Uốn xong vài muỗng cháo nóng, cô vội thúc giục Hoàng Nhân đưa mình sang phòng bên cạnh. Hoàng Nhân nhìn ra sự vội vã trong lời nói của chị mình, bèn tạm thời gác lại lời vừa tới miệng. Cậu định bụng rằng nàng cũng sẽ không xuất hiện sớm như vậy đâu.
Bên này, Thuỳ Vân cũng vừa được tháo bình truyền dịch, bác sĩ đang kiểm tra lại lần cuối rồi rời đi.
Khi cô được Hoàng Nhân đẩy vào, Thuỳ Vân vẫn còn đang thẫn thờ nhìn vào một góc giường vẫn còn vương chút hơi ấm chưa tan.
Cô nhìn người ngồi trên giường mà lòng chùng xuống, muốn mở miệng nhưng mãi chẳng biết nói gì. Có lẽ lăn lộn bao lâu nay, cô cũng đoán được một phần lý do rồi. Chỉ là cô vẫn còn cố phũ nhận nó mà thôi.
Hoàng Nhân chưa từng tiếp xúc với Thuỳ Vân nên cậu cũng chẳng biết chào hỏi thế nào. Chỉ đành gật đầu nhẹ rồi đặt phần cháo mua thêm lúc nãy lên bàn bên cạnh.
Hoàng Nhân: "À! Chị. Chắc sáng giờ chị chưa ăn gì nhỉ? Cháo em mua còn nóng, chị ăn đi nhé!"
Nói xong cậu quay đầu sang nhìn cô rồi như chợt nhớ ra gì đó, lúng túng gãi đầu, bảo công ty còn việc rồi lập tức rời đi. Hậu đậu thế nào lại không đóng kỹ cả cửa nữa chứ.
Chiếc xe lăn chầm chậm đến bên mép giường, cô với tay lấy hai cốc giấy nhựa, rót đầy nước rồi đặt trước mặt hai người. Thuỳ Vân nhìn cô một chút rồi dời đi tầm mắt, con ngươi sớm đã đỏ hoe.
"Xin lỗi em!" Thuỳ Vân cất giọng nghèn nghẹn.
Cô lơ đi: "Chị không có lỗi. Nào! Ăn chút cháo nhé."
Nói xong lại mở hộp cháo bên cạnh, mùi yến mạch nhẹ nhàng lan toả ra khắp căn phòng.
Thuỳ Vân khẽ mấp môi: "Chị thay con bé xin lỗi em..."
"Nào! Ăn đi." Cô cắt lời chị, đưa tới bên môi Thuỳ Vân một muỗng cháo đã được thổi nguội.
Ánh mắt kiên định của cô làm Thuỳ Vân không cách nào phản kháng, chỉ đành ăn hết từng muỗng cô đưa tới. Thuỳ Vân biết, cô chỉ đang chăm sóc mình như cách ngày xưa bản thân đã làm với cô vậy. Đâu ai biết bên ngoài, một ánh mắt đang nhìn chòng chọc vào hai người. Gương mặt từng có chút hy vọng bây giờ lại u ám vạn phần, bàn tay cầm l*иg giữ nhiệt xiết chặt đến mức trắng bệch các khớp ngón tay...
Trong phòng, Thuỳ Vân cũng chỉ ăn được vài muỗng thì không muốn ăn nữa. Cô đành đẩy ly nước tới bên, định sẽ với lấy dao gọt ít hoa quả trên bàn cho chị nhưng bị Thuỳ Vân đoạt lấy trước. Chị nghiêm túc nhìn cô vài giây, thấy cô vẫn bình thản như vậy mà thở dài.
Cuối cùng Thuỳ Vân đành dịu giọng nói trước: "Em thật sự không muốn hỏi gì sao?"
Sự im lặng kéo dài vài phút, đến khi tia nắng gắt ngoài cửa sổ chiếu rọi xuyên khe hở của chiếc rèm, chiếu sáng nữa khuôn mặt cô.
"Nếu không muốn, chị có thể không cần nói bây giờ." Cô lên tiếng, ánh mắt lại có phần né tránh thực tại.
Lúc này Thuỳ Vân thực sự không thể kềm chế được nữa, hai hàng lệ trực trào từ lâu bây giờ liền như được phóng thích. Từng tiếng xin lỗi rồi nấc nghẹn vang vọng bên trong, các bác sĩ đi ngang cũng chẳng dám lại gần...