Chương 10

Một người phụ nữ mặc hỷ phục đỏ rực đang trôi bồng bềnh trên không, đôi hài thêu hoàn toàn không chạm đất, nhẹ nhàng lướt qua đầu đám rối, dần tiến về phía cậu.

Trên đầu cô ta phủ một tấm khăn voan đỏ, không thể thấy rõ gương mặt, chỉ lộ ra vài sợi tóc đen rũ rượi như cỏ khô thò ra từ mép khăn, và hai cổ tay trắng bệch như xác chết.

Amerik trợn mắt nhìn chằm chằm vào đôi tay ấy — rồi cậu thấy rõ… những chiếc móng tay dài, nhọn, đen kịt như than cháy.

Cô ta cứ thế bay đến trước mặt Amerik, rồi dừng lại, lơ lửng trên cao.

Amerik cứng ngắc ngẩng đầu lên từng chút một. Qua khe hở dưới tấm khăn đỏ, cậu thấy giữa đám tóc đen như khô héo… lộ ra một con mắt!

Con mắt ấy đỏ ngầu, đầy tơ máu, ánh nhìn lạnh lẽo như băng đá khóa chặt lấy cậu.

"Á—!!!"

Amerik thét lên, giọng vỡ đến biến dạng.

Trong cơn hoảng loạn, bản năng sinh tồn bùng nổ. Cậu quay người bỏ chạy thục mạng, trong đầu toàn là những hình ảnh vừa rồi:

Rối gỗ cười méo, nữ quỷ lướt đến, con mắt…

Con mắt đó…

Cậu không biết tại sao, chỉ cảm thấy con mắt đó tròn bất thường. Rồi trong cơn hỗn loạn, cậu bắt đầu tưởng tượng: Có khi nào mí mắt trên của cô ta đã bị rạch mất…

Vì thế mới để lộ nguyên nhãn cầu ra như thế…

Một con mắt không mí, ẩn sau mái tóc rũ rượi, nhìn chằm chằm vào cậu.

"Aaaa aaaa aaaa!!!"

Amerik hoảng đến chảy nước mắt. Một luồng gió lạnh lại rít lên sau lưng, cậu gần như nghe được tiếng nữ quỷ đang lơ lửng ngay sau gáy, vừa chạy vừa lấy tay che đầu, tưởng như mình sắp bị túm tóc kéo ngược lại đến nơi!

Nhưng khi Amerik định thần lại lần nữa… thì phát hiện mình đã quay về phòng tắm.

“Không… không…”

Cậu bàng hoàng nhìn quanh, lúc này đã hoảng loạn đến mức như chim sợ cành cong. Dù trong phòng tắm chỉ là bóng tối, không có gì xuất hiện, cậu vẫn cảm thấy khắp nơi đều có thứ gì đó khủng khϊếp đang rình rập.

Cậu tưởng tượng có một con rối đang ngồi lặng thinh ở góc bồn tắm, nhìn cậu mà cười — thế là lập tức quay phắt lại nhìn… nhưng góc đó hoàn toàn trống trơn.

Lại tưởng tượng nữ quỷ kia đang treo lơ lửng trên trần nhà, tóc khô rũ rượi quét qua đỉnh đầu mình — cậu ngẩng đầu bật dậy nhìn lên… vẫn không có gì.

Tư Lăng lúc này đang ngồi trên nắp bồn cầu cách Amerik chưa tới 2 mét, chống cằm nhìn cậu.

Thật sự thì lúc này cô chẳng làm gì cả. Sau lưng Amerik không có rối gỗ, trên đầu cũng chẳng có ma nào.

Nhìn phản ứng thần kinh căng như dây đàn của Amerik hiện giờ, Tư Lăng thầm biết — xong rồi đấy.

… Khác với phong cách kinh dị phương Tây thường dùng hình ảnh máu me hù dọa trực diện để kí©h thí©ɧ thần kinh một cách thô bạo, nỗi sợ kiểu Trung Hoa lại thích tạo ra một bầu không khí âm u, khiến người ta dần dần rơi vào cảm giác rợn da gà.

Khi lớp phòng bị tâm lý bị bào mòn đến vỡ vụn, thì cho dù thực tế không có ma quỷ nào ở đó, người ta cũng sẽ tưởng tượng ra đủ thứ đang lẩn khuất quanh mình.

Tưởng tượng có ánh mắt lạnh lẽo dõi theo từ sau lưng…

Tưởng tượng có mái tóc dính bết đang trôi lềnh bềnh trong ống thoát nước, còn dính nguyên mảng da đầu nhớp nháp…

Tưởng tượng trong lỗ mắt mèo trên cửa có một con mắt không có con ngươi đang nhìn chằm chằm…

Tưởng tượng khi đang ngủ, có một cái bóng đứng ở cuối giường…

Tất cả những yếu tố kinh dị sâu trong tiềm thức sẽ bị đánh thức từng chút một, đáng sợ hơn nhiều so với việc bị zombie nhảy xổ vào mặt!

Amerik lúc này rõ ràng đang ở trong đúng trạng thái ấy.

Tư Lăng cân nhắc thấy vậy là đủ để vị hoàng tử quý tộc này nếm trải thế nào là "kinh dị kiểu Trung Quốc".

Xét thấy cậu ta cũng chưa đắc tội gì cô, cô hào phóng bỏ qua ý định hù tiếp đến sáng, đứng dậy rời khỏi phòng tắm.

Trước khi bước ra khỏi phòng, cô tiện tay bật đèn.

Ánh sáng vàng ấm áp lập tức bao phủ căn phòng, khiến Amerik thở phào nhẹ nhõm. Cậu cố gắng gồng thêm vài giây, rồi rũ người ngồi phịch xuống sàn, lúc này mới nhận ra… cả chiếc sơ mi đã ướt đẫm mồ hôi.

“Phá chướng – hồn hiện.”

Ngoài phòng ngủ, Tư Lăng vừa bước đến chiếc ghế cạnh giường, vừa niệm chú giải trừ trạng thái ẩn hình.

Cô thản nhiên ngồi xuống, chờ Amerik đi ra.

.

Amerik không biết mình mất bao lâu mới dần cảm nhận được khí lực quay về, hơi thở cũng ổn định hơn.

Cậu chống tay xuống sàn, vất vả đứng dậy, sau đó lại bám lấy bồn rửa mặt, thở hổn hển trước gương mấy lần, cuối cùng mới đứng vững được.