Trong giấc ngủ, Tư Lăng lại mơ thấy một khung cảnh quen thuộc.
Giấc mơ này đã theo cô suốt 30.000 năm qua, thường xuyên xuất hiện — đặc biệt là những khi tâm trạng cô tốt.
Cô mơ thấy mình đang đứng bên một hồ nước màu vàng nhạt, hoàng hôn phía chân trời nhuộm hồng cả mây trời, những đám mây như những viên kẹo bông mềm mại.
Mặt hồ ánh vàng nhạt phản chiếu hoàng hôn và mây trời, thỉnh thoảng có làn gió nhẹ thổi qua, gợn lên từng đợt sóng lăn tăn.
Một cảm giác hạnh phúc và vui vẻ lan tỏa khắp tâm hồn cô.
Cô như đang đối mặt với một điều gì đó vô cùng đẹp đẽ.
Suốt 30.000 năm qua, cô đã vô số lần cố gắng tìm hiểu nguồn gốc giấc mơ này, muốn biết vì sao mình lại thấy vui đến thế… nhưng mãi vẫn không tìm được câu trả lời.
Dẫu vậy, sự hạnh phúc ấy vẫn chưa bao giờ vì thế mà vơi bớt.
Cô khẽ nhấc tà váy dài lên, làn vải mát lạnh trượt qua đầu ngón tay mang theo cảm giác dịu nhẹ.
Cô ngồi xổm xuống bên hồ, đưa tay khẽ lướt trên mặt nước yên tĩnh, từng vòng sóng nhỏ lan ra theo ngón tay cô vẽ nhẹ.
Cảm giác mát lạnh từ hồ nước vấn vít nơi đầu ngón tay, dễ chịu đến mức khiến lòng người lặng yên.
Trong khoảnh khắc thư thái ấy, một hồi chuông trầm hùng vang lên từ nơi xa xăm.
Âm thanh trang nghiêm, vang vọng.
Một đàn chim bị tiếng chuông đánh động, vỗ cánh bay lên từ rừng cây bên kia hồ, tiếng hót vang vọng như những âm thanh rỗng ngân nơi cõi trời, cao vυ"t rồi tan về cuối chân mây.
***
Khi ánh nắng ban mai một lần nữa phủ xuống lâu đài Hohenzollen, khách du lịch bắt đầu bước vào tham quan, mở ra một ngày mới náo nhiệt.
Họ hoàn toàn không hay biết gì về những sinh vật đang tồn tại trong không gian song song tại đây. Một quý bà đến từ xứ Cột Đèn vừa đi lên đoạn dốc dẫn vào lâu đài đã vô tình sượt qua một người sói vừa kết thúc buổi chạy sáng. Ba cô gái người Trung Hoa cũng lần lượt đi xuyên qua cơ thể của cô dâu zombie Elizabeth. Ngay cả nữ quỷ Anh quốc Alice – linh hồn gắn với hộp nhạc cổ – cũng chẳng nhận ra rằng có hai đồng hương người sống vừa đi ngang trước mặt mình.
Trong không gian song song, khu nhà thờ của lâu đài chính là nhà ăn của Học viện Quỷ Quái.
Tư Lăng và A Trụy đi cùng nhau đến đây, vừa đến cổng đã trông thấy Amerik.
Dù làn da của ma cà rồng vốn dĩ đã trắng bệch, nhưng hôm nay nhìn Amerik vẫn thấy rõ vẻ tiều tụy. Đôi mắt nâu xinh đẹp đã mất đi ánh sáng vốn có.
Tư Lăng đoán chắc đêm qua sau khi cô rời đi, cậu ta chẳng ngủ được mấy…
Cũng phải thôi — cô tuy thu hồi ảo cảnh, nhưng không thể ngăn cậu ta tự mình "dọa chính mình".
A Trụy vừa nhìn thấy Amerik liền theo phản xạ định né đường, tay vừa định kéo Tư Lăng đi thì phát hiện cô lại bước nhanh hơn, thẳng tiến về phía trước:
“Hey, điện hạ thân mến!”
“Ơ… đừng mà…” A Trụy cứng người, mặt mày tái mét, lật đật đuổi theo, định lôi cô đi.
Nhưng Amerik đã quay đầu lại trước. Tay A Trụy đưa ra chỉ đành cứng ngắc dừng giữa không trung.
“Chào buổi sáng.” Tư Lăng mỉm cười gật đầu với cậu ta.
Ngay lập tức, những hình ảnh kinh hoàng trong đầu Amerik lại đồng loạt dâng lên như sóng thần.
Cậu ta cố kìm lại bằng một tiếng ho khan, giọng không được tự nhiên lắm:
“Chào.”
Tư Lăng chăm chú nhìn cậu ta, ánh mắt không rời:
“Anh đã suy nghĩ kỹ chưa?”
“Ờ… đương nhiên.” Amerik lại ho thêm hai tiếng, cố trấn tĩnh, “Công bằng thôi.”
“Tốt lắm.”
Tư Lăng gật đầu hài lòng, quay lại nắm tay A Trụy, tung tăng bước về phía nhà ăn, để lại cho vị hoàng tử một câu nhẹ hều:
“Hẹn gặp lại nhé!”
A Trụy sửng sốt: “Cậu từng gặp hắn rồi à?” Cô nghi hoặc nhìn Tư Lăng, “Khi nào vậy?”
“Đêm qua.” Tư Lăng chẳng hề giấu giếm, “Trò chuyện thân mật một chút thôi.”
Vừa bước vào cửa nhà ăn, Tư Lăng mới rẽ trái thì lập tức hiểu thế nào là “oan gia ngõ hẹp”.
Giờ cao điểm ăn sáng, quầy gọi món phía trước đang có một hàng ngắn chờ đến lượt. Ngay trước mặt cô, không ai khác chính là tên ma cà rồng Ý quốc hôm qua vừa mở miệng đã châm chọc.
Đối phương cũng nhanh chóng phát hiện ra cô, nanh ma cà rồng ló ra trong khoảnh khắc thù địch rồi lại hóa thành một tràng cười “ha” đầy mỉa mai.
Tư Lăng ngẩng đầu, mặt không cảm xúc. Ma cà rồng Ý cố ý nâng giọng:
“Nghe nói người Trung Hoa các người thích ăn côn trùng và nội tạng nhỉ? Tôi hỏi thật nhé, bữa sáng thường ăn gì vậy? Dế chiên hay là phổi nướng?”