Chương 1: Lễ vật ngày giỗ (1)

Khi Phượng Khởi mở mắt ra, bên tai nàng là tiếng mắng chửi điên loạn của một người phụ nữ, dường như muốn trút hết ruột gan ra ngoài, kèm theo đó là đầu roi bỏng rát không ngừng giáng xuống người nàng…

Chuyện gì thế? Chưa từng nghe nói có người có bản lĩnh phanh thây xé xác cô hồn dã quỷ mà.

“Sao ta lại sinh ra thứ không biết xấu hổ như ngươi chứ? Ta cực khổ trăm bề đưa ngươi vào tiên môn tu luyện, vậy mà ngươi lại bị người ta trả về? Có bản lĩnh bò lên giường quyến rũ đàn ông thì sao không chết quách ở đó đi? Về đây làm gì?”

“Ta dạy ngươi thế nào hả? Ngươi liên lụy ta chưa đủ sao? Sao ngươi lại có mắt không tròng như thế? Loại đàn ông nào cũng dám lẳиɠ ɭơ ong bướm? Sớm biết ngươi là mặt hàng thấp hèn thế này thì ta đã bán ngươi vào kỹ viện rồi!”

“Ta phải đánh chết thứ đê tiện vô sỉ nhà ngươi! Ngươi đã hủy hoại tất cả của ta rồi! Hủy hoại tất cả rồi!”

Phượng Khởi gian nan trở mình thì phát hiện cả người mình chi chít vết roi, xoay bên nào cũng cảm thấy đau đớn.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc là chuyện gì đây?

Người phụ nữ kia vẫn đánh nàng chẳng hề nể nang, Phượng Khởi chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn như bị lửa nướng, tay chân chẳng nghe theo sự điều khiển.

May mà bà ta vừa đánh chết một người nên giờ đây chẳng còn sức đánh chết nàng thêm lần nữa. Không bao lâu sau, bà ta dừng tay, chán nản ném roi xuống, nức nở nghẹn ngào đến mức khàn cả giọng, trông đáng thương vô cùng.

Nhưng tiếng khóc ấy rõ ràng là bà ta khóc than cho chính mình, từng lời ai oán tràn đầy tuyệt vọng: “Sao số ta lại khổ thế này, vớ phải đứa con gái đê tiện lẳиɠ ɭơ như ngươi? Rốt cuộc ta đã tạo nghiệt gì…”

Đột nhiên, chẳng hiểu nghĩ tới điều gì, giọng bà ta lại thay đổi, giống như lẩm bẩm điên dại: “Không, không được, chuyện này không thể cho qua như thế. Ta mặc kệ, dù sao trong sạch của ngươi đã mất rồi, dù thế nào đi nữa cũng phải quay về nơi đó! Nếu không… nếu không thì ta sẽ tự thiêu ở đây, ai cũng đừng mong sống!”

Nói xong, người phụ nữ lảo đảo bước ra ngoài, rầm một tiếng, tiếp theo là tiếng xích sắt khóa lại.

Phượng Khởi hơi không hiểu lắm, nghe như bà ta muốn bắt nàng trở lại… trở lại đâu nhỉ? Trở lại cõi mơ hồ ngoài Tam giới, tiếp tục làm cô hồn dã quỷ sao? Hay là trở lại tiên môn mà nàng từng “bò lên giường” như lời bà ta nói?

Nếu như muốn nàng quay về nơi xuất phát, thế thì tại sao lại khóa cửa? Hay là bà ta nghi ngờ điều gì, định giở trò thiêu sống nàng ở đây? Không thể nào, một kẻ phàm phu thì biết gì về đoạt xác sống lại chứ?

Huống chi nàng vốn là cô hồn dã quỷ, trở về nhờ cơ duyên, đừng nói là quay lại cõi mơ hồ ngoài Tam giới, đến cả việc nàng tới đây bằng cách nào cũng chẳng ai giải thích được mà.

Dĩ nhiên, nếu nàng là một lệ quỷ pháp lực thâm hậu thì hoàn toàn có thể đoạt xác chiếm thân người khác. Nhưng nàng thật sự không làm gì mà.