Chương 16

Hắn đưa tiếp món thứ ba — một con búp bê trắng nhỏ bằng lòng bàn tay, trông khá thô sơ.

“Bù nhìn thế thân.” Mamen nói, “Dùng để giữ mạng khi có chuyện bất trắc. Nó sẽ âm thầm thế chỗ cô, còn cô thì được dịch chuyển đến chỗ cách đó 5 mét.”

Tư Lăng nhìn con búp bê trắng đang cầm trong tay, hơi nhướng mày, tâm trạng phức tạp: Người đánh nhau với ma, không ngờ ma lại nhát gan đến vậy?

Khác xa với tưởng tượng của cô trước khi xuất phát.

“Cuối cùng là cái này.” Mamen nhấc lên một chiếc balo da màu đen đặt trước mặt cô, “Tôi gọi nó là balo Mamen —— vì là tôi tự tay làm ra, haha! Bên trong rộng hơn vẻ ngoài rất nhiều, nhét cả lâu đài Hohenzollen vào cũng được. À mà — nhắc trước, đừng có chui vào thử vì tò mò. Nếu không có ai biết cô ở trong đó và ‘lôi’ cô ra, thì cô đừng mong thoát ra được.”

Cái này đúng là hữu ích thật.

Tư Lăng mỉm cười nhận lấy: “Cảm ơn.”

“Được rồi, đây là mấy đạo cụ cơ bản.” Mamen phủi tay, “Sau này trước mỗi nhiệm vụ, cô đều có thể đến chọn thêm một lần nữa. Đạo cụ thông thường thì tôi sẽ làm thủ tục thanh toán với hiệu trưởng Lucifer, còn mấy món đắt tiền thì... ta bàn riêng.” Mắt hắn lóe sáng, “Tôi đảm bảo giá cả vô cùng hợp lý.”

… Hóa ra là đem bán thật à?

Tư Lăng đột nhiên cảm nhận sâu sắc cái danh “hiện thân của lòng tham” của hắn đúng là không phải hư danh.

Cô thu mấy món đạo cụ vào balo Mamen rồi cùng A Trụi rời khỏi “Bộ phận Nghiên cứu Công nghệ Địa Ngục”, đi tới phòng học của lớp nâng cao.

Phòng học nằm ở tầng cao nhất của tòa tháp phía tây lâu đài. Do khu vực này quá cao nên khi kết giới được dựng lên, Lucifer đã tiện thể lắp thêm thang máy — kiểu thang máy cũ kỹ, bên trong hình trụ, cửa là loại lưới kéo bằng đồng thau, mỗi lần đóng mở va vào rãnh trượt phát ra âm thanh ken két khó chịu.

A Trụi vừa bước vào thang máy liền bật cười: “Chỗ này có truyền thuyết tâm linh duy nhất của cả trường đó.”

“Gì cơ?” Tư Lăng tò mò hỏi.

Học viện quỷ quái mà cũng có “truyền thuyết tâm linh” thì đúng là thú vị.

“Nghe đồn nếu nửa đêm đi thang máy một mình, sẽ nghe thấy tiếng gào thét từ sâu trong địa ngục — truyền thuyết này đã lưu truyền suốt 50 năm rồi.” A Trụi bĩu môi, “Nhưng nhiều người thử rồi, chẳng ai nghe thấy gì cả. Giờ ai cũng cho rằng đó là mấy học sinh trao đổi tộc tinh linh bịa ra thôi — bọn họ gần gũi với tự nhiên hơn, cảm nhận cũng nhạy hơn, bình thường lại tỏ vẻ thanh tao quý tộc, nói dối kiểu này dễ gạt người ta lắm.”

Thang máy dừng lại ở tầng 3. Khi vẫn chưa dừng hẳn, hai người đã nhìn thấy bên ngoài cửa là Lucifer đang cầm tập hồ sơ.

Tuy Lucifer là một hiệu trưởng cực kỳ có trách nhiệm, nhưng hiếm khi đích thân lên lớp, nên cũng chẳng hay lui tới tòa tháp này. Vừa thấy thang máy bắt đầu tiếp tục lên cao, A Trụi liền hỏi: “Có nhiệm vụ mới à, thầy hiệu trưởng?”

“Ừ.” Lucifer bình tĩnh đáp. Tư Lăng nhạy bén nhận ra sắc mặt hắn có phần trầm xuống, nghĩ ngợi một chút nhưng không tiện hỏi thêm.

Chỉ hai mươi phút sau, cô đã hiểu vì sao sắc mặt Lucifer lại kém như vậy.

Khi chuông vào lớp vang lên, hắn lập tức bảo A Trụi đi mời giáo sư Mimir — người phụ trách dạy lý thuyết — ra ngoài. Nói chính xác thì là bế ra ngoài, vì giáo sư Mimir giờ chỉ còn lại một cái đầu thông thái được Odin dùng pháp thuật giữ lại.

A Trụi cẩn thận nâng hai bên đầu ông ấy, nhấc từ bục giảng xuống. Giáo sư Mimir chẳng lấy gì làm phiền lòng, chỉ căn dặn A Trụi:

“Đặt tôi lên ghế dài ngoài hành lang nhé, đừng để lên bậu cửa sổ! Bậu cửa bằng đá cẩm thạch, lạnh buốt, lạnh từ cổ tới tận não, tri thức trong đầu tôi nó đông cứng hết cả lại!”

“Vâng ạ, giáo sư Mimir.” A Trụi đáp.

Chờ A Trụi đặt cái đầu kia yên ổn xong xuôi, Lucifer bắt đầu phát tài liệu trong tập hồ sơ.

Trong suốt 30.000 năm tồn tại của mình, Tư Lăng chưa từng tiếp xúc với loại nhiệm vụ gϊếŧ người như thế này. Trước khi cầm tài liệu, cô chỉ thấy tò mò. Nhưng đến khi tay vừa chạm vào giấy, mắt vừa liếc qua vài dòng, một luồng khí lạnh đã lan dần từ tim ra khắp tứ chi.

Chỗ gần cửa sổ, ba anh em người sói đập bàn giận dữ.

“Thứ cầm thú!” Anh cả Fenrik gầm lên.

Tộc người sói vốn thân hình vạm vỡ, dù đang trong hình dạng con người thì vóc dáng vẫn to lớn hơn người bình thường rất nhiều, lá phổi cũng khỏe. Một tiếng gầm của hắn vang lên khiến đám quỷ xung quanh phải bịt tai nhăn mặt.