Chương 16: Quỷ vương tính toán chi li (2)

Quả nhiên, Vưu Thục Mẫn vừa động, móng vuốt vung lên định xé toạc Tô Mậu Nhiên đang mềm nhũn ngồi trên ghế.

Rõ ràng Quỷ Vương đang trú ngụ trên người Tô Mậu Nhiên, nhưng bất ngờ Tô Mậu Nhiên gầm lên một tiếng giận dữ, khiến Vưu Thục Mẫn lập tức khựng lại, tròng mắt trắng dã lộ vẻ bối rối.

Rốt cuộc vẫn là bản năng làm mẹ, chỉ thấy Tô Mậu Nhiên gầm lên liên tiếp, đột nhiên Vưu Thục Mẫn quay đầu, như một luồng gió đen lao thẳng về phía Phượng Khởi và các đệ tử đang đứng bên ngoài chính sảnh!

Diệp Tồn Hi lập tức rút kiếm chặn trước, Diệp Thần Dương khẽ nhấc ngón tay, tiếng đàn ngân lên lảnh lót, trong trẻo mà chứa đầy sát khí, âm thanh vang dội phá tan màn đêm, Vưu Thục Mẫn chưa kịp tới gần đã lấy tay bịt tai, nhưng khúc nhạc trừ tà ấy nào phải bịt tai là tránh được?

Diệp Linh và Diệp Hoán cũng rút kiếm xông lên, tuy không dám mạo hiểm áp sát nhưng đã thành công chặn đường lui của Vưu Thục Mẫn. Chờ Diệp Tồn Hi chém xuống một nhát, bàn tay bà ta bị chặt đứt, lập tức chỉ nghe “đoàng” một tiếng vang lên trong đầu, trong khoảnh khắc giữa những đoạn ngắt của tiếng đàn, tất cả trở nên tĩnh lặng, hung thi ngã vật ra đất, bất động.

Phượng Khởi khẽ nhướng mày, nhìn các đệ tử Cô Trúc mang vẻ mặt mừng rỡ, nàng không thể không thừa nhận: thế hệ đệ tử hiện tại của Cô Trúc quả thật mạnh hơn lứa đàn anh đàn chị từng tham chiến trận Thần Ma hai mươi năm trước.

Nhưng đúng lúc đó, trong chính sảnh bỗng vang lên tiếng gào rú liên hồi, long trời lở đất, khiến ngói trên mái nhà rào rào rung chuyển, toàn bộ người Tô gia còn lại... đều hóa xác! Từng hung thi với đôi mắt trắng dã, chỉ chờ Quỷ Vương hạ lệnh.

Quả là một Quỷ Vương biết tính toán chi ly. Người phàm khó mà chống đỡ được sát khí và oán khí ăn mòn, ở cùng phòng với Quỷ Vương, chẳng mấy chốc đều sẽ hao kiệt dương khí mà chết. Với Quỷ Vương, nó chỉ cần máu thịt, người sống hay xác chết mới chết không có gì khác biệt. Nếu khống chế được những hung thi này để gϊếŧ đám đệ tử Cô Trúc thì vẹn cả đôi đường, còn không thành thì cũng chẳng ảnh hưởng việc ăn uống.

Diệp Thần Dương nâng ngón tay định kéo đàn lần nữa thì bị Phượng Khởi nắm lấy tay áo, nói nhỏ: “Đi mau, không kịp nữa rồi. Những thứ trong đó, các người không đối phó nổi đâu.”

Diệp Tồn Hi lúc này cũng không dám mạo hiểm, lên tiếng: “Sư muội nói đúng. Môn phái vẫn chưa gửi thêm viện binh, chỉ có hai người chúng ta dẫn theo hai đệ tử, không thích hợp giao chiến với Quỷ Vương.”

Diệp Linh và Diệp Hoán giờ đây cũng không còn khí thế lúc đầu, nếu trong những lần rèn luyện bình thường, gặp tiểu yêu tiểu quỷ hay hung thi lẻ tẻ, họ còn có thể ra tay giúp một chút. Nhưng đối mặt với Quỷ Vương, một thể quái vật ngưng tụ vô số sát khí, oán khí, hai đệ tử mới nhập môn như họ chỉ tổ làm vướng chân.

Huống hồ, bên cạnh họ còn có tiểu sư muội không biết cầm kiếm.

Sắc mặt Diệp Thần Dương trầm hẳn, ngón tay khẽ động, một khúc nhạc thanh thoát ngân lên: “Các người đi trước đi. Không thể cứu được người Tô gia đã là lỗi của chúng ta, nếu còn để Quỷ Vương tung hoành, tất sẽ ảnh hưởng đến danh dự của Cô Trúc. Hãy mau quay về cầu viện, ta còn có thể cầm cự một lúc, dẫu thế nào, bỏ chạy không đánh, thật thẹn là đệ tử Cô Trúc.”

