Chương 9

Trong sân vọng lại tiếng người ồn ào, nhốn nháo như đang tổ chức lễ lớn, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng ai. Khắp nơi đều treo lụa đỏ rực. Không xa có một cánh cổng lớn dẫn vào trong viện sâu hơn, trên cửa dán một chữ mà cậu không nhận ra: 囍.

Amerik lập tức nhận ra — mình đã rơi vào một loại ảo cảnh cấp cao.

Nhưng còn chưa kịp làm gì, từ trên trời xa xăm truyền tới một giọng hát xướng mơ hồ:

"Nhất bái — thiên địa!"

Không biết từ lúc nào, hai người đàn ông đã xuất hiện hai bên cậu. Cả hai đều rất khỏe, không để cậu phản kháng mà lôi xồng xộc Amerik vào cánh cổng dán chữ “song hỷ”.

Cậu bị ép quỳ rạp xuống đất. Trong lúc vùng vẫy, trán va xuống đất một cái: cú lạy đầu tiên.

"Nhị bái — cao đường!"

Vẫn là chất giọng hát xướng mơ hồ ấy. Amerik bị bóp chặt gáy, lại bị ép cúi đầu lạy lần nữa.

"Phu thê — giao bái ——"

Từ đầu tới cuối, Amerik không hiểu gì hết. Nhưng sau câu đó, hai người kia nâng cậu dậy — cũng đúng lúc đó, cậu bộc phát sức mạnh ma cà rồng, vùng thoát khỏi sự kiềm chế.

Cũng ngay trong khoảnh khắc đó, hai người đàn ông kia… biến mất.

Amerik ngẩng đầu nhìn ra phía trước, thấy hai con rối người đang ngồi đối diện nhau bên bàn bát tiên.

"A—!"

Cậu hoảng loạn la lên rồi giật lùi, nhưng bước hụt, ngã ngửa ra đất.

Thật sự không thể trách cậu — vì hai con rối kia… trông quá mức quái dị.

Một nam một nữ, đều bằng gỗ, mặc trang phục truyền thống Trung Hoa bằng lụa đỏ. Mặt chúng được sơn trắng bệch, trên lớp sơn còn lấm tấm những vết nứt mờ. Mắt là hai hốc hạnh nhân đen kịt không có lòng trắng, mũi cũng được tô bằng sơn đen, và trên khuôn mặt ấy là một nụ cười đỏ rực chói lóa như máu.

Là một ma cà rồng xuất thân từ gia tộc quý tộc châu Âu, Amerik thật sự chưa từng gặp thể loại dọa người nào kỳ dị đến mức này.

Cậu không khỏi rùng mình, toàn thân run lên bần bật, dè dặt liếc nhìn xung quanh — và rồi cậu thấy…

Ngoài khoảng sân nơi cậu đang đứng, mọi nơi xung quanh đều là người gỗ!

Chúng mặc đủ kiểu quần áo, mang đủ loại tư thế. Có con đang chắp tay thi lễ, có con như đang trầm ngâm suy nghĩ, lại có con nghiêng đầu hóng chuyện.

Nhưng bất kể là tư thế nào, tất cả bọn chúng đều đang cười. Miệng cong cùng một độ, phối hợp với đôi mắt hạnh nhân đen kịt không chút cảm xúc.

Amerik dựng hết tóc gáy!

"Aaaa aaaa aaaa ——!"

Cậu chẳng buồn đứng dậy nữa, vừa thét thảm thiết vừa co giò trườn trên đất, cố gắng bò ra phía cửa.

Thế nhưng dường như bọn người gỗ kia nghe thấy tiếng hét của cậu. Tất cả như bị kích hoạt cùng lúc, dù vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, chúng lại đồng loạt quay đầu về phía cậu.

Âm thanh ma sát giữa các khớp gỗ vang lên lạo xạo, ghê rợn.

Đôi mắt hạnh nhân đen sì, miệng cười đỏ rực, cong cùng một dáng…

Tất cả… đồng loạt nhìn chằm chằm vào cậu!

"AAAAAA!!!"

Hoàng tử Amerik hét đến mức tầng dưới có một con người sói tưởng rằng trường vừa tuyển thêm một đồng loại mới.

***

Trong suốt ngàn năm tuổi đời của mình, hoàng tử Amerik chưa từng có giây phút nào… mất phong độ thảm hại đến thế!

Toàn thân cậu run lẩy bẩy, tay chân không nghe sai khiến. Phải trượt lên trượt xuống mấy lần, cuối cùng mới bốn chân bò lết ra khỏi đại sảnh đầy rối gỗ kia.

Nhưng khi vừa lao ra được đến sân, sắc trời đột ngột chuyển sang đen kịt — rõ ràng mới hai giây trước, từ trong nhà nhìn ra, trời vẫn còn là ban ngày âm u.

Giờ đây, bóng đêm đen đặc như lụa phủ kín khuôn viên, ở các góc sân thấp thoáng lóe lên những đốm sáng xanh âm u như lửa quỷ.

Amerik lập tức khựng lại, không dám ngoảnh đầu nhìn lại gian phòng đầy rối gỗ đó một lần nào nữa. Cậu chỉ biết hoảng hốt nhìn về hai bên và phía trước.

Đột nhiên, một luồng âm khí lạnh toát lướt qua từ phía sau.

Amerik gần như bật nhảy, xoay người thật nhanh.

Ngay lập tức, cậu đối diện trực diện với… gian nhà phía sau.

Trong bóng tối đặc quánh, căn phòng như biến thành một cái hố đen không đáy. Những gương mặt trắng bệch của đám rối gỗ vẫn lấp ló nơi đó, ai nấy vẫn giữ nguyên nụ cười méo mó y chang nhau, đồng loạt nhìn chằm chằm về phía cậu.

Toàn thân Amerik cứng đờ. Cậu muốn chạy, nhưng chân lại như mọc rễ, không nhúc nhích được chút nào.

Gió âm lại thổi qua một trận nữa.

Amerik trông thấy một thứ đang lặng lẽ trôi ra từ nơi sâu thẳm nhất của bóng tối…