Tiếng đàn trong viện khựng lại một khắc, tiếng gào rít của lũ thi thể và tiếng Quỷ vương gầm thét vang trời, vậy mà vẫn không thể lấn át được tiếng ùng ùng vọng lên từ lòng đất, mỗi lúc một gần, càng lúc càng rõ, gần đến mức có thể phân biệt được đó là, tiếng bước chân.
Tiếng bước chân dồn dập, nặng nề, xen lẫn âm thanh sắt thép ma sát, leng keng vang dội.
Âm thanh ấy… Phượng Khởi quá quen thuộc.
Đó là… ma binh của Ma giới.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, số lượng này hình như hơi nhiều? Dù gì cũng chỉ là nàng trọng sinh sau hai mươi ba năm, có cần trận thế lớn như vậy để đón nàng không? Phạm vi ba mươi dặm quanh đây có bao nhiêu người Ma giới? Hay là vừa khéo gặp lúc đại quân ma binh đang tập kết nơi xa, bị nàng một lần gọi lệnh triệu hồi hết tới đây?
Gió âm thổi qua, cuốn theo mùi bùn đất ẩm ướt tanh hôi, tiếng bước chân sắt thép mỗi lúc một gần. Bất thình lình, từ hai đầu hẻm bên cạnh tràn ra một mảng đen kịt. Phượng Khởi lập tức rút kiếm, vừa định cất tiếng hạ lệnh, thì sững người lại.
Tới không phải ma binh sống, mà là… thi thể ma binh.
Trên người chúng, giáp trụ đã mục nát rách nát, binh khí trong tay cũng hoen gỉ gãy vụn, thân hình cao lớn giờ chỉ còn trơ lại bộ xương trắng, lấm lem bùn đất mới khai quật, từng đợt từng đợt đang chậm rãi áp sát nàng.
Phượng Khởi chưa bao giờ ngờ rằng, sau hai mươi ba năm, nàng đoạt xác trọng sinh, triệu hồi bằng thần hồn… người đầu tiên đến nghênh đón nàng, lại là thi thể của ma binh xưa kia.
Mà trên tấm khiên gỉ sét trong tay lũ ma thi ấy, vẫn còn khắc một chữ “Phượng” uốn lượn.
Chúng… là quân cũ năm xưa từng theo nàng chinh chiến khắp Ma giới!
Một sự trùng hợp đến mức khó tin.
Chẳng lẽ… trời thật sự giúp ta?
Phượng Khởi khẽ cười, một khi đã nhập ma đạo, dẫu chết cũng là ma. Dù chỉ là bộ xương, chỉ cần còn là ma binh, ai có thể ngăn nổi sát khí của chúng?
Thế nhưng, lũ ma binh xác khô kia vừa áp sát, không những không dừng lại, mà lại đồng loạt giơ cao binh khí, chém thẳng xuống người nàng!
“Coong” một tiếng va chạm chói tai, Phượng Khởi giơ kiếm cản đòn, cả người lẫn kiếm bị đánh bật ngửa xuống đất!
Tiếng đàn của Diệp Thần Dương trong viện cũng bắt đầu rối loạn. Trong sân, xác người ngổn ngang, quỷ vương nhập vào thân thể Tô Mậu Nhiên đã bước ra khỏi cửa chính, đứng đó thèm thuồng nhìn bốn người trước mặt. Mỗi bước nó bước đi, đống mỡ trên thân lại rung rinh ba lần, trông chậm rãi mà lại rợn người.
Không phải nó không sợ tiếng đàn của Diệp Thần Dương, nhưng loại âm thanh này chưa đủ để thương tổn đến bản thể của nó. Con mồi còn sức phản kháng, nếu cố nuốt vào thì cũng chỉ thêm rách miệng trầy họng, cho nên nó… đang đợi.
Đợi người gảy đàn cạn linh lực.
Chờ người cầm kiếm không còn sức đánh trả.
Đến khi ấy, chỉ cần nó há mồm một cái, sẽ nuốt chửng bốn người này trong một hơi.
Cho nên, nó thật sự không gấp.
Diệp Thần Dương, Diệp Tồn Hi, Diệp Linh và Diệp Hoán đều đã tuyệt vọng khôn cùng. Biết không thể khống chế được quỷ vương, ai nấy đều đã âm thầm chuẩn bị cho trận tử chiến, lấy mạng báo ân sư môn.
Huống chi, cơn địa chấn ban nãy, cả bốn người đều thấy rất rõ, núi Cưu Ma cách đây chưa đến ba mươi dặm đã sụp mất một nửa!
Chẳng ai biết núi Cưu Ma sụp có ý nghĩa gì nhưng chắc chắn đó không phải là điềm lành. Và càng chắc chắn hơn là, trong thời gian ngắn, sẽ không có ai từ Cô Trúc tới tiếp viện họ.
Núi Cưu Ma là nơi trọng yếu bậc nhất được môn phái canh phòng. Giờ phút này, tất cả đệ tử chắc chắn đã đổ về đó. Còn họ, chỉ còn có thể chống đỡ đến khi Diệp Thần Dương kiệt quệ mà thôi.
Quỷ vương trừng cặp mắt đỏ như chuông đồng nhìn chằm chằm bốn người, nước dãi nhỏ tong tỏng làm ướt cả vạt áo, vẽ thành một vệt máu nhớp nháp tanh tưởi trên đất.
Nó tiến thêm một bước, bốn người lại theo bản năng lùi về sau một bước. Nhưng dù phía sau còn đường, một khi quỷ vương lao tới, ai cũng không thoát được.
Diệp Thần Dương nghiến răng, ngón tay run rẩy nâng dây đàn, âm điệu lại cao vυ"t thêm một nấc. Quỷ vương cau mày, đưa tay móc móc tai, tỏ vẻ nhàn nhã… Nhưng bất chợt, nó quay ngoắt đầu nhìn ra sau lưng bốn người kia, hai con mắt lập tức trừng to gấp đôi!
Đợi đến khi thấy rõ thứ đang ùn ùn kéo tới, quỷ vương kinh hồn bạt vía, không kịp nhìn lại bốn người, lập tức tru lên một tiếng, thoát khỏi thân thể Tô Mậu Nhiên, hóa thành một cơn gió đen cắm đầu bỏ chạy về phía chân trời! Ngay cả đám xác chết thơm ngon dưới đất cũng quên không cuốn theo!
Bốn người trơ mắt nhìn quỷ vương chạy trối chết, lòng như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm. Diệp Thần Dương đổi khúc, gảy một đoạn kết, khẽ đặt tay lên dây đàn đang run rẩy, thân thể cũng lảo đảo không vững nữa.
Nhưng còn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra, Phượng Khởi như một cơn lốc lao từ ngoài vào, “Rầm” một tiếng đâm sầm vào lưng Diệp Thần Dương, suýt nữa khiến hắn ngã nhào.
“Chạy mau! Mau lên! Chạy đi!” Phượng Khởi hoàn toàn không giữ vẻ yếu đuối giả vờ nữa, một tay túm lấy tay áo Diệp Thần Dương kéo hắn chạy bán sống bán chết: “Đừng hỏi! Chạy ngay! Chậm một bước là mất mạng đấy!”
Diệp Thần Dương bị nàng kéo lảo đảo suýt ngã, ba người còn lại cũng vô thức chạy theo, mà ngay phía sau bọn họ, thi thể ma binh đã ùn ùn tràn qua cổng lớn như một cơn thủy triều chết chóc…