Những lời này Tư Lăng đã nghe suốt 1.000 năm nay. Cô bắt đầu cảm thấy phiền, khẽ nhíu mày: “Tôi cũng nói với anh bao nhiêu lần rồi, tôi không nỡ bỏ ba vạn năm đạo hạnh của mình.”
Tạ Tất An tức nghẹn: “Cô không thể cái gì cũng muốn cả!”
“Bạch Vô Thường đại nhân.” Tư Lăng gọi ra danh xưng xưa cũ nghe có vẻ cung kính, nhưng ánh mắt và đuôi mày lại lộ rõ vẻ mỉa mai không hề che giấu.
Cô đứng dậy, bàn tay quỷ trắng bệch với móng tay đỏ thẫm tì lên mặt bàn, người hơi nghiêng về phía trước, nhìn chằm chằm vào Tạ Tất An, đôi mắt lạnh lẽo không mang lấy một tia cảm xúc: “Tôi tồn tại còn lâu hơn cả Phong Đô. Việc tôi ngồi đây nói chuyện với anh là vì phép lịch sự. Nếu các người có cách giúp tôi thành tiên, tôi rất cảm kích. Nếu không có vậy để tôi tích lũy thêm mấy vạn năm đạo hạnh nữa, đến lúc đó gϊếŧ vài thiên binh thiên tướng, mở một bữa tiệc linh đình, thiên giới tự nhiên sẽ có chỗ cho tôi!”
“…” Tạ Tất An bị luồng quỷ khí mạnh mẽ ấy làm cho sợ đến nghẹn họng, không nói nổi một lời.
Tư Lăng mặt không cảm xúc đứng thẳng người, xoay người bước đi.
Mãi cho đến khi cô đi tới cửa quán cà phê, Tạ Tất An mới như bừng tỉnh từ trong mộng, bật dậy khỏi chỗ ngồi.
“Ê… Tư Lăng!” Anh hốt hoảng vội vã đuổi theo cô, không phải vì bị luồng quỷ khí kia dọa sợ, mà vì anh phát hiện ra một ý đồ khủng khϊếp trong lòng cô: Cô nàng này định đi theo con đường thăng chức chuyên dụng của Bật Mã Ôn…
“Tư Lăng!” Tạ Tất An chặn cô lại ở sảnh ngoài quán cà phê, trong lòng do dự mãi, cuối cùng đành phải tung ra con át chủ bài: “Được rồi… Tôi còn một cách nữa.” Nói rồi anh liếc nhìn về phía quán cà phê sau lưng cô: “Mình ngồi xuống nói nhé?”
Sắc mặt Tư Lăng vẫn chẳng khá hơn chút nào: “Nói ở đây luôn đi.”
“Nói ra thì dài dòng lắm…” Tạ Tất An có phần khó xử, nhưng nghĩ tới “quân bài tẩy” của Tư Lăng, anh không dám chậm trễ, lập tức mở chiếc Thông Minh Bàn ba gấp, vào app Âm Tín, lục lại khung trò chuyện với cô, gửi một tập tin qua: “Cô tự xem đi.”
“Keng...” Thông Minh Bàn của Tư Lăng vang lên. Cô mở tập tin, văn bản trông rất chính thức, nội dung dài dằng dặc.
Cô lật nhanh vài trang, rồi kinh ngạc ngẩng đầu: “Học viện Quỷ Quái?”
“Ừ.” Tạ Tất An gật đầu: “Được rồi… Tôi thừa nhận, đây không phải công việc tốt đẹp gì. Vốn dĩ đây là dự án hợp tác giữa Thiên Đình và Thiên Đàng bọn họ, mục đích là để giáng thiên phạt xuống trừng trị kẻ ác ở nhân gian. Nhưng đám người bên Thiên Đình không muốn đυ.ng vào mớ việc này, bèn viện cớ đẩy qua cho địa phủ. Phía phương Tây vốn là bên đề xuất hợp tác cũng không tiện cứng rắn quá, để tiện kết nối thì giao phần nhiệm vụ của mình cho Satan. Satan lại đẩy việc đó cho Lucifer [3], cũng chính là người đang phụ trách Học viện Quỷ Quái.”
[3] Nhân vật trong truyền thuyết phương Tây, từng là đại thiên sứ, sau phản nghịch và trở thành chúa tể địa ngục, thường đại diện cho quyền năng bóng tối hoặc sự phản kháng.
Tư Lăng cúi đầu tiếp tục đọc tài liệu. Tạ Tất An thấy cô tuy cau mày thật chặt nhưng vẫn chưa từ chối thẳng thừng, bèn dè dặt nói tiếp: “Cô chỉ cần đi một chuyến, thực hiện một chút trao đổi học thuật về các hình thức kinh dị Á - Âu, lâu nhất là 3 năm, sau khi trở về sẽ được xếp thẳng vào hàng ngũ tiên nhân. Nếu cô thích chức vị nào bên Thiên Đàng cũng có thể thương lượng, làm đại thiên sứ chẳng hạn…”
Anh dốc hết sức để liệt kê thêm nhiều điều hấp dẫn. Thế nhưng Tư Lăng ngẩng đầu lên, chỉ thản nhiên nói: “Chốt kèo.”
“???” Hạnh phúc đến quá nhanh khiến Tạ Tất An suýt nữa phản ứng không kịp.
Tư Lăng nói tiếp: “Nhưng tôi cũng có điều kiện.”
Khóe miệng Tạ Tất An cong lên đến mức còn khó đè hơn cả đường biểu đồ doanh thu phòng vé của Na Tra 2: “Cô nói đi!”
Tư Lăng trầm ngâm: “Sắp xếp một người chuyên phụ trách kết nối với tôi, cung cấp mọi nhu cầu sinh hoạt hằng ngày. Tôi không ngại tự bỏ tiền, nhưng ở bên phương Tây e rằng có nhiều thứ không dễ kiếm được.”
“Chuyện nhỏ thôi!” Tạ Tất An phất tay mạnh mẽ: “Tôi sẽ đích thân phụ trách kết nối với cô, bảo đảm gọi là có mặt! Còn chuyện tiền nong, tuyệt đối không để cô phải bỏ ra một xu nào, bên tôi sẽ hoàn trả toàn bộ!”
Tư Lăng gật đầu: “Nói rõ là thời hạn tối đa là 3 năm, chúng ta phải ký hợp đồng.”