Chương 91: Rõ Ràng Một Lần

Gần mười giờ tối, bệnh viện vắng tanh không một bóng người lại có tiếng khóc xé lòng truyền đến từ căn phòng VIP. Hình bóng hai cô gái gầy gò ôm chặt lấy nhau trên giường bệnh phản chiếu từ ánh đèn lên khung cửa sổ. Bất kỳ lời nói nào cũng vô dụng trong lúc này, chỉ có những tiếng khóc rấm rứt và nỗi ân hận xâu xé trong căn phòng rộng lớn. Đêm đó Thuỳ Vân và Ngọc Thuỳ đã trò chuyện đến khi trời hừng sáng.

Sau khi đắp chăn cho Thuỳ Vân, Ngọc Thuỳ đưa tay sờ lên mặt chị ấy một chút rồi lặng lẽ rời khỏi. Khi bước ra ngoài cũng cùng lúc lại chạm mặt Hoàng Nhân. Ngọc Thuỳ cố nén cảm xúc, tỏ vẻ bình tĩnh nói vài câu xã giao qua lại rồi quay lưng. Chột dạ khiến Ngọc Thuỳ không dám đứng đó quá lâu, cô ta sợ bản thân phải đối mặt với hậu quả sự ngốc nghếch của chính mình. Bước chân nhanh dần rồi dường như là chạy như bay ra khỏi bệnh viện. Cái lạnh sương sớm tạt vào mặt, chứng thực cho những gì cô ta nghe thấy đêm qua đều là sự thật. Và bản thân cô ta đã sai... Cũng là sự thật.

...

Bên trong phòng hồi sức, như lời bác sĩ nói, chỉ khoảng ba mươi phút sau thì cô đã tỉnh nhưng chưa hoàn toàn có ý thức. Hoàng Nhân gọi bác sĩ đến, tiêm thêm một liều thuốc giúp cô an giấc đến mai còn bản thân cũng tranh thủ nghỉ ngơi một chút.

Đến hừng sáng thì đồng hồ sinh học lại kéo cô tỉnh dậy sau một giấc mộng dài không nhớ rõ. Hoàng Nhân cũng bị tiếng động đánh thức cùng lúc với cô. Cậu gọi hộ lý đến giúp cô vệ sinh cá nhân, bản thân thì đến nhà vệ sinh chung rửa mặt, cũng lúc đó mà cậu gặp Ngọc Thuỳ.

Lúc Hoàng Nhân quay trở lại với bộ đồ thể thao đang mặc vừa mua dưới lầu thì thấy cô đang cố xoay qua lại với đống băng gạc trên người.

Cậu nhanh chóng chạy đến giúp cô ngồi dậy: "Chị vừa mổ xong. Làm ơn ở yên được không?"

Dù nói thì là vậy chứ bản thân cậu chỉ nhìn cũng đủ thấy khó chịu với đống băng gạc, nẹp kia rồi. Thế là cậu đành chuyển chủ đề sang chuyện vừa nãy.

"À! Chị Vân tỉnh rồi."

Hai mắt cô đột nhiên sáng lên thấy rõ, những bức bách từ chuyện của nàng cũng được cô vứt ra sau.

"Lú... Lúc... Nào." Giọng cô khàn đυ.c.

Hoàng Nhân rót cho cô ly nước ấm, vỗ vỗ lưng cô, ép uốn cho hết mới chịu nói tiếp.

Hoàng Nhân: "Chị cứ yên tâm đi, em đã nhờ ghép phòng hai người cạnh nhau rồi. Đừng lo, chị ấy không mọc cánh chạy được đâu."

Cô lắc đầu liên tục, một hai phải đòi sang gặp Thuỳ Vân thì mới chịu yên. Hoàng Nhân khuyên nhủ mãi, cuối cùng cô cũng chịu thoả hiệp, ăn sáng xong sẽ qua thăm.

...

Nàng tỉnh dậy khi bình minh vừa chiếu tia nắng đầu tiên qua khe cửa sổ. Cơn đau đầu ập tới như muốn bổ đôi não nàng ra hai nữa. Đêm qua nàng cũng chẳng biết bản thân đã ngủ từ khi nào, bát mì trên bàn chưa kịp ăn bây giờ đã đầy những con côn trùng nhỏ. Cũng may là côn trùng vô hại, nàng vội đem vứt đi rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo. Điện thoại hiện lên vài cuộc gọi nhỡ từ Huỳnh Như, nàng mở máy, màn hình vẫn ở đoạn chat của nàng và Hoàng Nhân.

Dù sao nàng cũng quyết định sẽ nói chuyện rõ ràng với cô một lần nên sẽ tạm gác lại suy nghĩ của bản thân. Loanh quanh trong phòng một chút, nàng xuống cửa hàng nhỏ bên dưới tìm một ít nguyên liệu nấu ăn rồi mang đến bệnh viện.