Chương 90: Cái Lạnh Tâm Hồn

Nàng lang thang vô định hướng cả buổi chiều, chẳng biết đi đâu, về đâu cả. Bất giác lại đi ngang căn chung cư cũ lúc trước, bước chân dần thả chậm lại. Nàng suy nghĩ một lúc rồi quyết định bước lên, cũng may là nàng luôn mang theo chìa khoá bên người.

"Cạch." Cánh cửa phủ bụi mở ra.

Trước đây cô đã lén nàng thanh toán một năm tiền nhà nên lúc dọn đến nhà cô nàng không mang theo gì cả. Vật dụng cá nhân vẫn còn, đồ đạt vẫn như vậy không thiếu thứ gì. Huỳnh Như lâu lâu đi chơi khuya về vẫn tá túc tại đây, tiện tay dọn dẹp giúp nàng.

Không gian quen thuộc khiến nàng nhớ lại thời điểm lần đầu tiên dọn đến đây. Dù lúc đó có khó khăn đủ điều, nào công việc trục trặc, gia đình tan rã, nhưng ít ra bản thân không nặng lòng như bây giờ.

Căn phòng nhỏ không một tia sáng lọt vào, bình hoa gần cửa sổ cũng trống trơn không sót lại thứ gì. Điều nàng quan tâm nhất vẫn là ngăn tủ vẫn đang đóng chặt kia. Có lẽ trãi qua quá nhiều thứ cùng một lúc nên nàng đã dần quên mất bọn chúng. Bây giờ thì nàng mới hiểu vì sao hôm đó cô thấy những bức ảnh gia đình nàng lại phản ứng như vậy. Còn những câu hỏi lạ lùng khi ấy nữa, lúc đó nàng không nghĩ đến mọi chuyện sẽ như vậy đâu.

"Ọc... Ọc..." Chiếc bụng rỗng réo vang khiến nàng hồi thần.

Vô thức mở điện thoại lên một lần nữa, bây giờ cũng khá trễ nhưng thứ nàng chú ý không phải là con số trên màn hình mà là tin nhắn được gửi đến. Lần này là Hoàng Nhân, không có một chữ nào cả. Vỏn vẹn một tấm hình phòng phẫu thuật nữa mở, bác sĩ đang gấp rút đẩy người vào. Bóng lưng người nằm đó nàng quen thuộc hơn cả.

Soạn mãi tin nhắn tới lui, cứ xong rồi lại xoá, cuối cùng đến khi bên kia gửi sang một tin nhắn khác nàng vẫn chưa biết bản thân muốn nói gì.

"Chị à! Gặp nhau giải quyết vấn đề một lần được không? Cả hai người sao phải tự làm đau nhau như thế?"

Nàng đọc đi đọc lại tin nhắn ấy mãi, rồi lại nhìn đến bức hình bên trên. Cuối cùng cũng nhắn lại "ừm" một chữ duy nhất.

Bỏ điện thoại xuống, nàng bật vòi nước ấm rồi ngâm mình thật lâu trong đó. Đến mức tay nhăn cả lại, làn da trở nên đỏ ửng, khô đi như thể chính hơi ấm đang rút cạn dần chút linh hồn còn sót lại. Hơi ấm lan toả trong không khí bấy giờ cũng chẳng thể xoa dịu được cái lạnh từ trái tim.

...

Gần hai giờ trôi qua thì ca mổ cuối cùng cũng thành công mỹ mãn. Cô được đẩy sang phòng hồi sức riêng biệt, lúc này thì thuốc mê cũng dần hết tác dụng.

"Khoảng ba mươi phút trở lại cô ấy sẽ tỉnh, nếu có di chứng phụ nào cậu hãy bấm chuông báo ngay giúp tôi." Bác sĩ bắt tay, tạm biệt Hoàng Nhân rồi rời đi.

Cậu vừa nói chuyện cùng Ngọc Thuỳ một lát rồi quay lại, sẵn tiện xắp xếp phòng của cô bên cạnh để tiện việc qua lại. Hoàng Nhân nghĩ nếu cô biết chị Vân đã tỉnh thì chắc chắn sẽ sốt ruột lắm. Nhưng lại không hề biết quyết định của bản thân lúc này lại gây hoạ về sau.