“Đại sư huynh…” Diệp Hoán có chút hoảng loạn, dù sao họ cũng mới nhập môn chưa lâu, loại thi thể kỳ quái thế này, bọn họ quả thực chưa từng gặp qua.
Sắc mặt Diệp Tồn Hi và Diệp Thần Dương đều nghiêm trọng khác thường, Phượng Khởi cũng khẽ cau mày, cảm thấy tình hình đã ngày một vượt khỏi kế hoạch của nàng.
Thi thể vẫn còn nguyên vẹn, y bào cũng ngay ngắn chỉnh tề, duy chỉ bị lột mất một lớp da, rõ ràng không giống phong cách của Quỷ vương, xưa nay chưa từng nghe nói Quỷ vương ăn người mà còn lột da trước.
Tất nhiên, Phượng Khởi từ đầu đã cảm thấy có điều bất thường. Hơn hai mươi năm đã trôi qua, thế đạo cũng chẳng còn như xưa nữa.
Hơn hai mươi năm trước, môn hộ Cô Trúc còn thanh tịnh, cùng lắm chỉ thu nhận vài khách khanh tạm thời đầu quân, chưa từng thu môn sinh, ngay cả đệ tử bản môn cũng chọn lựa vô cùng khắt khe. Nhưng nay lại ồ ạt chiêu nạp môn sinh, đến cả người như Tô Nhã Thiến cũng được thu nhận vào môn, điều đó có nghĩa là, Cô Trúc cần nhiều sức mạnh hơn.
Dựa vào sự hiểu biết của nàng đối với Cô Trúc, cùng với phán đoán về tính cách của Diệp Đại Y, việc Cô Trúc gấp gáp mở rộng như vậy, ắt không phải vì tranh đấu giữa các môn phái thế gia, rất có khả năng là, giờ đây, thế đạo còn hỗn loạn hơn cả hai mươi năm trước.
Sinh vào loạn thế, đừng mong tai họa chịu xếp hàng mà đến từng cái một. Xem ra, việc nàng dẫn Quỷ vương đến Tô phủ cũng đồng thời dẫn thêm vài thứ khác đến nữa rồi.
Diệp Thần Dương trầm ngâm một lúc, chậm rãi nói: “Có yêu nghiệt quấy phá.”
Phượng Khởi lập tức gật đầu hiểu ý, trách sao phong cách này lại quen mắt đến vậy. Chỉ là hơn hai mươi năm trước, yêu nghiệt Yêu giới còn chưa gan lớn đến thế, rất ít khi nghe nói đến những chuyện thế này mà thôi.
Ngay lúc đó, Phượng Khởi chợt cảm nhận được, luồng oán khí quanh tim nàng lại tan đi thêm mấy phần.
Tô Nhã Thiến hận người Tô gia, hận Tô Thế Kiệt vô tình bạc nghĩa, chỉ biết tư lợi, thậm chí còn ôm tâm tư lσạи ɭυâи với nàng ta. Giờ thì Tô Thế Kiệt đã chết rồi.
Nhưng oán khí tiêu tán cũng thật quá nhanh. Tô Thế Kiệt chết rồi, oán khí vẫn tiếp tục phai nhạt, chẳng lẽ nàng ta không hận Vưu Thục Mẫn, không hận Tô Mậu Nhiên... hay là oán khí tự hóa giải, không còn chấp nhất nữa? Hay đúng hơn là... người Tô gia đang lần lượt chết dần?
Phía đại sảnh tĩnh lặng như tờ. Diệp Tồn Hi và những người khác vẫn còn đang nghiêm mặt nhìn thi thể của Tô Thế Kiệt, Phượng Khởi khẽ nhắc nhở: “Đã nói nơi đây có yêu nghiệt quấy phá, thế còn ác quỷ đang ở đâu?”
Diệp Tồn Hi lập tức trợn to mắt, chợt quay người phóng thẳng về phía đại sảnh, bốn người còn lại cũng nối gót lao theo. Không biết từ lúc nào, cánh cửa đại sảnh đã mở toang.
Vưu Thục Mẫn vẫn ngồi trên ghế chủ vị, rõ ràng đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Tô Thế Kiệt vậy mà không hề có động tĩnh. Tô Mậu Nhiên vẫn ngồi bệt trên ghế, cùng toàn bộ người Tô gia, đều nhìn chằm chằm về phía cửa.
Phượng Khởi định cất tiếng ngăn cản thì Diệp Thần Dương đã giơ tay lên chắn phía trước, không cho mọi người tiến gần thêm đến đại sảnh. Oán khí bên trong đã quá nặng nề, chỉ thấy trong góc tường và dưới chân bàn bốc lên từng làn âm khí đen kịt, người Tô gia như bị bao phủ trong một tầng sương đen dày đặc, rốt cuộc còn ai sống sót, chẳng ai đoán được cả.
Phượng Khởi cũng chẳng biết. Nàng chỉ biết rằng, Tô Nhã Thiến hận Vưu Thục Mẫn vì sự hà khắc và hành hạ, vì lời lẽ cay độc và nhục mạ, hận Tô Mậu Nhiên vì thói ngang ngược ức hϊếp, hận những người thân máu mủ ấy vì giậu đổ bìm leo, hận cả đám hạ nhân vì thói a dua nịnh bợ. Không một ai từng cho nàng ta một tấc chân tình. Nàng ta hận cả Tô gia, chỉ mong tất cả bọn họ chết sạch mới hả giận.
Tất cả đều là nghiệt, cũng là quả báo xứng đáng. Nếu không phải bọn họ đến phút cuối vẫn còn mưu tính kiếm chác lợi lộc, Diệp Tồn Hi và những người kia cũng đã không dễ dàng để họ rời đi, cũng sẽ không mắc mưu “điệu hổ ly sơn”, cũng chưa chắc họ đã chết sạch như vậy.
Bất chợt, Phượng Khởi nghe được một vài âm thanh rất nhỏ, tựa như tiếng nhai nuốt lẫn xương cùng thịt: rắc rắc, chóc chóc, rất nhỏ, nhưng lại rõ ràng rành mạch, cứ như là răng miệng cực kỳ tốt.
Âm thanh ấy, vọng ra từ trong đại sảnh.
Diệp Tồn Hi và những người khác dĩ nhiên cũng nghe thấy. Nhìn thấy Quỷ vương dám ngang nhiên ăn người ngay trước mắt mình, bọn họ lập tức phẫn nộ đến cực điểm, tuốt kiếm chuẩn bị nghênh chiến.
Ngay lúc ấy, Vưu Thục Mẫn đang ngồi bất động ở vị trí chủ tọa bỗng nhiên động đậy. Chỉ thấy bà ta đột nhiên há miệng gào lên một tiếng thê lương, búi tóc bung ra, tròng mắt trắng dã lật ngược, răng nanh lộ ra ngoài, mười đầu ngón tay co quắp, móng tay dài ra gấp mấy lần.
Vưu Thục Mẫn đã hóa xác rồi!
Bà ta chết từ bao giờ, không ai biết, nhưng Phượng Khởi thì biết rõ, người chết trong uất khí không tan, sớm muộn gì cũng sẽ hóa xác thành hung thi, nhất định sẽ tìm kẻ sát hại mình để báo thù.