Thực tế đã chứng minh, ma tướng Phượng Khởi tâm cơ thâm sâu, từng không biết đã âm thầm chôn vùi bao nhiêu chính đạo nhân sĩ. Nay, bốn vị đệ tử non trẻ của Cô Trúc đã hoàn toàn thay đổi cái nhìn, chỉ hận không thể quét sạch mọi tai tiếng năm xưa, đón nàng trở lại tiên môn, nâng niu như tiểu sư muội báu vật.
Ngay cả nếu chuyện cũ thực sự từng tồn tại, ít nhất… bọn họ cũng không còn xem đó là vết nhơ nữa.
Thậm chí nghĩ xa thêm một bước, nếu Tô Nhã Thiến thực sự từng phạm phải chuyện đáng hổ thẹn thì e cũng chỉ là do tuổi trẻ bồng bột, thành tâm khát vọng, chứ nào có chút dơ bẩn tranh danh đoạt lợi nào?
Sắc mặt Diệp Tồn Hi đã dịu xuống thấy rõ, Diệp Thần Dương đưa mắt quét qua chính sảnh, sau đó hạ lệnh:
“Diệp Linh, Diệp Hoán, hai người đến quanh chính sảnh kiểm tra kỹ một lượt. Nếu phát hiện điều gì bất thường, lập tức truyền tín hiệu, tuyệt không được liều mạng giao chiến.”
“Rõ!”
Bất chợt, trong khoảnh khắc hoàn toàn không hề báo trước, từ hậu viện vang lên một tiếng thét thê lương thảm thiết, sắc bén đến mức khiến người ta rợn tóc gáy, tim gan như vỡ nát vì sợ hãi.
Phượng Khởi sắc mặt đại biến, lập tức lao thẳng ra ngoài cửa: “Hỏng rồi! Mẹ ta!”
Diệp Tồn Hi cùng các sư huynh liền bám sát theo sau, tất cả vội vã chạy đến hậu viện. Quay trở lại tiểu viện của Tô Nhã Thiến, chỉ thấy một gian nhà đã sụp đổ hoàn toàn, còn phía bên kia...
“Mẹ!” Phượng Khởi gào lên một tiếng đau đớn, nước mắt lập tức trào ra, không màng tất cả mà lao về phía trước.
Diệp Tồn Hi vội vã giơ tay kéo nàng lại, bước lên trước chắn trước người nàng, quay đầu nhìn cảnh tượng tan hoang đầy máu tươi, nhẹ giọng an ủi: “Sư muội, đừng tới nữa... hãy nén bi thương.”
Căn phòng của Thẩm Hiểu Nhã đã không còn cánh cửa, bức tường cũng bị phá toang một lỗ lớn, bên trong là một vùng hỗn độn tanh nồng, máu me bắn tung tóe khắp nơi. Nếu nhìn kỹ, còn có thể mơ hồ nhận ra vài phần tứ chi đứt lìa, ống tay áo, ống quần rách nát bao lấy mảnh vụn xương thịt. Không rõ Thẩm Hiểu Nhã là bị Quỷ vương ăn sống, hay bị xé xác, nhưng kết cục bi thảm đã không còn nghi ngờ gì nữa.
Phượng Khởi hiểu rõ, Thẩm Hiểu Nhã... đã chết. Sát khí oán hận đè nặng trên ngực bỗng dưng tiêu tán hơn phân nửa, thì ra người mà Tô Nhã Thiến căm hận sâu nhất, người chất chứa oán niệm nặng nề nhất… chính là Thẩm Hiểu Nhã.
Nàng ta hận Thẩm Hiểu Nhã chê nghèo yêu giàu, khiến nàng ta sinh ra trong một gia đình hèn kém. Hận bà ta sinh nàng ta ra nhưng chưa từng yêu thương nàng ta. Hận bà ta mười năm đầu đời lấy nàng ta làm nơi trút giận, sau đó lại biến nàng ta thành bàn đạp qua sông. Khi giấc mộng đổ vỡ, bà ta lại thẳng tay đánh chết nàng ta. Tựa hồ từ đầu đến cuối, Thẩm Hiểu Nhã chưa từng coi nàng ta là con ruột.
Thế nhưng Phượng Khởi lại cảm thấy có điều gì đó không đúng. Theo như kế hoạch của nàng, Quỷ vương lẽ ra phải sớm hiện thân, quấy phá một phen trong Tô phủ, khiến đám người đó kinh hồn bạt vía, chân tay rụng rời. Lúc ấy, khi đối diện với hiểm cảnh sống còn, bộ mặt thật của con người thường sẽ lộ rõ nhất, hèn nhát, xấu xí, dơ bẩn, đủ để khiến đám đệ tử Cô Trúc kia mở rộng tầm mắt, tự nhiên sẽ nhìn ra nàng là một tiểu thư hiểu chuyện, dịu dàng, đoan trang biết bao. Cớ sao... đột nhiên đã bắt đầu gϊếŧ người rồi?
Một tia linh quang xẹt qua trong đầu, Phượng Khởi kinh hãi, vội nắm lấy tay áo của Diệp Thần Dương, thấp giọng gấp gáp: “Lập tức phát tín hiệu, gọi đồng môn khác đến hỗ trợ!”
“Ta đã phát đi rồi!” Diệp Hoán lập tức đáp, ngẩng đầu nhìn bầu trời đen đặc như mực, lo lắng nói: “Chỉ sợ âm khí sát khí nơi này quá dày, không rõ các sư huynh có kịp phát hiện tín hiệu không.”
