Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ma Á Out Trình Quỷ Âu!

Chương 21

« Chương TrướcChương Tiếp »
Một tiếng rưỡi sau, năm anh em nhà Steman ồn ào kéo nhau vào ở trong biệt thự.

Lúc này đúng vào buổi chiều còn sáng sủa, không mấy thích hợp để quỷ quái lộng hành, nên mọi thứ đều tạm thời yên ắng. Năm anh em vừa đặt hành lý xuống vừa bàn bạc tối nay sẽ nướng thịt ngoài sân, ngày mai vào rừng Đen của thành phố Freiburg săn bắn, ngày kia thì xuất cảnh sang xứ Gà Trống Gaulois (Pháp).

Người sói Aurick tức tối chế nhạo qua phù truyền âm: “Hello? Bọn họ còn nhớ trong nhà mình có một đứa trẻ bị ngược đãi đến chết hiện đang nằm trong tủ đông của nhà xác không hả?”

Elizabeth bật cười: “Nếu bọn họ từng để tâm chuyện đó thì Eliot đã không chết.”

“Con người sợ ma quỷ.” Giọng Amerik lạnh lẽo, trầm thấp. “Nhưng bọn họ còn đáng sợ hơn ma quỷ.”



Hoàng hôn dần buông xuống.

Khu rừng Đen kéo dài hơn trăm kilômét của Freiburg chìm vào bóng tối trước tiên, ánh sáng trong biệt thự cũng nhanh chóng từ sáng chuyển sang tối dần. Năm anh em bật đèn phòng, rồi lấy nguyên liệu chuẩn bị sẵn trong tủ lạnh mang ra sân dựng lò nướng, bắt đầu buổi tiệc nướng nhộn nhịp buổi tối.

A Trụy và Tư Lăng đang ở trạng thái ẩn hình, ngồi trên một gò mộ đối diện. Chủ nhân ngôi mộ là một nữ cảnh sát khi còn sống, nóng nảy nhưng chính trực. Khi phát hiện có người ngồi trên “nóc nhà” mình, cô lập tức nổi đóa bay ra chửi vài câu. Nhưng khi nghe A Trụy nói: “Chúng tôi đến để xử vài tên có sở thích ấu da^ʍ.” cô lập tức dịu mặt lại, còn lịch sự động viên vài câu, sau đó từ dưới mộ lôi hẳn mấy chai bia lên cho họ.

“Bia của nước Hans đúng là đỉnh thật.” A Trụy nâng chai nốc hai ngụm, ánh mắt chợt tối lại, thở dài: “Tôi nghe nói bia Thanh Đảo cũng ngon lắm… Nhưng khi tôi bị đưa khỏi nước Từ, họ vẫn chưa có thứ đó. Không biết còn có cơ hội được uống không.”

“Rồi sẽ có.” Tư Lăng uống một ngụm, cái lạnh của bia hòa với hơi sương rét buốt xung quanh khiến nàng cảm thấy càng lạnh hơn.

Cái gọi là “lạnh” vốn chẳng ảnh hưởng gì đến quỷ quái, nhưng không hiểu sao cô lại rất ghét kiểu ẩm lạnh như thế. Vì vậy cô kết ấn tạo cho mình một chiếc áo khoác gió, vừa an ủi A Trụy: “Cô sẽ được về nước thôi. Đến lúc đó, thứ mới lạ để cô trải nghiệm còn nhiều lắm.”

Đột nhiên, đèn phòng ngủ chính tầng ba chớp mạnh vài cái. Không chỉ hai người họ bên kia thấy, mà cả năm anh em đang nướng thịt trong sân cũng chú ý.

A Trụy nắm chai bia cười khẽ: “Elizabeth bắt đầu rồi.”

“Sao thế?” Cha của đứa trẻ tên John Steman nhíu mày nhìn cửa sổ tầng trên. Người anh cả Stephan Steman thì không để tâm: “Chắc bóng đèn cần thay, hoặc nguồn điện không ổn định.”

John cũng nghĩ vậy nên cúi đầu tiếp tục xiên thịt. Chỉ chừng ba phút sau, đèn tầng ba lại chớp dữ dội.

Lần này, khi Stephan ngẩng lên nhìn, anh thấy một cái bóng người bước ngang qua cửa sổ.

Lông mày Stephan nhíu chặt. Phản ứng đầu tiên chính là có trộm vào nhà.

Phòng ngủ chính tầng ba đúng là phòng của Stephan. Hắn suy nghĩ một chút, rồi nói với các em: “Anh vào xem thử.” sau đó vòng qua lò nướng bước vào nhà.

Vì có kế hoạch săn bắn nên cả năm anh em khi ra ngoài đều mang theo súng săn, lúc đến biệt thự thì treo toàn bộ sau cánh cửa phòng khách. Stephan lấy xuống một khẩu, lên đạn, rồi nhẹ chân bước lên lầu.

A Trụy và Tư Lăng nhìn toàn bộ cảnh ấy, Tư Lăng có hơi bất lực: “Sao anh ta không gọi thêm vài người nữa? Một mình đi vào kiểu này ngu thật sự.”

A Trụy bĩu môi: “Chỉ có thể nói là mô-típ kinh điển của phim kinh dị, ngu nhưng không bao giờ lỗi thời.”

Stephan bình an vô sự đi qua tầng một, tầng hai, rồi lên đến tầng ba có phòng ngủ chính.

Hắn bước vào phòng, nhưng không ngu ngốc như nhân vật chính phim kinh dị mò mẫm trong bóng tối mà bật đèn ngay lập tức. Chỉ là vì quá căng thẳng nên hắn bỏ qua vài chi tiết… ví dụ như trước khi hắn lên đây, đèn tuy nhấp nháy hai lần nhưng sau cùng vẫn sáng, thế mà khi hắn mở cửa thì phòng lại tối om.

Stephan giương súng, cảnh giác nhìn quanh: “Ai ở trong phòng?”

Trong tầm mắt, phòng ngủ có vẻ hoàn toàn bình thường: Phòng rất rộng nhưng không quá nhiều vật để ẩn nấp. Giữa phòng là một chiếc giường đôi, đầu giường tựa vào bức tường đối diện cửa. Hai bên có tủ đầu giường. Bên trái là cửa sổ nên không đặt đồ, chỉ trải một tấm thảm chữ nhật. Bàn làm việc, bàn trang điểm đặt sát tường cạnh cửa phòng. Bên trái cửa còn có một chiếc tủ bảy ngăn cao ngang vai. Đó là toàn bộ nội thất trong phòng.

Ngoài ra, trên bức tường bên phải của giường có hai cánh cửa: một dẫn đến phòng tắm, một là phòng thay đồ.

Năm anh em chỉ đi du lịch ngắn ngày, nên phòng thay đồ thật sự hơi thừa. Sau khi đến biệt thự, Stephan thậm chí không bước vào trong một bước nào, chiếc vali mở toang thì đặt luôn xuống đất cạnh giường.

Nhưng lúc này, sau khi xác nhận trong phòng ngủ không có ai, điều đầu tiên hắn nghi ngờ là kẻ trộm đang trốn trong phòng thay đồ.
« Chương TrướcChương Tiếp »