Ngay lúc hắn đang lên giọng chế nhạo, học sinh phía trước vừa điểm món xong.
Ánh mắt Tư Lăng dời khỏi gương mặt tròn trịa đầy thịt của hắn, chuyển sang quầy trước mặt, rồi lạnh nhạt dùng tiếng Ý chuẩn chỉnh nói với hồn ma lơ lửng sau quầy:
“Mì Ý.”
Hồn ma cúi đầu ghi chép, vừa viết vừa hỏi: “Sốt kem trắng hay sốt cà chua?”
Tư Lăng đáp: “Tương đen kiểu Bắc Kinh.”
Tay hồn ma run lên, lông chim trên bút vạch ra một vệt dài trên giấy.
“Ê, con nhỏ kia!” Ma cà rồng Ý quốc lập tức xù lông, đôi nanh trắng nhởn lộ ra hoàn toàn, vươn tay định túm lấy cổ áo Tư Lăng.
“RẦM ——!” Một tiếng vang dữ dội.
Cả nhà ăn lập tức im phăng phắc.
Các học sinh ban đầu chỉ tò mò quay đầu nhìn theo bản năng, nhưng khi thấy rõ cảnh tượng trước mắt, trong mắt họ ánh lên vẻ hứng thú, có mấy người ở xa còn đứng bật dậy như sợ bỏ lỡ màn hay.
—— Nơi ánh nhìn tập trung, tên ma cà rồng Ý quốc tròn trịa kia bị một luồng pháp lực mạnh mẽ hất văng, đập thẳng vào dãy tủ gỗ bên trái nhà ăn.
Trong khi đó, Tư Lăng vẫn đứng nguyên tại quầy gọi món.
Sau vài giây chết lặng, ánh mắt mọi người lại đồng loạt dời sang phía sau lưng Tư Lăng.
Amerik · Usserlian – hoàng tử ma cà rồng – đứng đó, tay vẫn đút túi quần tây, không buồn để tâm đến ánh nhìn của bất kỳ ai. Ánh mắt cậu chỉ bình tĩnh nhìn về phía trước, lạnh nhạt cất giọng:
“Các người thể hiện sự khinh miệt và nhạo báng văn hóa phương Đông không khác gì một lũ người sống ngắn ngủi và thiển cận. Cho phép tôi nhắc nhở một chút: dòng họ Usserlian của ta có lịch sử từ thế kỷ thứ 8 trước Công nguyên. Lúc đó, cái gọi là Đế quốc La Mã – mà các người cho là nguồn cội chính thống – mới chỉ là một thành bang non trẻ. Còn nước Hans của ta vẫn chỉ là các bộ lạc man hoang. Và cũng chính vì thế, tổ tiên của ta mới có vinh dự tham gia vào công cuộc hình thành nền văn minh La Mã cổ đại.”
Cậu ta dừng lại, nhìn xuống Tư Lăng:
“Còn ở phương Đông xa xôi, vương triều Thương đã kết thúc hơn 200 năm, nhà Tây Chu cũng đang sắp đi đến hồi kết. Chỉ khoảng 200 năm sau nữa thôi, ngay cả kẻ mù chữ cũng từng nghe danh một người — Khổng Tử. Khi ông có 3.000 đệ tử theo học, thì nền văn minh của các người thậm chí còn chưa thành hình.”
Ngữ điệu trầm thấp bằng tiếng Hans, lại được Amerik nói ra bằng vẻ lạnh lùng cao ngạo, lập tức nâng khí chất lên tận mây xanh.
Cậu ta thầm nghĩ, đời này cậu nhất định sẽ không nói cho ai biết: cái vẻ “mắt không thèm nhìn ai” vừa rồi thật ra chỉ vì... ánh nhìn đồng loạt lúc nãy của mọi người khiến cậu hồi tưởng tới một vài ký ức kinh hoàng đêm qua.
Tư Lăng quay đầu nhìn chằm chằm vào cậu ta, khóe môi khẽ cong, thầm nghĩ đầy trêu chọc:
Ồ, xem ra việc Amerik mất ngủ tối qua không chỉ do sợ hãi… chắc là còn vì phải thức trắng đêm cày lịch sử để soạn bài phát biểu nữa chứ.
“Giờ thì, Aurelio.” Amerik lạnh nhạt liếc nhìn ma cà rồng Ý quốc đang nằm sõng soài dưới đất, thở hồng hộc, “Tôi có thể thay mặt cậu xin lỗi, nhưng tôi khuyên cậu nên tự mình làm điều đó thì hơn.”
“Tôi, tôi… tôi…” Aurelio lắp bắp định bò dậy, nhưng sức đánh của ma cà rồng không phải chuyện đùa. Cú đấm ban nãy của Amerik đã hất hắn bay văng làm sập ba cái tủ gỗ, hiện tại hắn đang mắc kẹt một cách thảm hại trong đống đổ nát.
Hắn lại tròn người, loay hoay vùng vẫy mãi mà vẫn không thể thoát ra nổi, động tác chậm chạp đến buồn cười.
Tình huống quá mức xấu hổ khiến hắn muốn độn thổ. Mà ánh nhìn sắc lạnh của Amerik càng khiến mồ hôi lạnh túa ra đầy trán, hắn lắp ba lắp bắp:
“Tôi… tôi xin lỗi, tôi thành thật xin lỗi… Thưa cô, làm ơn đừng chấp nhặt tôi…”
Tư Lăng không đáp lời, chỉ đứng yên lạnh lùng quan sát tên ma cà rồng nhân cách tệ hại kia giãy giụa mãi mới lết được ra khỏi đống tủ vỡ.
Lưng Aurelio bị mảnh gỗ sắc cứa rách cả áo lẫn da, tuy nhờ thể chất đặc trưng của ma cà rồng mà vết thương đang lành lại thấy rõ, nhưng bộ vest đen và áo sơ mi trắng bị rách toạc, gỗ gãy còn thò ra phía sau, trông vừa nhếch nhác vừa đáng thương.
Ma cà rồng vốn tự cho là cao quý, rất hiếm khi lâm vào cảnh khốn đốn thế này. Amerik liếc xéo hắn, trong lòng chỉ nghĩ:
Mày nên thấy may mắn đi.
—— Nếu mày biết tao đã phải trải qua những gì đêm qua.