Ở khúc ngoặt hành lang tầng cao nhất, ngay trước khu phòng riêng, Tư Lăng đã thay sang một bộ hỷ phục đỏ rực theo phong cách dân quốc, lặng lẽ chờ đợi.
Khi Amerik vừa bước lên bậc thang cuối cùng, cô khẽ cất giọng ngâm 1 câu chú:
“Ẩn hồn độn hình.”
Lời vừa dứt, bóng dáng của Tư Lăng lập tức biến mất. Vốn là lệ quỷ, bình thường cô đã vô hình với người sống, thêm bùa chú ẩn thân này, đến cả yêu ma cũng không thể phát hiện ra sự tồn tại của cô trong thời gian ngắn.
Cách đó không xa, Amerik bước tới trước cánh cửa nhà mình, đưa tay vặn tay nắm cửa bằng đồng, chạm khắc hoa văn cổ điển phong cách châu Âu.
Cửa vừa mở, một luồng gió lạnh lẽo từ phía sau lướt qua người hắn.
Là một ma cà rồng vốn yêu thích khí lạnh, lý ra Amerik đã quen với cảm giác này. Nhưng không hiểu sao, lần này luồng gió ấy khiến toàn thân hắn rùng mình, như thể có thứ gì đó không đúng.
Cảm giác khác lạ ấy khiến bước chân hắn khựng lại đôi chút. Sau đó, cậu vươn tay bật công tắc đèn trong phòng khách.
Ánh sáng tràn qua căn phòng được trang trí sang trọng. Đập vào mắt hắn là cửa sổ đối diện vẫn đang mở hé. Gió đêm lùa vào, thổi tung lớp rèm dày thành một bọc phồng kỳ dị.
Amerik nhíu mày, sải bước tới đóng cửa sổ và cài chốt lại cẩn thận.
Cách đó vài bước về bên trái là một bức tường lớn, đặt một chiếc gương toàn thân ở góc.
Khi Amerik vừa quay người, một bóng phụ nữ thoáng lướt qua khung cửa sổ. Hắn lập tức cứng đờ người, theo phản xạ nhìn ngay về phía chiếc gương soi.
Nhưng trong gương ngoài bóng của chính hắn, chẳng còn gì cả.
Chỉ có ánh mắt của bản thân đang lặng lẽ nhìn lại.
Ảo giác sao?
Amerik lại nhíu mày, xoay người bước về phía phòng ngủ.
Cửa ngăn giữa phòng khách và phòng ngủ vốn chưa đóng hẳn. Lúc này, Tư Lăng đang đứng sát gương theo dõi từng động tác của hắn, nhanh chóng lướt vào phòng ngủ trước một bước.
Là một hoàng tử ma cà rồng lịch thiệp, Amerik không chỉ đẹp trai mà còn có thói quen sinh hoạt vô cùng sạch sẽ. Việc đầu tiên mỗi tối sau khi về phòng chính là đi tắm.
Tư Lăng đứng ở cửa, thấy hắn lấy khăn tắm và áo choàng ngủ từ trong phòng, liền lập tức bay vèo về phía phòng tắm nằm ở đầu bên kia. Bay được chừng 1 mét, cô lại quay ngoắt trở lại, rồi dùng lực đóng mạnh cánh cửa ngăn giữa phòng ngủ và phòng khách.
“Rầm!”
Tiếng cửa vang lên bất ngờ khiến Amerik giật mình.
Hắn lập tức đứng thẳng dậy, quay phắt lại nhìn về phía cánh cửa vừa bị đóng sập. Sau đó, lại liếc sang cửa sổ vẫn đóng chặt, trong đầu không khỏi hiện lên khung cảnh lúc nãy, chính tay mình đã đóng kỹ cửa sổ phòng khách.
“Ai đó?” Amerik cảnh giác nhìn quanh, hàng lông mày nâu vàng nhíu lại, giọng trầm thấp bật ra bằng tiếng Đức: "Là ai đang giở trò ma quái?"
Rồi hắn do dự gọi khẽ một cái tên: “Elizabeth?”
Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, không có tiếng đáp lại.
Elizabeth không phải kiểu người chơi mấy trò hù dọa này, Amerik cũng không nghĩ ra ai khác lại đến phòng cậu để dọa ma. Cuối cùng đành cho rằng mình bị ảo giác, cầm theo quần áo rồi bước vào phòng tắm.
Hắn vừa đóng cửa, mới cởi được đến chiếc cúc áo thứ hai thì ánh đèn phòng tắm bất ngờ chập chờn, kèm theo tiếng điện xẹt lách tách, sáng rồi tắt với tần suất đều đặn mỗi 2 giây một lần.
Amerik khựng tay, mắt dán chặt vào gương trong phòng tắm.
Là yêu quái cả rồi, mấy chiêu dọa người kiểu này thật sự chẳng có gì mới. Amerik lặng lẽ chờ khuôn mặt nào đó hiện ra trong gương, có thể là mặt quỷ, cũng có thể là mặt sói, nói chung không có gì lạ cả.
Hắn hờ hững, chậm rãi xắn tay áo, sẵn sàng tung cú đấm đầu tiên vào mặt đối phương nếu cần.
“Xè xè... xè xè...”
Đèn phòng tắm vẫn tiếp tục chớp nháy. Dù là ma cà rồng thì mắt cũng bắt đầu thấy khó chịu.
Sau vài nhịp chớp tắt, ánh sáng vàng dịu dần chuyển thành màu xanh lục u ám, nhưng tần suất nhấp nháy vẫn không thay đổi.
Sáng - tối, 2 giây một lần.
Amerik hít thở chậm lại, càng tập trung nhìn vào gương. Và ngay trong khoảnh khắc ánh sáng xanh bật lên, hắn thấy phía sau tấm rèm bồn tắm thấp thoáng một bóng người.
Người nọ mặc bộ váy đỏ rực, thêu hoa văn cầu kỳ, đứng yên lặng phía sau tấm rèm. Dáng đứng có vẻ rất "nền nã", nhưng mái tóc thì xõa phủ kín mặt, che lấp toàn bộ gương mặt.
Không có máu, không hề đáng sợ, cũng chẳng biết vì sao, nhưng sống lưng Amerik lạnh toát.