chân mà chạy.
Phượng Khởi nghiến răng, giữa lúc chạy tung một cục đá về phía chân Diệp Linh.
“A!” Diệp Linh hét to một tiếng, ngã sấp xuống đất. Phía sau là đám ma binh xác khô ùn ùn như sóng lũ, mắt thấy sắp nhấn chìm hắn.
Diệp Thần Dương lập tức quay ngoắt lại, bàn tay lướt mạnh qua dây đàn, tiếng đàn vang lên kèm theo máu tươi bắn ra, tiếng đàn như lưỡi gươm sắc bén, cuộn thẳng về phía yêu khí đang quấn quanh ma binh xác khô.
Ma binh xác khô khựng lại một thoáng, Diệp Tồn Hi nắm thời cơ, chém một kiếm, kiếm khí đánh bật chúng lùi ra vài bước. Diệp Hoán nhân cơ hội quay lại kéo Diệp Linh dậy, thoát khỏi hiểm cảnh trong gang tấc.
Dường như Diệp Thần Dương đã nhìn ra điều gì, lập tức chuyển tấu thành khúc, tiếng đàn như dòng linh tuyền róc rách vang vọng khắp nơi, tựa một tấm lưới lớn bao trùm phạm vi mấy dặm, tầng tầng âm ba thanh tịnh chồng lên nhau, từ từ gột sạch yêu khí quanh ma thi, khiến đám ma binh bị thao túng dần chậm lại.
Đúng rồi đấy, không đến lúc sinh tử, ai biết được mình có bao nhiêu bản lĩnh?
Nhưng tường cao sừng sững của Tô phủ đã ở ngay trước mắt. Với tu vi còn non trẻ của đám đệ tử Cô Trúc này, chưa ai học được cách ngự kiếm phi hành, lại còn kéo theo một Phượng Khởi… Mà đời trước nàng sinh ra đã là thần cốt nghịch thiên, thật sự chưa từng học cái gọi là kỹ năng leo tường kiểu người phàm.
Ngay lúc ấy, giữa đám xác ma vẫn đang lao đến như thủy triều, bỗng dần xuất hiện những khoảng trống lác đác. Những ma binh xác khô bị tẩy sạch yêu khí bắt đầu chậm bước, rồi “rắc” một tiếng, đồng loạt quỳ một gối xuống đất.
Chỉ trong chớp mắt, từ gần đến xa, tất cả ma binh xác khô như thủy triều rút đi, đồng loạt thấp xuống một nửa, quỳ rạp về phía xa xa.
Thoát khỏi sự điều khiển của yêu khí, mới là ma binh thật sự. Mà kẻ chúng quỳ bái, đương nhiên là ma tướng Phượng Khởi.
Phượng Khởi thoáng nhíu mày, nàng lo mấy đệ tử Cô Trúc kia sẽ sợ. Dù sao đó cũng là ma binh xác khô, dù đã chết thì phẩm cấp vẫn rất cao, thường ngày muốn thấy một con còn khó, huống chi bây giờ nguyên một đội ngũ, lại còn đồng loạt quỳ rạp trước mặt họ.
Nhưng Diệp Tồn Hi và những người khác lại chẳng hề hoảng sợ. Nhìn thấy đám xác ma không đuổi nữa, ngược lại còn quỳ xuống, tuy trông khí thế cực kỳ áp đảo, nhưng trên thực tế, việc mấy loại thi thể cấp thấp quỳ lạy cầu xin trước người tu tiên cũng không phải hiếm lạ, chẳng có gì cần phải kinh hoàng.
Đám xác ma quỳ gối đã chặn lại những xác ma phía sau vẫn còn bị yêu khí thao túng. Diệp Thần Dương tạm dừng tấu khúc, thoáng do dự, tiếng đàn của hắn chỉ truyền được trong phạm vi khoảng một dặm. Vậy thì, chỉ còn cách… dẫn lũ xác ma đã thu phục được quay về, rồi lần lượt tẩy sạch từng đợt.
Giai điệu đổi khác, sắc mặt Diệp Thần Dương đã trắng bệch như giấy, mười đầu ngón tay dính đầy máu, dây đàn loang đỏ, nhưng tiếng đàn vẫn vang vọng trầm hùng.
Phượng Khởi vừa nghe đã nhận ra, khúc “Độ Ách”.
Danh tiếng của Cô Trúc vang xa thiên hạ, là bởi họ giữ mình thanh chính, lạnh lẽo cô độc, nhưng đối với bẩn thỉu dơ dáy của thế gian, vẫn giữ một niệm từ tâm, nếu có đường lui, tất sẽ độ hóa siêu sinh trước.
Nếu là xác phàm bình thường, đã quỳ gối cầu xin, lại nghe được khúc “Độ Ách”, tất sẽ tự trở về nơi an nghỉ.
Chỉ tiếc rằng, những kẻ này, là ma binh xác khô thật sự.