Thượng Hải tháng mười hai không lạnh bằng Bắc Kinh, con đường lá vàng đã rụng nhiều, cành cây bắt đầu dần thưa thớt. Mặt đường rãi đầy lá khô, du khách tham quan cũng không còn đông đúc. Cô bước đi chầm chậm, nghe từng tiếng bước chân lẫn vào tiếng gió mà trong lòng thoáng qua cảm giác trống trãi quen thuộc. Dẫu không ai đợi cô ở cuối con đường ấy, nhưng chỉ cần đi mãi thì mọi phiền muộn trong lòng cũng theo gió cuốn đi.
"Ting." Tiếng chuông tin nhắn điện thoại vang lên thông báo trừ tiền chuyển định kỳ.
Cô cụp mi, nhìn ngày tháng trên điện thoại, không bao lâu nữa là ngày giỗ của anh cô. Cũng là sắp tròn một năm bà Bạch cùng Tuấn Kiệt không rõ tung tích.
...
Hallstatt nước Áo buổi chiều tháng mười hai.
Nàng ngồi một mình bên hồ, quấn chặt chiếc khăn len quanh cổ, hơi thở hoà vào không khí lạnh mờ như khói. Mặt hồ tĩnh lặng như gương, phản chiếu lại những mái nhà gỗ sẫm màu.
Người xung quanh qua lại, chẳng ai biết nàng là ai, nàng đến từ đâu cả. Họ chỉ thấy nàng có một đôi mắt đen sâu thẳm, một ánh nhìn xa xăm như thể đang tìm kiếm một mảnh linh hồn đã bỏ quên đâu đó.
Tiếng động nhỏ vang lên bên cạnh, người đàn ông điển trai ngồi xuống cách nàng một cánh tay. Không chào hỏi, chỉ lẳng lặng lấy ra từ túi một khung ảnh nhỏ, động tác nhẹ nhàng lau chùi lớp sương mờ trên mặt kính.
"Anh ấy chưa từng đến đây à?" Nàng cất giọng, ánh mắt vẫn dõi xuống mặt hồ.
"Chắc là có... Chỉ là lần này là lần đầu tiên đi cùng nhau." Quân đáp.
Không gian lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lướt qua mặt hồ, mang theo cái lạnh mùa đông và một nỗi buồn không tên.
Trước khi rời đi nàng cũng có biết đôi chút về chuyện của Quân và Bạch Cảnh từ cô. Nàng chỉ không ngờ là lại trùng hợp đến vậy, cả hai con người đều đau khổ vì tình yêu lại trùng phùng ở một đất nước xa xôi như thế.
"Yên tâm! Tôi sẽ không nói gì với chị ấy đâu. Nói chuyện chút được không?" Quân cất lời khi thấy nàng định rời đi.
Nàng không quay đầu, chỉ nói vọng lại: "Cậu nghĩ nhiều rồi."
Vài phút sau, nàng quay lại với hai tách cà phê còn đang nghi ngút khói: "Wiener Melange, thử một chút nhé?"
Quân cảm ơn rồi nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng nhẹ của Espresso chạm đầu lưỡi kéo theo vị béo mượt của sữa nóng. Lớp bọt bên trên tạo cảm giác như hôn nhẹ lên mây khiến cậu thấy khá hài lòng.
"Cô đến đây bao lâu rồi?" Quân hỏi.
"Tầm một tháng." Nàng đáp gọn.
Hai người nói đôi câu về chủ đề cuộc sống hàng ngày, kéo dài đến khi mặt trời sắp lặn. Cuối cùng thì cuộc trò chuyện cũng dừng ở chỗ của cô.
Quân: "Hãy trân trọng khi còn có thể được không? Tôi không bênh vực chị ấy, nhưng với những gì chị ấy đã trãi qua thì người như tôi không có tư cách để bàn luận."
Nàng: "Nếu không còn gì thì tôi xin phép..."
"Không phải cô luôn muốn gỡ đi nút thắt trong lòng sao? Nếu không chịu mở lòng lắng nghe thì đến khi nào cô mới thực sự buông bỏ?" Quân cắt lời, giọng điệu cũng nhanh hơn như sợ chậm chút nữa sẽ không còn kịp.
"Được rồi! Trước khi mặt trời lặn tôi phải quay về khách sạn." Nàng ngồi lại, nhấp ngụm cà phê cuối cùng cũng như ngầm thoả hiệp.
Quân cười, dù cậu không xuất hiện trong mối tình của họ nhưng có một điều cậu luôn chắc chắn. Đó chính là sợi dây rằng buộc giữa hai người, cậu cảm nhận được sự liên kết mà không phải ai cũng có từ họ.
"Lần này tôi giúp chị, cũng như là trả nợ ân tình. Chúng ta huề rồi." Quân nghĩ trong đầu.
Cậu nhấp một ngụm cà phê rồi kể về ngày cậu gặp cô, một ngày mưa bão định mệnh. Rồi đến việc Bạch Cảnh làm với cậu, sau đó là chuyện của mẹ cậu, nói đến đây thì mắt cậu cũng đã đỏ hoe. Quân chăm một điếu thuốc cũ mà trước kia cô đưa, rít một hơi dài rồi tiếp tục.
"Tôi chỉ biết về khoảng thời gian chị ấy bị giam cầm cho tới khi hai công ty riêng thành lập. Mọi chuyện trước kia chắc có lẽ cô phải nhờ người khác rồi." Nói xong, Quân đứng dậy chỉ tay vào nhà hàng gần đó.
"Nếu cô cần biết thêm, có thể tới chỗ đó. À! Cái này là tôi nhặt được trên người anh Cảnh." Nói rồi cậu lập tức rời đi.
Nàng cầm chiếc USB trên tay mà sững sờ nhìn về hướng Quân chỉ. Lượng thông tin dù không nhiều nhưng nó lại như một tia sáng thôi thúc nàng tiến lên mở ra cánh cổng sự thật...