Trong một nhà hàng nằm nép mình bên rìa mặt nước, hai cô gái trẻ chừng chưa đến ba mươi đang cùng nhau thưởng thức rượu vang, thịt nướng và cá hồi.
"Chậc! Mỹ vị." Một trong hai người lên tiếng, người còn lại liền đưa tay đến, nhẹ nhàng lau khoé miệng người kia.
Ngọc Thuỳ không che giấu vẻ mặt hưởng thụ. Phải biết rằng khó khăn lắm hai người mới được xin nghĩ phép cùng nhau. Vụ án cũ dù chưa chính thức khép lại nhưng nhờ sự khai báo thành thật và đơn bãi nại của cô mà Ngọc Thuỳ mới được tự do xuất ngoại.
Kể từ lần đó Ngọc Thuỳ không còn gặp lại cô nữa, Thuỳ Vân cũng chẳng liên lạc được với cô mấy lần. Sau vài tháng làm công tác tư tưởng cho Ngọc Thuỳ thì cuối cùng Thuỳ Vân cũng thành công thuyết phục. Hai người quyết định sẽ giúp cô lần này nên cố tình móc nối với Quân ở tận trời Tây, tạo ra cuộc gặp gỡ tình cờ này.
Lúc hai người thưởng thức xong bữa ăn cũng là lúc tiếng cánh cửa gỗ phía sau vang lên. Một cô gái đứng khựng lại trước cửa ra vào, ánh mắt thoáng dao động như vừa lạc vào nơi không chắc mình nên đến. Hai người ngồi gần ban công khẽ đưa mắt nhìn rồi thu lại, mỉm cười nhìn nhau như thầm nhủ sắp đạt được mục đích rồi.
Vài giây yên lặng trôi qua, nàng cuối đầu nhẹ rồi bước vào, đôi chân có phần nhanh hơn ý nghĩ. Nàng mang theo chút hơi lạnh từ bên ngoài, đến gần hai người ngồi đó rồi mới đảo mắt đánh giá không gian xung quanh.
Bàn ghế ở đây được làm từ gỗ sồi cũ, từng vân gỗ in hằn dấu tích thời gian. Mỗi chiếc ghế có lưng tựa cao, hơi ngả nhẹ về sau, tay vịn tròn trịa như muốn ôm trọn lưng người ngồi. Ghế được lót đệm vải thô màu xám tro, nhã nhặn mà ấm cúng.
Một góc tường đá cũ trong nhà hàng là nơi đặt lò sưởi âm tường bằng gang đen, viền gỗ sồi đậm màu. Bên trong, lửa cháy rì rầm, ánh lửa hắt lên trần tạo ra những chuyển động ấm áp trên mặt gỗ và tường gạch thô. Mùi củi thông cháy lan nhẹ trong không khí, quyện cùng mùi bánh mì mới nướng và chút vị béo của bơ tan chảy.
"Hai người thật giống một đôi tình nhân nhỉ?" Nàng cất giọng nhàn nhạt, chọn cho mình một chỗ ngồi cạnh họ.
Nếu không phải kẻ ngốc thì chẳng ai tin đây là sự gặp gỡ tình cờ. Thuỳ Vân cũng hiểu điều đó nên nhanh chóng cười, mở lời trước: "Đã tới rồi, muốn một ly không?"
"Là cậu ấy bảo hậu cung của mình bày trò à?" Nàng tỏ vẻ bình thản, không quan tâm nhưng cốt lõi trong lòng cũng có phần muốn biết về tình hình của cô lúc này.
Ngọc Thuỳ vẫn chưa thôi tính nóng nảy: "Không phải vì cô thì chị ấy bỏ đi sao? Còn cả tập đoàn chẳng phải mẹ cô..."
"Em!" Thuỳ Vân lạnh giọng cắt ngang, cho Ngọc Thuỳ một ánh mắt không hài lòng.
Ngọc Thuỳ thấy vậy cũng im lặng, hậm hực uốn một ngụm lớn rượu vang.
"Xin lỗi cô, con bé hơi bốc đồng từ nhỏ rồi! Dù sao cũng tới rồi, ngồi xuống giải quyết hiểu lầm cũ có được không?" Thuỳ Vân giọng điệu có chút nài nỉ, chị nghe ra từ cách nói chuyện của nàng một chút khúc mắt nhỏ.
Nàng không đáp, ánh mắt thăm dò nhìn hai người trước mặt, đúng lúc thì phục vụ cũng mang đến một chai Strohwein, rượu ngọt tráng miệng và một vài loại bánh nướng.
Một ngụm rượu nhỏ chảy vào khoang miệng mang theo chút hương mật ong và trái cây khô với độ cồn cao. Một chút vị chua còn vương nơi đầu lưỡi mang theo hơi lạnh khiến nàng tỉnh táo.