Chương 23

“Rầm!” Cửa phòng bị đá bật mở, bốn người em trong bóng tối nhìn thấy cảnh anh cả bị zombie cắn xé.

“Cạch.” Đèn bật sáng đúng lúc, cảnh Stephan bị xé rời cả mảng da thịt cổ hiện rõ trước mắt, họ thậm chí còn thấy mạch máu bên cổ hắn đang đập yếu ớt…

Elizabeth cũng ngoái lại nhìn họ, nửa mặt đã bị máu nhuộm đỏ. Cô ta nghiêng đầu, mỉm cười không tiếng.

“Ah…”

“AAAAA!!!”

Bốn người em cắm đầu bỏ chạy, lăn lộn mà lao xuống cầu thang.

Elizabeth gào lên quái dị rồi đuổi đến cửa cầu thang, vươn bàn tay trắng bệch, khô gầy muốn tóm lấy người chạy cuối cùng, nhưng lại bị hất ra. Cô ta chỉ đành hậm hực quay về phòng.

Đó là quy tắc nhiệm vụ từ trước đến nay của Học Viện Quỷ Quái, trừ khi mọi người bàn bạc thống nhất sẽ hành động cùng nhau trước khi nhiệm vụ bắt đầu, còn không thì mỗi người chỉ được hoạt động trong phạm vi mình tự chọn, như vậy mới tránh tối đa cạnh tranh ác ý.

Khoảnh khắc xác định Elizabeth không đuổi theo nữa, bốn anh em lập tức như rút sạch sức lực, lần lượt ngồi sụp xuống đất, hoảng hồn thở dốc.

Áo của người anh hai Matthias đã ướt đẫm mồ hôi. Hắn vừa nhìn về phía cầu thang trống không vừa thốt lên: “Chuyện… chuyện gì vậy? Đây là nhà ma hả?”

“Trông giống một con xác sống thì đúng hơn.” John nói. Hắn cau mày, rồi đi xuống lầu: “Dưới lầu còn súng. Để anh đi gϊếŧ nó!”

“Khoan… khoan đã, báo cảnh sát trước đi!” Matthias nuốt nước bọt, bước vào căn phòng gần đó. “Anh đi lấy điện thoại.”

Hai người còn lại nghe họ nói qua nói lại cũng bình tĩnh hơn được chút ít. Họ nhìn nhau, cảm thấy báo cảnh sát chỉ cần một người là đủ, còn “săn xác sống” rõ ràng khó hơn, thế là cả hai cùng theo John xuống lầu lấy súng săn.

Matthias thì quay lại phòng mình.

Điện thoại của hắn đang cắm sạc trên tủ đầu giường. Matthias ngồi xuống mép giường, cầm điện thoại lên, còn đang phân vân nên gọi 110 hay 112 thì điện thoại đột ngột rung lên. Trên màn hình hiện “Số lạ”.

Matthias cũng không quá ngu, sau một thoáng nghẹt thở, hắn dứt khoát bấm từ chối. Màn hình lập tức trở về giao diện chính.

Nhưng…

Năm 2025, đám quỷ quái cũng theo kịp thời đại rồi. Tiếng chuông đó chẳng nhằm dụ Matthias nghe máy để kích hoạt bẫy gì cả, thực tế cho dù hắn có nghe, đầu dây bên kia cũng chỉ có tiếng bận.

Chuông reo chỉ để thu hút sự chú ý của Matthias, đồng thời trì hoãn việc hắn báo cảnh sát.

Matthias hít sâu hai hơi, bắt đầu bấm số lại thì bỗng nghe thấy sau lưng vang lên tiếng sột soạt. Hắn nghi hoặc quay đầu lại, trong bóng tối chưa bật đèn, một đàn dơi vỗ cánh lao về phía hắn.

“A!” Matthias bật dậy khỏi mép giường, trước tiên cuống cuồng che đầu, rồi liều mạng vung tay xua đuổi. Khi nhìn lại lần nữa, hắn phát hiện trên tường cạnh mình không hiểu vì sao xuất hiện một vòng sáng trắng tròn như mặt trăng. Trong ánh sáng đó phản chiếu hình bóng nghiêng của một người đàn ông mặc vest, đường nét góc cạnh rõ ràng, toát ra vẻ lạnh lẽo… mà lại đẹp trai một cách quỷ dị.

SAN giảm -10%.

“Cái qu…” Matthias còn chưa nói xong, cảnh vật xung quanh đột nhiên thay đổi. Ánh sáng bỗng sáng rực, căn phòng phóng lớn gấp mấy lần, biến thành một sảnh vũ hội phong cách châu Âu cổ điển.

Hắn đang đứng giữa sàn nhảy, xung quanh đều là quý tộc đang khiêu vũ.

Matthias không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hắn đứng đực tại chỗ nhìn quanh. Bỗng hắn ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào mê người, quay lại thì thấy một người hầu đang cẩn thận rót rượu vang đỏ vào tháp ly. Matthias nhìn sững vài giây, phát hiện không chỉ mùi rượu hấp dẫn mà màu đỏ sẫm trong suốt ấy cũng khiến người ta say mê. Hắn từng bước đi về phía tháp rượu, chiếc điện thoại đang cầm trong tay bị dây sạc kéo rơi xuống đất, phát ra tiếng “bụp” khá lớn, nhưng hắn hoàn toàn không nhận ra.

Cùng lúc đó, ba anh em còn lại đã lấy được súng săn ở tầng một và lấy hết can đảm quay lại tầng ba.

Từ phòng khách đến cầu thang rồi hành lang, mỗi khi đi ngang một công tắc họ đều bật đèn. Ánh sáng đem lại hiệu quả trấn an cực tốt. Khi bước lên bậc thang cuối cùng của tầng ba, cả ba đã không còn run rẩy. Họ đầy tự tin muốn bắn chết sinh vật đáng sợ kia, báo thù cho người anh em đã chết.

Cửa phòng ngủ chính lại đóng. Cả ba lập tức nhớ đến cảnh đáng sợ vừa rồi khi chạm mặt nó, bước chân nhẹ đến mức gần như không nghe thấy. Nhưng khi giày giẫm lên phần gỗ đã mục, trọng lượng cơ thể vẫn khiến sàn phát ra tiếng kẽo kẹt. Trong bóng tối im ắng như tờ, âm thanh ấy khiến da đầu họ tê dại. Họ lập tức đứng im, đợi đến khi tiếng động tan biến mới dám bước tiếp.

Từ cửa cầu thang đến cửa phòng ngủ chính chỉ khoảng năm mét, vậy mà họ đi mất mấy phút.

Cuối cùng cũng đến nơi, anh tư Julian nắm tay nắm cửa, đồng thời nhìn sang John.

John nâng súng săn lên, nhắm vào khe cửa. “Cạch” một tiếng, hắn lên nòng, nín thở, chuẩn bị chờ Julian mở cửa để bắn nổ đầu con “zombie”.