Chương 5

Hiện đang là tháng 2, lâu đài Hohenzollen nằm ở Trung Âu nên đang áp dụng giờ mùa đông, lệch 7 tiếng so với thành Phong Đô. Giờ này là 5 giờ chiều, ánh hoàng hôn cam đỏ đổ xuống sân khiến người ta không khỏi nheo mắt.

Tư Lăng không dừng lại lâu, nhanh chóng cất bước vào trong, một đại sảnh nguy nga đập ngay vào mắt.

Trần sảnh cao hơn 20 mét. Tư Lăng không chắc người sống nhìn thấy bố cục bên trong có giống thế này không nhưng cô biết chắc họ sẽ thấy khác cô, bởi trong kết giới Lucifer dựng lên, mặt trong bức tường chính diện được vẽ đầy cảnh tượng địa ngục theo phong cách tranh tường châu Âu truyền thống. Hai bên đại sảnh là cầu thang xoắn dẫn lên tầng 2, cầu thang làm bằng đá, lan can khắc đầy những yêu ma quỷ quái mặt mũi ghê rợn của địa ngục.

“Xin chào, linh hồn đến từ phương Đông.”

Một giọng nam trầm thấp, cuốn hút và đầy từ tính cắt ngang dòng suy nghĩ của Tư Lăng. Cô nghiêng đầu nhìn sang, một người đàn ông trông chừng ngoài 30 tuổi đang từ cầu thang bên phải bước nhanh xuống.

“Tôi là Lucifer.”

Vị ác ma địa ngục thường xuyên xuất hiện trong các bộ phim những năm gần đây này có vẻ ngoài cực kỳ lịch thiệp: Dáng người cân đối, làn da trắng sáng, gương mặt góc cạnh điển trai, mái tóc ngắn màu vàng nhạt hơi xoăn cùng đôi mắt xám xanh khiến hắn không giống một ác ma tí nào, nhìn qua thậm chí còn mang theo khí chất thánh thần.

Chỉ là từ sơ mi, áo khoác đến cà vạt của hắn đều đen tuyền, hoàn toàn không thuộc về sắc thái của thiên đường phương Tây. Tư Lăng đã từng đọc trong sách rằng, màu đen này vốn không được chấp nhận ở nơi ấy.

“Chào ngài, hiệu trưởng Lucifer.”

Tư Lăng bước lại gần, không kiềm được mà nhìn hắn vài lần rồi hỏi: “Ngài biết nói tiếng Trung ạ?”

Tuy rằng yêu ma học ngoại ngữ nhanh hơn người bình thường, tu vi càng cao học càng dễ, nhưng tiếng Trung với độ khó khách quan cao ngất vẫn đủ sức làm nản lòng rất nhiều sinh vật siêu nhiên.

Lucifer khiêm tốn đáp: “Haha, 3 năm trước trường có một sinh viên đến từ nước H nhập học, vì để tiện giao tiếp nên tôi đã học qua một chút.”

Phát âm của hắn rất chuẩn, nhưng giọng điệu lại nghiêm túc quá mức, nghe như đang đọc thơ trong cuộc thi ngâm thơ toàn quốc.

Tư Lăng lập tức hiểu ra, có vẻ nguồn học tiếng Trung của hắn hơi lệch tông, chắc là học từ các chương trình thi diễn ngâm thơ hay gì đó đại loại vậy.

Hắn ra hiệu mời, dẫn Tư Lăng tới cầu thang xoắn bên trái lâu đài: “Đi thôi, chúng ta làm thủ tục nhập học đơn giản một chút, rồi em có thể về phòng sắp xếp đồ đạc và đi ăn tối. Căng tin của trường hoạt động theo kiểu gọi món, muốn ăn món Hoa cũng có thể đặt được rất dễ dàng.”

Vừa nói xong, hai người đã đến đầu cầu thang, Lucifer rất ga lăng kéo vali giúp Tư Lăng.

Là “du học sinh trao đổi” được đích thân mời đến, thủ tục nhập học của Tư Lăng diễn ra vô cùng thuận lợi. Chỉ trong vài phút, cô đã nhận được thẻ sinh viên của lớp nâng cao.

Thủ tục xong xuôi, Lucifer giao cô cho một con goblin chuyên phụ trách khu ký túc xá để đưa cô về phòng.

Phòng là dạng hai người một phòng. Goblin giới thiệu rằng bạn cùng phòng với cô chính là sinh viên người H mà Lucifer vừa nhắc tới, một yêu quái hóa thân từ miếng ngọc bội.

Chỉ là lúc này người kia đang học tiết “Lý thuyết xử tử tội ác”, nên không có ở trong phòng.

Con goblin có làn da xanh xám, tai nhọn và mũi khoằm, ngoại hình thực sự không dễ nhìn, nhưng lời nói lại mang theo vẻ từ bi như thể đang thương xót cả nhân gian:

"Tội nghiệp con bé, bị người xứ Hủ bắt từ nước H đem sang rồi nhốt trong bảo tàng. Bây giờ thân thể vẫn đang trưng bày ở Đại Bảo Tàng bên ấy, hồn phách cũng chỉ quanh quẩn được trong phạm vi hơn 1.000 cây số... Nghe nói trước đây nó từng phát điên, liều mạng chạy về phương Đông, nhưng lần nào cũng bị kéo về lại bảo tàng, suýt nữa thì hồn bay phách tán. Cuối cùng đành phải nhập học ở Học viện Quỷ Quái này."

Tư Lăng nghỉ ngơi trong phòng hơn nửa tiếng, đang mơ màng thì nghe thấy tiếng chuông báo hết tiết vang vẳng đâu đó, bèn đứng dậy đi về phía căng tin.

Từ ký túc xá đến căng tin xa hơn chút so với đi học, nên lúc cô đến nơi, phần lớn học viên đã có mặt.

Bọn họ đều đã nghe nói về sự xuất hiện của cô. Giờ được tận mắt chứng kiến, các quỷ quái lớp sơ cấp và trung cấp vì nể sợ học viên lớp nâng cao nên chỉ dám thì thầm bàn tán nhỏ nhẹ. Còn đám quỷ cùng cấp thì lộ rõ ánh nhìn dò xét.