Chương 4

***

Chỉ trong 2 giây ngắn ngủi, Tư Lăng bỗng cảm thấy lực hút trước mặt đột ngột biến mất, cùng lúc đó, một lực đẩy cực mạnh từ phía sau ập tới, hất thẳng cô ra khỏi xoáy nước ở đầu bên kia.

Ngay sau đó, bên tai cô vang lên một giọng thông báo vô cảm:

“Welcome to the Cross-Realm Contract Bureau.”

(Chào mừng đến với Cục Hợp Đồng Xuyên Giới.)

Theo tiếng thông báo Anh vang lên, toàn bộ đại sảnh đồng loạt quay đầu nhìn về phía cô.

Trước khi cô xuất hiện, trong sảnh đang có mấy linh hồn xếp hàng làm thủ tục vượt cảnh giới, đa số là người H mất ở nước ngoài.

Thực ra, theo quy định hiện hành, họ hoàn toàn có thể đầu thai ngay ở phương Tây, nhưng nhiều người trong số đó dù cả đời chưa từng đặt chân về nước, trong lòng vẫn gắn bó sâu sắc với văn hóa nơi ấy. Cũng vì thế mà họ phải tới tận thành Phong Đô để được đầu thai.

Satan đành phải thành lập một cơ quan riêng, mỗi 5 năm mở cửa 1 tháng, chuyên xử lý thủ tục cho những người H mất trong 5 năm qua, để họ có thể thực hiện tâm nguyện “lá rụng về cội”.

Đúng lúc ấy đang là kỳ mở cửa. Các linh hồn đang chờ làm thủ tục bỗng thấy một cô gái Á Đông từ đầu bên kia đi tới, lập tức đưa mắt nhìn nhau đầy ngạc nhiên.

“Xin chào.” Một cô gái toàn thân đỏ rực, mặc đồng phục màu xanh lam, có chiếc đuôi dài mảnh bước tới trước mặt Tư Lăng, hỏi bằng tiếng Anh chuẩn London: “Thưa cô, có phải cô đi nhầm chỗ không. À, cô có nói được tiếng Anh không ạ?”

Ngay sau đó, cô ta chuyển sang tiếng Pháp: “Chúng ta cũng có thể nói chuyện bằng tiếng Pháp.” Rồi lại đổi sang: “Tiếng Đức thì sao?”

Tư Lăng suy nghĩ giây lát, rồi trả lời bằng tiếng Tây Ban Nha: “Biết chút chút.”

Nói xong, cô giơ tờ thông hành trong tay lên, mỉm cười nhìn đối phương đang sững sờ: “Tôi tới làm thủ tục nhập cảnh.”

“Ok.” Nhân viên đưa cô tới một ô cửa sổ cách đó không xa.

Đây là quầy chuyên xử lý thủ tục nhập cảnh. Vì cõi dương ở nước H không tiếp nhận dân di cư, thẻ xanh thì khó mà xin, mà người phương Tây chết tại nước H lại cực kỳ hiếm, nên nhân viên ở đây nhàn đến mức chỉ muốn đi đầu thai cho xong.

Giờ đột nhiên có người tới làm thủ tục, anh ta không tránh khỏi phấn khởi, mặt mày sáng rỡ, nhận lấy tờ giấy Tư Lăng đưa với vẻ đầy phấn khích: “Oa, thư mời có chữ ký của cả Satan và Lucifer sao?”

Anh ta tò mò đánh giá cô gái phương Đông trông chẳng có gì nổi bật trước mặt, rồi cộp một cái, đóng ngay con dấu biểu tượng của địa ngục phương Tây lên giấy: “Chào mừng cô, quý cô đến từ phương Đông.”

“Cảm ơn.” Tư Lăng nhận lại giấy thông hành, ánh mắt vô tình lướt qua con dấu kia: 666...

Băng qua một cánh cổng quỷ mang đậm phong cách châu Âu, Tư Lăng bước vào phạm vi địa ngục phương Tây. Cô lôi từ ví ra tấm bùa xuyên giới mà Tạ Tất An đã đưa, chọn một chỗ trống không có cây cối ngay ngoài cổng rồi châm lửa đốt.

Ngay khi bùa cháy, mọi vật xung quanh lập tức méo mó, xoắn vặn, màu sắc như bị ai đó kéo giãn ra đến biến dạng, hỗn loạn hết cả lên.

Vài giây sau, thứ hỗn loạn đó dần ngưng lại thành một màu đen lấp loáng muôn sắc, rồi lại tiếp tục vặn vẹo biến đổi.

Ban đầu là màu đen dần sáng lên, sau đó xuất hiện vài đường nét, Tư Lăng lờ mờ nhận ra đó là kiến trúc kiểu Âu. Khi hình ảnh rõ ràng hơn, cô nhìn ra được một tòa thành cổ kính tráng lệ, chính là nơi cô đang định đến: lâu đài Hohenzollen.

Lâu đài Hohenzollen thực ra không nằm trong địa ngục phương Tây, mà tọa lạc ở cõi dương, phía nam nước Hans, nổi tiếng chẳng kém gì lâu đài Neuschwanstein ở Bavaria.

Chỉ có điều nhân loại không hề biết rằng, vào giữa thế kỷ 19, ngay sau khi lâu đài này được trùng tu hoàn chỉnh, Lucifer được giao nhiệm vụ lập học viện quỷ quái tại nhân gian, đã chọn nơi đây làm cơ sở chính.

Hắn dùng pháp lực hùng hậu tạo ra kết giới trong lâu đài, mở ra một không gian song song tách biệt giữa người và ma. Nhờ vậy, Lucifer có thể thẳng thừng thiết kế nội thất lâu đài theo ý thích, phần nào không vừa ý thì chỉnh sửa trong lúc tạo kết giới, tiết kiệm công sức khỏi nói.

Khi khung cảnh ổn định lại hoàn toàn, Tư Lăng đã đứng giữa sân một góc của lâu đài Hohenzollen. Cô ngoảnh lại, phía sau là bức tường thành cao sừng sững và cánh cổng sắt nặng nề. Trước mắt là lối vào dẫn tới bên trong tòa lâu đài.