Phượng Khởi không phải xem thường Diệp Thần Dương, nhưng nàng thật lòng nghi ngờ “một lúc” mà hắn nói có thể dài được bao lâu. Với hung thi thì còn có thể gắng gượng, nhưng trước là Quỷ Vương đã lớn mạnh, sau còn có một yêu nghiệt đang rình rập trong bóng tối, nếu để một mình Diệp Thần Dương ở lại thì chẳng khác nào... tặng thêm bài vị cho từ đường Cô Trúc.

Nàng có thể trông mong Quỷ Vương và yêu nghiệt vì tranh giành một miếng thịt tươi như Diệp Thần Dương mà đánh nhau sống chết, để câu giờ chờ Cô Trúc đến chi viện bắt hết một mẻ không nhỉ?

Diệp Tồn Hi nghiến răng, siết chặt kiếm trong tay, quay đầu quát: “Diệp Linh, Diệp Hoán, đưa tiểu sư muội rút lui trước!”

Đáng lẽ mọi người sẽ đồng thanh: Không! Bọn ta không đi! Nhưng Phượng Khởi đã dứt khoát gật đầu: “Đi thì đi!”

Nói xong, nàng xoay người, không hề do dự chạy thẳng ra ngoài cửa, bỏ lại Diệp Linh và Diệp Hoán với vẻ mặt ngơ ngác, hai người nhìn nhau... Tiểu sư muội này... có phải quá nhát gan không? Trong tình huống này mà nói đi là đi thật à?

Phượng Khởi thấy hơi đau đầu, nàng bắt đầu hiểu vì sao Cô Trúc lại gấp gáp thu nhận đệ tử như vậy. Có lẽ không phải vì thế đạo loạn lạc, mà vì trong đầu bọn họ chứa quá nhiều thứ gọi là “công tâm chính trực”, đến độ rõ ràng đang lấy trứng chọi đá mà vẫn không biết lo cho mạng mình. Nữ quyến trong Cô Trúc chắc chắn sống rất cực, dù có sinh nở giỏi đến mấy, cũng không đủ bù chết kiểu này hoài được.

Cánh cổng lớn của Tô phủ đã bị phá, Phượng Khởi bước ra khỏi ngưỡng cửa, khí đen đặc của sát khí đã lan đến tận bên ngoài. Trên đường phố không một bóng người. Tiếng đàn thanh thoát của Diệp Thần Dương vang xa mấy dặm, tiết tấu ổn định, lực đạo đủ đầy, rõ ràng hắn đã khổ luyện không ít. Nói có thể cầm chân được một lúc, có lẽ thật sự có được một lúc.

Còn nàng, trong tay vẫn đang nắm thanh kiếm Diệp Tồn Hi trao cho.

Oán khí đè nặng trong lòng ngực dần dần tan đi, chỉ còn khoảng ba phần chưa tan, e rằng chỉ còn Diệp Đại Y vẫn sống.

Phượng Khởi rút kiếm rạch một đường nơi cánh tay, máu chảy xuống thân kiếm, nàng mạnh mẽ cắm kiếm xuống đất, chỉ nghe “xoẹt” một tiếng, thanh kiếm sắc bén như cắt sắt như bùn, với lực bình thường vẫn cắm sâu đến nửa lưỡi.

“Nếu đã bước vào ma đạo thì chết cũng là ma. Ta, ma tướng Phượng Khởi, lấy thần hồn phát lệnh, ma binh tất đến, đồng đạo tất trợ, yêu ma quỷ quái nào dám tranh phong với ma đạo!”

Mệnh lệnh vừa ban ra, mặt đất khẽ rung lên, ngũ hành chi thổ vốn có linh, nàng dùng thần hồn ma tướng để phát lệnh, triệu gọi ma binh trong phạm vi ba mươi dặm. Dù đến được bao nhiêu, chẳng lẽ không tiêu diệt được một tên Quỷ Vương phàm ăn tục uống và một yêu nghiệt thích lột da người?

Nhưng chỉ trong chớp mắt, mặt đất rung chuyển dữ dội một cách bất thường, tiếng nổ rền rĩ vang vọng bốn phương, đại địa nhấp nhô như con thuyền nhỏ giữa đầu sóng, Phượng Khởi không đứng vững, ngã ngồi xuống đất, nhất thời hoài nghi: Chẳng lẽ kiếm của nàng vừa đâm trúng chỗ ngứa của Thổ Địa công công?

Phượng Khởi chống kiếm đứng dậy, xung quanh vẫn vắng lặng không một bóng người, nhưng từ xa xa dưới màn đêm đen đặc, nàng dường như lại nhìn thấy một ngọn núi, một nửa ngọn núi, đang từ từ sụp đổ.

Chẳng lẽ lại vừa đúng lúc động đất? Thế thì tà môn thật.

Nhưng nhìn kỹ lại, ngọn núi ấy đổ sụp chậm chạp như dòng nước trôi, đen đặc, cuồn cuộn... giống như một bầy... kiến.