"A." Một tên lính gác trong bụi cây ngã xuống, tên còn lại cũng không kịp phản ứng mà bị khống chế. Cảm giác lạnh lẽo từ lưỡi dao trên cổ làm hắn không đủ can đảm hét lên.
"Địa điểm giao dịch nằm ở đâu." Bạch Cảnh lạnh giọng lên tiếng, thật ra anh không cần phải cố đe doạ, với thân hình vạm vỡ của anh cũng đủ hù chết người rồi.
"Dạ... Dạ..."
"Nói." Anh dùng lực lên bàn tay, trên cổ tên đó cũng xuất hiện một vệt đỏ chảy dài.
"Dạ... A... Bên... Bên kia." Hắn chỉ tay về hướng hẻm núi nhỏ rồi ngất lịm đi sau cú đập vào gáy của anh.
"Trói hai tên này lại đi." Quân bấy giờ mới lên tiếng, tiện tay lục lọi trong túi hai tên đó, thu được một ít đồ hữu dụng.
"Cậu thì nhàn nhã nhỉ?"
"Sao? Cơ thể đồ sộ đó của anh không đủ sức à?"
"Cậu mở to mắt ra mà nhìn!" Bạch Cảnh dùng một tay xách thắt lưng tên vừa nãy ném tới gốc cây, chỉ vài giây đã trói xong hắn ta.
"Ha... Mạnh mẽ vậy sao? Ấy mà lại... Không thể nằm trên." Bốn chữ cuối cùng Quân nói khẽ kèm theo nụ cười giễu cợt nhưng vẫn bị người nào đó nghe được.
Nói xong, cậu ung dung đi trước hướng tên kia chỉ. Bạch Cảnh nghiến răng nghiến lợi, dù tức nhưng không thể phản bác lại, vị sếp Bạch cao cao tại thượng lại đang lén đỏ mặt phía sau lưng cậu. Dù anh cảm thấy mất mặt nhưng nhiều hơn vẫn là có một chút vui vẻ, vui vẻ vì cậu đã chịu nói chuyện với anh, lại còn đùa cợt anh.
Cách đó hơn mười cây số, hàng chục chiếc xe cảnh sát bật sáng đèn ưu tiên, nối đuôi nhau chạy theo hai chiếc xe hơi màu đen đang dẫn đầu.
Quay lại bên trong căn phòng, lúc này bầu không khí trở nên căng thẳng đến cực điểm.
"Ý ông là sao?" Cô ngước nhìn ba tên đàn ông lực lưỡng không biết xuất hiện từ đâu đang đứng ở cửa ra vào.
"Con đừng trách ta, con sinh ra và lớn lên bên cạnh bà ấy, nếu con giở trò thì làm sao ta biết được? Dù sao nếu chuyện ta làm bị bại lộ thì con và bà ta đều là người có lợi nhất mà?" Ông chậm rãi nói, dù không tin tưởng cô nhưng thái độ vẫn rất hiền từ.
Cô biết tình hình không ổn, dù chưa rõ mục đích của ông ta nhưng vẫn nhanh tay xé nát bản hợp đồng, lui về sau vài bước đề phòng bất trắc.
"Vậy ông cũng không cần phải đồng ý giao dịch này, ông có bắt được tôi thì dự án kia vẫn tiến hành theo chỉ thị của người khác, tôi không tin ông có thể nhúng tay vào bộ máy chính phủ để giành lại đâu."
"Ha ha... Ta vốn dự định khuyên nhủ con cùng ta ra nước ngoài đào tạo, đưa cho con một phần sản nghiệp, nhưng thái độ này của con là..." Ông thay đổi sắt mặt, ném cho ba tên đứng ở cửa một ánh mắt ra hiệu.
"Ta phải cưỡng chế mang con đi thôi."
Dứt câu, ba tên nhanh chóng tiến đến, vì được dặn dò kỹ lưỡng không được làm cô bị thương nên không tên nào được phép mang theo vũ khí.
Cũng may từ khi bà ta nhận nuôi, cô cùng Bạch Cảnh bị bắt buộc phải học võ. Cô lựa chọn hai môn kết hợp là Kickboxing và Taekwondo còn Bạch Cảnh thì học Quyền Anh.
Chẳng mấy chốc tiếng ẩu đã vang lên, dù một chọi ba nhưng cô vẫn không yếu thế, cơ thể linh hoạt tránh né từng đòn đánh tới. Cô biết bọn chúng thừa sức hạ gục cô nhưng không dám ra tay mạnh, cô giả vờ lơ là để một tên đánh trúng mặt. Quả nhiên ông Dương ngồi trên ghế lập tức cau mày, tên vừa ra đòn cũng luống cuống tay chân tránh qua một bên. Thấy thời cơ đã đến, cô đá mạnh vào hạ bộ tên phía sau để mượn lực đòn bẩy khi hắn gập người, quật ngã hắn đập vào đầu tên phía trước. Chưa đợi tên kia hồi thần, cây bút máy trên túi áo cô nhanh chóng đâm mạnh vào xương vai hắn, tưởng chừng đã thành công thì bất ngờ lại diễn ra.
"Cái... Quái gì vậy?" Cô cắn răng, dùng hết lực tay nhưng không thể rút được cây bút ra.
Chỉ thấy hai tên phía sau cũng từ từ đứng dậy dù khá mất sức, còn tên vừa bị đâm thì nở nụ cười tà mị, một tay nắm chặt cây bút, bên dưới liền đá lén một phát vào bụng cô.
"Ha..." Cô bị đá văng ngược về phía hai tên kia, cũng may ngày thường cô rất siêng tập bụng nên cú đá vừa rồi không ảnh hưởng lắm, ngược lại còn tạo đà cho cô giật khuỷu tay trúng cằm, hạ gục một tên. Tên đứng cạnh còn hơi choáng cũng bị cô đá xoáy vào sau gáy, ngã xuống bất động.
Tên vừa nãy đá cô liền rút ra cây bút ném lên bàn cho ông Dương, còn mình thì lao lên nhân lúc cô chưa hồi phục.
"Chậc! Con còn gì muốn nói không?"
Ông Dương cẩn thận quan sát cây bút, là một loại bút ghi hình loại tiên tiến, nếu không nhìn kỹ có lẽ sẽ rất khó phát hiện. Ánh mắt ông ta nhìn cô cũng hiện ra một tia sắt bén...