Chương 22

Stephan nâng khẩu súng săn, từng bước từng bước đi đến trước cửa phòng thay đồ. Hắn không phát ra tiếng động, vặn nhẹ tay nắm kim loại trên cửa, trước tiên đưa nòng súng thò vào trong, trầm giọng nói: “Ra đây! Tao thấy mày rồi!”

Không ai đáp lại.

Stephan đưa tay sờ vào bức tường bên trong cửa để bật đèn.

Cấu trúc phòng thay đồ khá dài và hẹp, lối đi chỉ chừng một mét rưỡi rộng, nhưng chiều dài khoảng 4-5 mét. Hai bên đều là tủ gỗ cao sát trần. Chỉ có hai dãy tủ gần cửa là loại ô mở không có cánh tủ, còn lại đều có cửa lớn che kín, rất dễ để ai đó ẩn nấp.

Stephan đoán tên trộm đang giấu trong mấy cái tủ đó, nên hắn bước hẳn vào trong phòng thay đồ rồi đóng cửa lại, nâng súng, từ tốn mở cánh tủ thứ nhất.

Mà ở nơi hắn không thấy được, cửa phòng ngủ chính đang mở bị một cơn gió nhẹ thổi khẽ khàng đóng lại, đèn cũng theo đó vụt tắt.

“Ra đây!” Trong phòng thay đồ, tâm trạng của Stephan càng lúc càng bực bội. Hắn mở thêm một cánh tủ nữa vẫn chẳng có gì, hắn mất luôn sự cẩn trọng ban nãy, một hơi kéo bật toàn bộ những cánh tủ còn lại.

Tất cả đều trống rỗng, chẳng có dấu vết của bất kỳ tên trộm nào.

“F**K!” Stephan nguyền rủa một tiếng, tức tối sải bước đến cửa phòng thay đồ, giật mạnh nó ra.

Nhìn thấy bên ngoài tối đen như mực, cơn bực trong hắn càng bốc mạnh. Hắn không đi bật đèn, mà nâng súng lao thẳng vào phòng tắm: “Ai ở trong đó?! Ra đây!!”

Đột nhiên, hắn nghe thấy tiếng động phía sau.

Stephan lập tức xoay người, một gương mặt trắng bệch đầy máu me đang loạng choạng nhào về phía hắn!

Chỉ trong khoảnh khắc ấy, Elizabeth thấy thanh SAN trên đầu anh bật ra một dòng: -10%

“Waaa” Từ miệng cô phát ra âm thanh kỳ dị. Stephan đối mặt với cô cũng thét lên, gào đến vỡ giọng: “A!!!”

Giây tiếp theo, Elizabeth đè ngã hắn xuống đất. Mắt Stephan dần thích ứng với bóng tối, nhìn rõ hơn dáng vẻ của Elizabeth, chiếc váy cưới không hợp hoàn cảnh và quầng thâm nặng nề không thể thuộc về người sống.

-10%.

“AAAA tránh ra!!!” Stephan vùng vẫy gào lên: “Cứu với! Cứu với!”

Elizabeth bóp lấy cổ hắn, đập mạnh đầu hắn xuống nền.

-10%.

-10%…

“Uaa!” Elizabeth lại phát ra tiếng kêu quái dị. Những chiếc răng bẩn thỉu như sắp cắn xuống bất cứ lúc nào, mùi xác thối từ miệng cô ta xộc ra nồng nặc.

“AAAAA!” Stephan cố nâng súng lên, nhưng vì run quá dữ dội nên không sờ được vào cò.

Đúng lúc hắn tưởng cô ta sẽ cắn chết mình, cái miệng hôi thối ấy bỗng há rộng, vô số thứ nhỏ như hạt gạo đồng loạt phun ra từ cổ họng cô ta, bắn đầy lên mặt Stephan.

Dù đang chìm trong nỗi kinh hoàng tột độ, Stephan vẫn chết lặng một nhịp. Nhưng rất nhanh, hắn nhận ra mấy thứ bắn lên mặt mình đang động… đang ngọ nguậy…

Vì hắn hét to nên có vài con bị phun thẳng vào miệng, cũng đang ngọ nguậy… Môi hắn hơi động, vài con nổ lép bép giữa kẽ răng, mềm oặt và nhớp nháp.

Hắn còn ngửi thấy một thứ mùi khó tả, khiến hắn liên tưởng ngay đến nơi mà lũ sinh vật nhầy nhụa này thường sinh sôi.

Thiết bị tạo ảo giác giòi bọ, một trong những phát minh đắc ý của giáo sư Mammon.

Nó tái hiện hoàn hảo cảm giác giòi bò, còn chu đáo pha thêm mùi xác thối và phân.

Stephan hoảng hốt ngậm chặt miệng, lập tức không dám phát ra âm thanh. Nhưng chính sự im lặng đó lại làm các giác quan khác nhạy hơn, hắn cảm nhận rõ có vài con mềm mềm trượt xuống cổ họng, sự ngọ nguậy mang lại cảm giác ngứa buốt.

“Oẹ…” Hắn nghiêng đầu nôn khan, Elizabeth hài lòng khi thấy SAN của hắn lại rơi thêm 20%.

Một bên má hắn và mặt sàn bên cạnh đều đầy dịch nhớp nháp, xen lẫn vài con giòi thoi thóp đang co giật.

-10%.

Cuối cùng, Stephan chạm được vào cò.

“Đoàng.”

Bốn người em đang nướng thịt dưới lầu đồng loạt ngẩng lên, nhìn nhau, rồi cùng lao về phía cửa lớn.

Phát đạn bắn trúng sườn bụng Elizabeth, lực đẩy khiến cô ta bật lùi.

Stephan nhân cơ hội đá văng cô ta ra, bò trốn điên cuồng. Hắn vừa chạy khỏi phòng tắm và nắm vào tay nắm cửa phòng ngủ chính, hắn bị ai đó từ phía sau túm mạnh lấy hai vai.

Lần này, cơn đau sắc bén ập đến không hề nương tay!

Stephan mất kiểm soát, ngã ngửa ra sau. Khi hắn ngước mặy lên, mặt Elizabeth vốn đầy máu giờ trong miệng còn ngậm một mảng thịt đỏ tươi.

“AA…” Stephan vừa đau vừa hoảng đến chết lặng.

Trước mắt hắn trắng xoá, thậm chí quên cả đứng dậy chạy, chỉ nằm đó, trợn trừng nhìn Elizabeth đang nhai thịt.

Máu đặc nhỏ tong tong xuống chiếc váy cưới rách nát, mùi tanh xộc thẳng vào mũi anh.

-10%.

Chỉ còn 20%. Với thực lực của một “cô dâu zombie” tân binh nhưng mạnh mẽ, Elizabeth hoàn toàn có thể gϊếŧ hắn trong một chiêu.

Cô ta thong thả nuốt miếng thịt, rồi không chút khoan nhượng lại lao đến.

“Phặp…” Hàm răng không sắc nhưng đủ mạnh để xuyên qua cổ họng hắn, tạo ra âm thanh ghê rợn.

Đôi mắt Stephan trợn trừng, cơ thể co giật liên hồi, hai chân đập xuống sàn gỗ phát ra tiếng "cộp cộp" liên tiếp.