Chương 95: Thêm Một Năm

"A... Chị à! Lần này thì chị định bao lâu mới về hả? Em sắp điên lên rồi đây này." Trong văn phòng giám đốc, Hoàng Nhân gào thét vào điện thoại như thể người bên kia đã đắt tội lớn với cậu vậy.

Cô cười trừ, mặc cho cậu trút hết ấm ức những chuyện tại công ty lên người mình. Từ Tết, cô tiếp quản tập đoàn giải trí của Bà Bạch ở nước ngoài nên chẳng về được mấy lần. Tính đến thời điểm hiện tại cũng đã gần mười tháng cô không về nước rồi.

Chờ cậu nói xong, cô nhẹ nhàng lên tiếng: "Có thấy văn kiện tôi gửi không? Mở ra đi."

Bên kia dầu dây nhanh chóng phát ra tiếng sột soạt, rồi ngay sau đó là tiếng hét thất thanh của Hoàng Nhân.

Cậu dường như sắp ăn luôn cái điện thoại: "Chị... Chị đùa em à? Cái quái gì đây chứ?"

Hoàng Nhân cầm bản chuyển nhượng cổ phần tập đoàn trên tay mà gân xanh chạy thẳng lên tận trán. Khoé môi cậu giật giật, chỉ một công ty nhỏ đã khiến cậu không còn chút thời gian. Ai lại không muốn tiền cơ chứ, nhưng cô gửi cái này bây giờ có khác gì muốn mạng cậu.

"Chị bây giờ thoải máy quá nhỉ? Ở nước ngoài hít không khí trong lành quá nên não mất luôn nếp nhăn à? Chị giao cái của nợ này cho em làm cái gì chứ? A..." Hoàng Nhân vừa tức vừa không biết trút giận vào đâu.

Tưởng tượng nếu cô ở đây, chắc chắn cậu sẽ trói cô lại mà cù lét hai giờ mới nuối trôi cơn giận này. Không đợi cô trả lời, tiếng máy cắt giấy vụn vang lên ngay sau đó. Dĩ nhiên chỉ cần Hoàng Nhân không ký thì cô có muốn tặng cũng khó, trừ phi cô viết di chúc để lại cho cậu...

Nghĩ tới đây Hoàng Nhân chợt tỉnh, lại nghiến răng vào điện thoại: "Chị!"

"Ha ha." Cô nuốt bọt, tưởng tượng ra khuông mặt Hoàng Nhân lúc này mà không nhịn được cười.

"Tại sao lại gửi cái này cho em." Lần này giọng điệu Hoàng Nhân trở nên nghiêm túc hơn.

Cô cũng thu lại nụ cười: "Vì nó vốn thuộc về cậu."

Câu nói đơn giản nhưng hàm xúc, Hoàng Nhân nghe xong cũng lặng đi vài phần. Không gian đột nhiên chìm vào im lặng, mấy phút trôi qua cuối cùng Hoàng Nhân cũng lên tiếng.

Giọng cậu hơi khàn: "Em không có tư cách để nhận."

"Ha... Nhân này! Bà ấy chưa bao giờ phũ nhận sự tồn tại của cậu. Chỉ là... Cách bà ấy yêu thương không thể giống những người mẹ khác được." Cô ôn tồn, kể về bản di chúc mà mình nhận được.

Bà Bạch gửi lời xin lỗi đến cô, bà nói khi cô nhận được bản di chúc này cũng là lúc cô "nên được" tự do. Bà không hy vọng cô sẽ tiếp tục duy trì tập đoàn và phát triển nó. Dù sao nơi đó cũng chẳng để lại kỷ niệm đẹp gì cho cô cả, bà chỉ mong rằng cô hãy thay bà làm tròn trách nhiệm của một người "mẹ". Đó cũng là sự ích kỷ cuối cùng của bà, vì quyền lực và thù hận tuổi trẻ mà bà đã không dám đối diện với Hoàng Nhân. Bà lại lần nữa xin lỗi vì đã sắp đặt cuộc đời cô, cả sự gặp gỡ của cô và Hoàng Nhân cũng là một tay bà thúc đẩy. Vì bà biết, sâu trong thâm cô chưa bao giờ để bóng tối che lấp đi sự thiện lương. Bà chấp nhận để cô hận mình, cũng chấp nhận nhìn từng đứa con nuôi lẫn con ruột ngày ngày tìm cách nhấn chìm bà. Chỉ mong một ngày bà giải thoát, chúng nó sẽ có được một cuộc sống thật tốt, thật trọn vẹn và... Không bao giờ nhớ đến sự tồn tại của bà. Bà xin cô đừng làm khó bà Nhã, thời trẻ bà đã nợ bà ấy quá nhiều. Còn về Bạch Cảnh, cũng là nỗi ân hận lớn nhất của bà, bà sẽ xuống dưới tạ tội với anh...

Còn rất nhiều thứ được bà viết nhưng cô đã không còn có thể kể tiếp được nữa rồi. Hai người hai nơi xa xôi đều đang nắm chặt lấy điện thoại, thẩm thấu nỗi đau cùng nhau.

Hoàng Nhân cảm nhận được trái tim mình đang đau rát dữ dội, dòng nước nóng ấm trên má rõ mồn một. Cậu thật sự muốn hét lên rằng bản thân mình không cần sự bù đắp như vậy nhưng rồi lại không đủ dũng khí để thốt lên.

Lại một khoảng lặng trôi qua, giọng nói khàn đυ.c cất lên: "Nếu là vì bà ấy, em sẽ không nhận. Trừ phi chính bà ấy tận tay đến đưa cho em... Còn chị, chị xứng đáng hơn em, đó là công sức, nổ lực của chị và anh Cảnh."

Cậu nói xong không đợi cô trả lời bèn nói nhanh thêm một câu rồi cúp máy: "À! Hai tháng nữa lại đến Tết rồi, em với Huỳnh Như đợi chị đón giao thừa đấy! Nhớ phải về sớm đấy! Biết chưa?"

Tiếng "tút tút" vang lên, cô hồi thần nhìn vào tấm ảnh đang cầm trên tay. Là một bé mèo con đáng yêu đang nằm xếp gọn trong vòng tay bác quản gia. Cô tìm được trong ngăn tủ nơi làm việc của bà Bạch, có lẽ lúc đó vì sợ cô đau lòng nên bà đã không nói cho cô biết. Chú mèo nhỏ năm xưa vì nhiễm lạnh kèm bệnh nền nên đã không qua khỏi sau khi cô xuất viện.

Lúc đó cô mới hiểu, thì ra bà không phải máu lạnh như vẻ bề ngoài. Lần đầu tiên cô công nhận rằng bà đã đúng. Cô và bà thật sự... Rất giống nhau. Đều là những đứa trẻ yếu đuối vì thiếu tình thương, phải mang một lớp nguỵ trang để tồn tại. Chỉ khác nhau ở chỗ, cô còn có thể được cứu rỗi còn bà thì lại bị hận thù giằng xé, méo mó cả con người lẫn cảm xúc...