Phượng Khởi suýt chút nữa muốn giậm chân chửi thề, đã hai mươi năm trôi qua, tín hiệu của Cô Trúc còn chưa cải tiến sao? Hơn hai mươi năm trước, chính vì tín hiệu bị âm khí che lấp, Cô Trúc đã tổn thất hơn trăm đệ tử. Bài học xương máu ấy... còn chưa đủ đau à?
Diệp Tồn Hi vội trấn an: “Sư muội đừng lo lắng, các sư huynh nhất định sẽ bảo vệ muội chu toàn.”
Chu toàn cái đầu nhà ngươi ấy! Hai đệ tử bổn gia còn non nớt, hai kẻ mới nhập môn chưa đầy ba năm, nếu không bị Quỷ vương ăn sống nuốt tươi, Phượng Khởi ta từ nay ăn chay niệm Phật, theo họ Diệp luôn cho rồi!
Diệp Thần Dương mặt lạnh như băng, im lặng một lát rồi hạ quyết định: “Quay về chính sảnh trước đã.”
Cả bốn người lập tức hành động. Phượng Khởi vẫn đi theo sau, bước nhỏ nhẹ nhàng, chứ không phải vì chân ngắn. Chỉ là... sải bước dài không hợp với thân phận hiện tại của nàng mà thôi.
Trên đời này, tà vật yêu tà là thứ chẳng màng đạo lý nhân luân. Trước kia nó kính cẩn cúi đầu với nàng, là vì cảm nhận được khí tức ma tướng từ nàng, lại muốn lợi dụng pháp trận nàng vẽ để thành hình. Nhưng một khi đã nếm qua huyết nhục người sống, tà lực tăng vọt, bản tính điên cuồng trỗi dậy, đừng nói là không sợ nàng, dù mẹ nó đứng trước mặt cũng chẳng nhận ra!
Tất nhiên, nàng cũng tán đồng quyết định của Diệp Thần Dương. Quỷ vương nếu muốn gϊếŧ người, thì trong chính sảnh vẫn còn hơn hai mươi người nam nữ già trẻ. Dù người tu tiên đối với Quỷ vương mà nói là cao lương mỹ vị, nhưng đã có món khai vị dọn lên, ác quỷ cũng không cần vội cắn món khó nhằn nhất. Cũng coi như một nước cờ tạm thời có thể xoay chuyển.
Chính sảnh lúc này, hơn hai mươi người mặt mày tái nhợt, như tượng gỗ không hồn, câm như hến. Sau tiếng thét chói tai của Thẩm Hiểu Nhã, không còn bất kỳ động tĩnh nào nữa. Mắt thấy bốn người Diệp Tồn Hi trở về, cũng chẳng thấy bóng dáng Thẩm Hiểu Nhã đâu, ai nấy đều ngầm hiểu, tám chín phần là dữ nhiều lành ít rồi.
Đây rõ ràng là điềm báo đại họa sắp giáng đầu. Nhưng với loại người như Tô Thế Kiệt, lăn lộn thương trường từ việc buôn bán chổi lông gà mà trở thành phú hộ, kiếm tiền trên đầu người chết là chuyện thường như cơm bữa.
Chỉ thấy Tô Thế Kiệt bỗng đỏ hoe hai mắt, nước mắt giàn giụa như mở van: “Tiểu thϊếp của ta... đã bị ác quỷ hại mạng rồi sao?”
Diệp Tồn Hi dù sao cũng còn trẻ, nghe vậy không khỏi cảm thấy có phần áy náy, một luồng khó xử trào lên, ai nấy đều không thốt nên lời.
Ngay đúng lúc đó, Vưu Thục Mẫn đột nhiên gào khóc inh ỏi: “Ôi trời ơi, em gái ta ơi, sao lại phải ra đi thê thảm thế này, còn trẻ trung như vậy mà chết oan uổng, nàng ấy là trụ cột của cả nhà ta mà! Cái nhà này già thì già, nhỏ thì nhỏ, ai còn gánh vác nổi hả trời! Mà Nhã Thiến thì lại bị tiên môn vứt bỏ, giờ em gái ta cũng chết rồi, Nhã Thiến biết phải làm sao đây?”
Diệp Tồn Hi không kìm được quay đầu nhìn Phượng Khởi một cái, trong mắt mang theo áy náy lẫn khó hiểu, không sao nghĩ thấu, cái kiểu “tình thân gia tộc” bất ngờ xuất hiện này là từ đâu mà đến.
Phượng Khởi than thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt thì nước mắt tuôn rơi, giọng nghẹn ngào nói: “Cha, mẫu thân, hai người đừng vì đau lòng mà tổn hại thân thể. Tuy mẹ con đã bị ác quỷ hại chết, nhưng chuyện này không thể trách mấy vị sư huynh. Dù con đã rời tiên môn, cũng vẫn là nửa người tiên giới, từng học qua chút chuyện gia nội cùng mẫu thân. Từ nay về sau, để con đứng ra quản lý Tô gia. Cô Trúc sẽ vì tình cũ mà nương tay, không làm khó dễ đâu. Con nhất định sẽ tận hiếu với cha, kính trọng mẫu thân và các di nương như mẹ ruột, dốc hết sức giữ vững mái nhà này.”