Chương 11: Đại nghĩa diệt thân (1)

Trên thực tế, những người trong nhà họ Tô đang có mặt lúc này, phần lớn trong lòng đều cảm thấy ấm ức. Họ quả thực mong Tô Nhã Thiến chết quách đi cho xong chuyện, nhưng cũng chẳng phải không hiểu rõ nàng, một tiểu thư khuê các từ nhỏ lớn lên trong lầu son gác tía, học qua không ít cầm kỳ thi họa, nhưng phần lớn tâm tư lại đặt hết vào việc giữ gìn gương mặt xinh đẹp. Một người như thế, làm sao dẫn dắt được ác quỷ?

Đơn giản thôi, là học từ tiên môn Cô Trúc chứ sao! Như vậy, nói gì thì nói, tai họa quỷ dữ giáng xuống Tô phủ, Cô Trúc hiển nhiên phải gánh toàn bộ trách nhiệm!

Bọn họ trơ mắt nhìn đám đệ tử Cô Trúc kia rõ ràng đã gây họa lại còn muốn che đậy cho qua, giờ còn kéo “sao chổi” nhà họ Tô ra nói đỡ cho mình? Quá rõ ràng là đang ỷ thế hϊếp người!

Chỉ có mỗi Vưu Thục Mẫn là nhìn ra được vài phần manh mối. Thân là chủ mẫu chưởng quản nội viện, cả đời luồn lách giữa sáu vị thϊếp thất mà vẫn có thể đứng vững như núi, dĩ nhiên cũng đủ tinh mắt để nhìn thấu những mánh khóe nhỏ của Phượng Khởi. Bà lạnh lùng hừ một tiếng:

“Tô Nhã Thiến, cất cái vẻ dối trá lả lơi ấy đi! Ngươi tưởng có chút sắc đẹp là có thể làm đàn ông mê muội thần hồn điên đảo, rồi bắt chước mẹ ngươi ngày xưa, ở nhà họ Tô này làm mưa làm gió, nói năng bậy bạ ư?”

Vài câu như dao nhọn, vô tình lại đâm trúng chỗ đau của đệ tử Cô Trúc. Nếu theo lời của Vưu Thục Mẫn thì việc bốn người bọn họ bảo vệ Tô Nhã Thiến chính là vì mê sắc đẹp, há chẳng phải bọn họ thành hạng giả nhân giả nghĩa, đạo mạo mà tâm da^ʍ?

Diệp Tồn Hi và các đồng môn nghiến răng nghiến lợi. Phản bác thì lại như chột dạ, mà không phản bác… lại càng giống như chột dạ!

Phượng Khởi cũng không khỏi thấy xót xa thay cho bốn vị đệ tử Cô Trúc, một khi đã dính vào chuyện trần tục thì ngẩng đầu cũng bị đánh, cúi đầu cũng bị đạp, muốn phản bác cũng không thể mở miệng. Sống như vậy… thực sự quá khó khăn.

Dù cho, mọi đầu mối và căn nguyên, đều là do nàng mà ra.

Phượng Khởi tiến lên vài bước, quay người đối mặt với đám người Diệp Tồn Hi, hít một hơi thật sâu, đôi mắt chợt ửng đỏ, khẽ cúi đầu hành lễ, cất giọng run rẩy nhưng quyết tuyệt:

“Các vị sư huynh, xin hãy quay về đi. Muội thật lòng không đành lòng để chư vị tiếp tục chịu uất ức ở nơi đây, để thanh danh trong sạch bị vấy bẩn bởi ám khí bẩn thỉu, lấy tính mạng mình đổi lấy chỉ trích và nhục mạ. Là muội khăng khăng muốn cầu xin các huynh cứu lấy người nhà, nhưng đến giờ, ác nhân cuối cùng cũng nên nhận lấy quả báo, ai cũng không thể can thiệp. Các huynh cũng không cần lo rời khỏi nơi này sẽ khiến Cô Trúc bị mất mặt... vì kẻ đã chết… sẽ không thể mở miệng nữa.”

Một tư thái đại nghĩa diệt thân, lời lẽ tàn nhẫn mà kiên quyết, lại không khiến đám người Diệp Tồn Hi sinh ra phản cảm. Trái lại, suốt quãng đường vừa rồi, nàng hết lần này đến lần khác hiểu thấu nỗi khổ tâm của họ, giờ lại sẵn lòng hi sinh danh dự lẫn sinh mạng để bảo toàn cho bọn họ, tất cả cũng chỉ vì muốn bảo vệ bọn họ.

Một thiếu nữ hiểu chuyện thấu tình đạt lý đến vậy, một dáng vẻ ung dung đoan chính như thế, vì cớ gì lại sinh ra trong Tô gia? Vì sao lại rơi vào tình thế như ngày hôm nay? Dù cho… chuyện từng xảy ra kia, cũng chẳng đến mức gọi là tội ác tày trời.

“Tiện nhân! Ngươi mắng ai là ác nhân hả?” Vưu Thục Mẫn phẫn nộ vỗ bàn quát lớn.

“Mẹ! Con đã nói rồi, con tiện nhân này trở về chẳng có ý gì tốt lành!” Tên thiếu niên mập mạp kia lập tức hùa theo.

“Đủ rồi.” Tô Thế Kiệt cuối cùng cũng mở miệng, liếc mắt ra hiệu cho Vưu Thục Mẫn một cái, rồi đứng dậy, khom lưng chắp tay với đám người Diệp Tồn Hi: “Là tại Tô mỗ dạy vợ dạy con không nghiêm, khiến chư vị chê cười. Nay Tô phủ rối loạn bất an, người phàm như bọn ta đành bó tay chịu trói, chỉ có thể trông mong vào các vị tiên gia ra tay tương trợ. Tô mỗ vô cùng cảm kích.”

Phượng Khởi thầm cười trong lòng, lão cáo già Tô Thế Kiệt này định lợi dụng vợ chua con hỗn để làm tiên phong, lấy cớ chuyện nhà rối ren hòng đẩy hết trách nhiệm cho Cô Trúc, lừa bọn đệ tử trẻ người non dạ, vừa mong được bảo hộ, vừa không muốn mang ơn, nếu khéo léo hơn chút có khi còn định bòn rút thêm chút lợi ích. Cùng lắm, còn có thể mượn đao gϊếŧ người.

Đáng tiếc... đã muộn rồi.

Có nàng chen ngang, cục diện từ sớm đã lệch khỏi quỹ đạo, giờ phút này lão mới đứng ra giảng hòa, đám người Diệp Tồn Hi nhất định sẽ nghĩ rằng là vì nàng dốc hết lòng vì “người nhà” mới khiến Tô Thế Kiệt e ngại mà buộc phải tỏ ra mềm mỏng.

Mà những môn phái chính tông kiêu ngạo ngẩng cao đầu như Cô Trúc thì khinh thường nhất loại người vì cầu sống mà khuất thân, vì tư lợi mà làm lành. Trái lại, những lời vừa rồi của Tô Thế Kiệt, chỉ khiến bọn họ thêm biết ơn nàng, Phượng Khởi, tức Tô Nhã Thiến, là người đã lên tiếng giành lại sự tôn trọng cho họ, chứ tuyệt chẳng liên quan gì đến Tô gia cả.

Quỷ Vương à, cũng đừng trốn nữa... ra làm việc đi thôi.