Chương 93: Giao Thừa

Một tuần sau đó cô thuận lợi xuất viện, Thuỳ Vân thì được cảnh xác canh gác lỏng để tiếp tục điều tra.

"Cậu có liên lạc được với Kiều không?" Cô hỏi bằng giọng điệu mệt mỏi.

Vừa từ bệnh viện trở về, việc đầu tiên cô làm là đến công ty riêng sử lý vài chuyện. Sau đó lại bận rộn ở tập đoàn, dù sao thì đây cũng là cơ ngơi của người từng là "mẹ" cô. Hầu như thời gian qua nàng đang cố tránh mặt cô thì phải.

Hoàng Nhân bên kia đầu dây cố gắn lựa lời trấn an, cũng nói với cô việc nàng sẽ gặp cô nói chuyện. Cúp máy Hoàng Nhân xong, cô lại lao đầu vào đám văn kiện chất đống. Cứ như chỉ cần hoàn thành nốt tất cả thì cô sẽ được giải thoát vậy...

Màn hình điện thoại vẫn sáng, ở mục tin nhắn được ghim hiện lên dòng tin chói mắt, thời gian nhận là ba ngày trước. Hai từ "chia tay" chỉ mình cô nhìn thấy nhưng không trả lời...

...

Đây là lần thứ ba cô xuất hiện ở nhà tang lễ, người ra đi lần này là mẹ của Quân. Điều này không nằm ngoài dự đoán của cô, chỉ là cô thấy đau lòng cho một người bạn, cũng như một người anh của mình. Cô hiểu được nỗi đau của Quân, vừa mất người thân lại còn mất cả người yêu. Nỗi đau Quân chịu thậm chí còn nhiều hơn cô gấp trăm lần. Ít nhất bản thân cô còn có thể "vô tình" gặp lại nàng một lần nữa, âm dương cách biệt còn gì mà đau hơn...

Vì chuyện này mà Quân tạm thời nghĩ phép dài hạn, Hoàng Nhân buộc phải sử lí mọi việc ở công ty thay hai người. Kiều thì mất liên lạc, không có thông báo nghĩ phép hay ngưng việc. Cả Huỳnh Như cũng bó tay, không biết bạn mình đang ở đâu nữa. Dù cô nàng cũng lo sốt vó nhưng ngoài việc kiên nhẫn chờ đợi rồi phụ giúp Hoàng Nhân thì cũng chẳng biết làm gì. Chỉ đành cầu cho vận mệnh đừng bạc đãi người có lòng.

...

Thời gian cứ thế trôi nhanh, đêm ba mươi Tết ở một thành phố ven biển đang bắn pháo hoa đỏ rực cả bầu trời. Có một cô gái trẻ đang cùng một chú chó nhỏ đi dạo trên bãi cát, trên tay là một ít đồ ăn vặt cùng một ly sữa tươi đường đen. Một người, một chó cứ thế mà đón giao thừa cùng nhau, không để ý đằng xa có một chiếc xe đang lặng lẽ theo dõi phía sau.

Gần một tháng qua, nàng xoá số liên lạc, một mình đi từ Nam ra Bắc, đi hết những nơi nàng muốn đến. Đây cũng là địa điểm cuối cùng trong nước của nàng. Chú chó bên cạnh cũng là tình cờ nàng nhặt được tại đây, nàng dự định qua Tết sẽ tặng chú cho một người chủ tốt rồi sẽ lên máy bay đến nơi khác.

Thời gian này mẹ nàng cũng thường chuyển tiền từ tài khoản nước ngoài cho nàng. Lâu lâu cũng sẽ gọi cùng nàng tâm sự ít phút rồi lại bận rộn ngắt máy, cũng như hôm nay vậy...

"Cộc... Cộc..." Tiếng gõ cửa sổ xe làm cô chú ý.

Cánh cửa vừa kéo xuống, một khuôn mặt non nớt, đáng yêu hiện ra. Cô bé nhỏ tầm năm, sáu tuổi đang ôm một rổ hoa đủ loại đưa lên trước mặt cô.

Vẻ mặt tươi cười mời mọc: "Chị xinh đẹp, chị có cần hoa hay nước không? Em có cả kẹo và..."

Cô mỉm cười nhìn cô bé đang chỉ về sạp hàng phía sau mình. Có một bà cụ đang ngồi đó làm đồ thủ công, bên cạnh bày rất nhiều bánh kẹo, nước, bao lì xì và nhiều những thứ màu sặc sỡ.

Cô cười véo má cô bé: "Em nhỏ à! Hôm nay là giao thừa! Em không bán Mai, bán Đào, lại bán hoa tươi?"

"Hoa là tự tay em trồng đấy! Không phải ngày nào cũng có đâu ạ! Hi hi." Cô bé cười, vẫn không quên nhìn cô bằng ánh mắt long lanh.

Cô gãi cằm, nghĩ nghĩ một chút rồi với tay lựa một một nhành hoa Thuỷ Tiên đưa lên ngắm: "Điều kiện thời tiết ở đây chỉ gần Tết mới bắt đầu lạnh, vậy mà em có thể trồng ra được loại hoa này à?"

"Dạ! Em dùng tiền bán hoa mua củ hoa này về chăm sóc trước ba mươi ngày, đến bây giờ là kịp bán Tết ạ! Em còn cả hoa hoa hồng, hướng dương,..." Cô bé như bị nói trúng chỗ, liên tục thao thao về "thành tích" của mình.

"Giỏi vậy luôn! Em tự làm hết à?" Cô nhướng mài khen ngợi.

"Hì hì! Bà em cũng có phụ em ạ."

Cô nhìn cô bé rồi mỉm cười, đưa lại nhành hoa. Ánh mắt cô bé hiện lên rõ sự thất vọng nhưng vẫn lễ phép đưa tay nhận lại nhẹ nhàng. Con nít thì làm gì biết che giấu chứ, cô lại đưa tay xoa má cô bé. Rồi một tờ tiền mệnh giá lớn được đưa tới trước mặt.

"Hoa này chị lấy. Em giúp chị hai việc nhé! Tiền này là của em."

"Dạ việc gì ạ!" Cô bé mắt sáng rực, giọng lập tức vui vẻ trở lại.

Cô ghé sát tai nói nhỏ rồi chỉ chỉ một lúc, cô bé gật đầu rồi thoăn thoắt chạy đi. Khi về còn mang theo cho cô một ly cà phê đen đậm, là đặt sản của vùng núi gần đây...

Cô từ chối tiền thừa mà cô bé đưa, cho cô bé thêm một phong bao lì xì rồi lái xe rời khỏi thành phố.

"Chậc! Vẫn là vị đắng này."